Showing posts with label Poem. Show all posts
Showing posts with label Poem. Show all posts

Thơ viết trên tường viện dưỡng lão

- “Con ơi! Khi con còn thơ dại
Mẹ đã mất rất nhiều thời gian
Mẹ dạy con cầm thìa, dùng đũa ăn cơm
Mẹ dạy con buộc dây giày, chải tóc, lau nước mũi
Những kỷ niệm về những năm tháng mẹ con mình sống bên nhau
Làm mẹ nhớ thương da diết.

Vô cảm - Thủy Tiên

Vô cảm trước mùa gió mới

vô cảm trước đêm

vô cảm trước những lời tròn trịa và rỗng tuyếch của thiên hạ

vô cảm trước ta

vô cảm trước những gì đã cũ

vô cảm trước những gì vừa mới

ta trở nên thánh hóa

ta trở thành quán trọ

tất cả những con người…những lời nói

bỗng nhiên

biến thành khách lạ qua đường

và ta…

nhẹ hơn lông chim…

Sợ - Thủy Tiên

Em sợ nhìn vào những dãy nhà chen chúc nối tiếp nhau

Chúng làm em liên tưởng đến khuôn mặt anh và sự chia ly dài vô hạn

Em sợ nhìn vào những giấc mơ khi em thức

Những con chim trụi lông gãy cánh

Què quặt mà chúng vẫn cứ bay

Trong đêm em gõ cửa đời mình

Khép những buổi chiều trời trở gió….