<?xml version='1.0' encoding='UTF-8'?><?xml-stylesheet href="http://www.blogger.com/styles/atom.css" type="text/css"?><feed xmlns='http://www.w3.org/2005/Atom' xmlns:openSearch='http://a9.com/-/spec/opensearchrss/1.0/' xmlns:georss='http://www.georss.org/georss' xmlns:gd='http://schemas.google.com/g/2005' xmlns:thr='http://purl.org/syndication/thread/1.0'><id>tag:blogger.com,1999:blog-2628294040321999416</id><updated>2012-01-27T13:01:36.502-08:00</updated><category term='Vietnam'/><category term='BIGBANG'/><category term='Internet'/><category term='English'/><category term='Family'/><category term='Friendship'/><category term='Music'/><category term='Review'/><category term='Film'/><category term='Poem'/><category term='Inspiration'/><category term='Fun'/><category term='Word-to-live-by'/><category term='ThuyTien'/><category term='Advice'/><category term='Psychology'/><category term='Letter'/><category term='People'/><category term='College'/><category term='Feelings'/><category term='Travel'/><category term='Yamada Takayuki'/><category term='Japan'/><category term='Love'/><category term='Hương Trà'/><category term='Beauty'/><category term='Toma Ikuta'/><category term='Work'/><category term='Writing'/><category term='Vietnamese'/><category term='Education'/><category term='Books'/><title type='text'>Lan's favorite readings</title><subtitle type='html'>Blog này bao gồm những bài viết yêu thích bạn Lan lượm lặt từ đủ thứ nguồn trên mạng. Mọi người click vào "Read more" dưới mỗi bài để đọc toàn bài.</subtitle><link rel='http://schemas.google.com/g/2005#feed' type='application/atom+xml' href='http://lanlimitless.blogspot.com/feeds/posts/default'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/2628294040321999416/posts/default?max-results=100'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://lanlimitless.blogspot.com/'/><link rel='hub' href='http://pubsubhubbub.appspot.com/'/><author><name>Lan Tran</name><uri>http://www.blogger.com/profile/14666368718475586806</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='32' height='31' src='http://2.bp.blogspot.com/-I-VjBET_ato/TyMQla-L32I/AAAAAAAABZI/bpmmK4cCUzg/s220/396880_10150488516336404_695916403_8777711_808789278_n.jpg'/></author><generator version='7.00' uri='http://www.blogger.com'>Blogger</generator><openSearch:totalResults>65</openSearch:totalResults><openSearch:startIndex>1</openSearch:startIndex><openSearch:itemsPerPage>100</openSearch:itemsPerPage><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-2628294040321999416.post-5405771233317079023</id><published>2012-01-07T21:01:00.001-08:00</published><updated>2012-01-07T21:01:10.366-08:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='Word-to-live-by'/><title type='text'>Nỗi buồn và niềm vui</title><content type='html'>Những điều làm bạn buồn lúc này có thể về sau nghĩ lại sẽ khiến bạn bật cười; những điều làm bạn cười lúc này có thể về sau bạn sẽ chẳng bao giờ còn cơ hội để cười vì chúng nữa. Mỗi giai đoạn của cuộc đời luôn có những niềm vui, nỗi buồn riêng như vậy. Vì thế hãy cứ yên tâm, sẽ chẳng bao giờ hết lý do để mà cười thoải mái, cũng như chẳng có nỗi buồn nào theo đuổi mãi người ta.&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/2628294040321999416-5405771233317079023?l=lanlimitless.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/2628294040321999416/posts/default/5405771233317079023'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/2628294040321999416/posts/default/5405771233317079023'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://lanlimitless.blogspot.com/2012/01/noi-buon-va-niem-vui.html' title='Nỗi buồn và niềm vui'/><author><name>Lan Tran</name><uri>http://www.blogger.com/profile/14666368718475586806</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='32' height='31' src='http://2.bp.blogspot.com/-I-VjBET_ato/TyMQla-L32I/AAAAAAAABZI/bpmmK4cCUzg/s220/396880_10150488516336404_695916403_8777711_808789278_n.jpg'/></author></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-2628294040321999416.post-6298924998454448256</id><published>2012-01-07T21:00:00.005-08:00</published><updated>2012-01-07T21:00:47.118-08:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='Word-to-live-by'/><title type='text'>Trẻ</title><content type='html'>Trong cuộc đời, sẽ có rất ít lần mình dám từ bỏ một vị trí, một cái lợi to đùng để làm điều mình thích, mình tin, nên hãy làm nó khi mình còn can đảm (và đủ trẻ người non dạ).&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/2628294040321999416-6298924998454448256?l=lanlimitless.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/2628294040321999416/posts/default/6298924998454448256'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/2628294040321999416/posts/default/6298924998454448256'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://lanlimitless.blogspot.com/2012/01/tre.html' title='Trẻ'/><author><name>Lan Tran</name><uri>http://www.blogger.com/profile/14666368718475586806</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='32' height='31' src='http://2.bp.blogspot.com/-I-VjBET_ato/TyMQla-L32I/AAAAAAAABZI/bpmmK4cCUzg/s220/396880_10150488516336404_695916403_8777711_808789278_n.jpg'/></author></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-2628294040321999416.post-5906039895706841657</id><published>2012-01-07T21:00:00.001-08:00</published><updated>2012-01-07T21:00:24.211-08:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='Vietnamese'/><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='Love'/><title type='text'>Tình yêu thật sự</title><content type='html'>Cho dù bạn có tuyệt vời đến đâu, cho dù có bao nhiêu người ngưỡng mộ bạn thì sẽ luôn có một người bạn yêu mà bạn không thể có họ. Dù bạn yêu đến đâu bạn cũng không thể có họ. Nhưng cũng chính nhờ người này, bạn mới bắt đầu hiểu hơn về cái người ta vẫn gọi là tình yêu.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Nỗi đau có thể diễn tả được không phải là nỗi đau thực sự.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Tình yêu có thể bắt đầu lại từ đầu cũng không phải là tình yêu thực sự.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Anh sẽ mãi mãi không biết được em yêu anh biết nhường nào.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Em cũng không biết.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Thế nhưng trong thời đại này, ai dám nói tình yêu bị phản bội không phải là tình yêu thực sự?&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/2628294040321999416-5906039895706841657?l=lanlimitless.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/2628294040321999416/posts/default/5906039895706841657'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/2628294040321999416/posts/default/5906039895706841657'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://lanlimitless.blogspot.com/2012/01/tinh-yeu-that-su.html' title='Tình yêu thật sự'/><author><name>Lan Tran</name><uri>http://www.blogger.com/profile/14666368718475586806</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='32' height='31' src='http://2.bp.blogspot.com/-I-VjBET_ato/TyMQla-L32I/AAAAAAAABZI/bpmmK4cCUzg/s220/396880_10150488516336404_695916403_8777711_808789278_n.jpg'/></author></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-2628294040321999416.post-4619511992979948572</id><published>2012-01-07T20:59:00.001-08:00</published><updated>2012-01-07T20:59:42.390-08:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='Vietnamese'/><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='Love'/><title type='text'>Hai nửa</title><content type='html'>Có hơn một người cho mỗi người chúng ta&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Có phải em luôn nghĩ rằng, mỗi người chúng ta đều có một ai đấy - chỉ một ai đấy, được số phận sắp đặt để ở bên nhau? Là một người sẽ bước vào cuộc đời ta, và ở lại đó, cùng với ta đi qua những ban mai ửng hồng, những chiều mưa xám buốt, những đêm xanh dặt dìu hay những hoàng hôn tím biếc tựa cánh hoa. Một người sẽ làm cuộc đời ta reo lên nhưng tiếng tươi vui và hồ hởi, như tiếng gió mùa thu khua trên đỉnh cây, hay tiếng những viên đá lanh canh trong ly chè kem ngọt lịm. Vì ta đã bắt gặp một nửa trùng khít của mình. Vì những đợi chờ từ nay đã khép lại, bằng những hẹn hò, yêu thương và nhung nhớ.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Và những điều đó nghe đẹp tựa như thơ.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;a name='more'&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;Nhưng không phải thế đâu, không phải là như thế. Không phải ngay khi sinh ra ta đã có một bản thể vừa khít với mình. Chúng ta luôn là những cá thể riêng biệt, có đôi điều giống nhau, và rất nhiều điều khác nhau. Một vài khi chúng ta quên đi những điều khác biệt để đến với nhau, nhưng phần lớn thời gian, lại mượn chính những điều ấy để rời xa nhau. Tình yêu cũng là một dạng tình cảm bắt nguồn từ cảm xúc. Cái cách chúng ta yêu mến, ngưỡng mộ một ai đấy, về bản chất, cũng giống như cách ta yêu một con đường ban trưa, một chiếc áo thật vừa, một bông hoa vừa đến độ hương đưa …&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Điều làm cho ta yêu nhau khác với ta yêu một bông hoa hay một chiếc áo, chính là ta không chỉ yêu, mà ta sống cùng với Tình yêu đó. Nghĩa là buồn vui, hờn giận, hẹn hò, thương nhớ. Nghĩa là tình cảm đến từ hai phía, ta không chỉ lo cho ta, mà còn phải nghĩ tới người yêu của mình. Như những bánh răng của đồng hồ, phải chạy thật khớp, thì giờ mới nối giờ, nếu không thời gian sẽ ngưng đọng mãi. Bản thân Tình yêu cũng là một thực thể sống. Ta có thể yêu nhau nhiều hơn một chút mỗi ngày, và cũng có thể yêu nhau ít hơn một chút mỗi ngày. Tình yêu đỏng đảnh là thế, nếu không được nuôi dưỡng, nuông chiều, thì một sớm mai kia Tình yêu sẽ chỉ còn là hoài niệm, và chúng ta sẽ chỉ là những người từng có lúc nhớ thương nhau.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Thế nhưng, những cái bánh răng của đồng hồ vốn được chế tạo để chạy cho khớp. Còn chúng ta, không ai sinh ra là để yêu ai cả. Em có thể yêu một người, thấy rằng không “khớp”, chia tay, rồi lại yêu người khác. Cứ thế, đến một lúc em gặp một người khiến em muốn thay đổi, và cũng sẵn sàng thay đổi vì em.Thì khi đó, em đã thấy một nửa hoàn hảo của mình. Một nửa ấy vốn không có sẵn trên đời, mà được hình thành nên bởi cả một quá trình tự thay đổi, thích nghi và hoàn thiện. Như người ta vẫn nói, để ở bên nhau, không chỉ cần Tình yêu, mà còn cần trách nhiệm – trách nhiệm không phải chỉ với Tình yêu, mà với chính sự lựa chọn của mình.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Bởi vậy, em đừng buồn vì một mối tình dang dở, đừng nản khi kiếm tìm mãi vẫn chưa thấy được một nửa vẹn tròn. Chỉ cần em hiểu, chỉ cần em tin, chỉ cần em không bỏ cuộc, thì người ấy sẽ đến, sẽ ở bên em, khi em thật sự sẵn sàng. Và như nắng vàng rạng ngời trên trảng cỏ, em chắc chắn sẽ hạnh phúc với lựa chọn của mình, khi em tỉnh thức với Tình yêu mỗi bình minh.&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/2628294040321999416-4619511992979948572?l=lanlimitless.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/2628294040321999416/posts/default/4619511992979948572'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/2628294040321999416/posts/default/4619511992979948572'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://lanlimitless.blogspot.com/2012/01/hai-nua.html' title='Hai nửa'/><author><name>Lan Tran</name><uri>http://www.blogger.com/profile/14666368718475586806</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='32' height='31' src='http://2.bp.blogspot.com/-I-VjBET_ato/TyMQla-L32I/AAAAAAAABZI/bpmmK4cCUzg/s220/396880_10150488516336404_695916403_8777711_808789278_n.jpg'/></author></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-2628294040321999416.post-4230531408704786438</id><published>2012-01-07T20:58:00.001-08:00</published><updated>2012-01-07T20:58:43.081-08:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='Vietnamese'/><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='Love'/><title type='text'>chẳng có lý do gì khi 1 người không yêu 1 người</title><content type='html'>Em nên hiểu rằng, chẳng có lý do gì khi 1 người không yêu 1 người. Thực tế tình yêu không có chỗ cho người thứ 3 , ko có chỗ cho khái niệm Thời gian, ai trước ai sau. Đơn giản là Yêu. và gần gũi . và chia sẻ. Nếu họ yêu nhau họ sẽ tìm mọi cách để chiến thắng, để có thể về bên nhau.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Vậy nên.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Tất cả những ngọt nhạt xuê xoa không phải là Tình Yêu. Em đừng nhầm lẫn. Có chăng đó chỉ là việc tung hê những cảm xúc nhất thời. Sau đó khi họ nhận ra sai lầm, họ trở nên thương hại chính mình. Rồi thương hại em. Vì thương hại em nên họ vẫn cho phép mình cất lời, để hỏi han em, để 1 cách nào đó có thể chạm vào em - như cái cách mà em vẫn luôn mong mỏi họ ” chạm vào “, dù chỉ bằng lời nói ..&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/2628294040321999416-4230531408704786438?l=lanlimitless.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/2628294040321999416/posts/default/4230531408704786438'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/2628294040321999416/posts/default/4230531408704786438'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://lanlimitless.blogspot.com/2012/01/chang-co-ly-do-gi-khi-1-nguoi-khong-yeu.html' title='chẳng có lý do gì khi 1 người không yêu 1 người'/><author><name>Lan Tran</name><uri>http://www.blogger.com/profile/14666368718475586806</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='32' height='31' src='http://2.bp.blogspot.com/-I-VjBET_ato/TyMQla-L32I/AAAAAAAABZI/bpmmK4cCUzg/s220/396880_10150488516336404_695916403_8777711_808789278_n.jpg'/></author></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-2628294040321999416.post-1456194652464718654</id><published>2012-01-07T20:57:00.001-08:00</published><updated>2012-01-07T20:57:53.950-08:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='Vietnamese'/><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='Love'/><title type='text'>Nếu anh yêu một cô gái từng bị tổn thương</title><content type='html'>Nếu anh yêu một cô gái từng bị tổn thương, làm ơn hãy kiên nhẫn…&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Vì cô ấy đã mất đi một nửa trái tim mình, từng đón bình minh bằng đôi mắt sưng húp, từng làm việc quên ngày quên tháng để quên đi một vết thương lòng. Vì cô ấy từng cho đi rất nhiều để rồi nhận lại một vết thương mà có lẽ suốt đời không lành lại được. Vì cô ấy là một cô gái rất yếu mềm…&lt;br /&gt;&lt;a name='more'&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;Cô ấy đã đến bên anh, rung động bởi những quan tâm, yêu thương thật lòng của anh. Cô ấy đã dũng cảm cho và nhận yêu thương thêm một lần nữa. Thì anh, người cô ấy đang gắn bó, đừng ép tình cảm của cô ấy phải tiến triển quá nhanh. Bởi cô ấy sợ…&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Điều đầu tiên cô ấy sợ là làm anh tổn thương. Thật là như vậy đấy. Cô ấy băn khoăn mình đến với anh vì điều gì, tại sao anh và cô lại yêu nhau? Vì anh quá tốt hay anh đẹp trai và giàu có? Vì anh là người đã ở bên lắng nghe và lau nước mắt cho cô?… Chỉ khi nào cô ấy không tìm ra lý do “vì sao mình yêu anh”, cô ấy sẽ đến và ở lại bên anh vô điều kiện. Đó là lúc cô ấy yêu chính bản thân anh.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Nếu anh chưa từng yêu, chắc anh không thể hiểu cảm giác này. Hơn ai hết, cô ấy biết tình yêu mong manh đến thế nào, thoắt đến, thoắt đi như một cơn gió. Hơn ai hết, cô ấy hiểu nỗi đau do tình yêu gây ra sâu sắc đến bao nhiêu. Và vì yêu anh nên cô ấy không thể để anh phải chịu nỗi đau giống như cô ấy đang mang trong lòng.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Không phải là mối tình đầu của một cô gái, chắc chắn anh sẽ có nhiều thiệt thòi. Trước hết, đó là cảm xúc không còn vẹn nguyên. Cô ấy đã qua cái thời đòi anh phải chiều chuộng, qua những lúc giận hờn vì những chuyện cỏn con và trẻ con. Nhưng anh đừng vì thế mà nói năng thiếu thận trọng làm cô ấy tổn thương bởi giờ đây, tâm hồn cô ấy thật mong manh và nhạy cảm. Bất cứ điều gì anh chưa “uốn lưỡi” trước khi nói cũng làm cô ấy liên tưởng đến quá khứ và ảnh hưởng không tốt đến tình cảm hiện tại cũng như mối quan hệ của hai người.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Không phải là mối tình đầu của cô ấy, anh sẽ phải tốn nhiều công sức hơn để dành được trọn vẹn tình cảm yêu thương. Nhưng anh yên tâm, khi đã dành được thì điều đó hoàn toàn xứng đáng bởi khi cô ấy đã cam tâm tình nguyện thì đó là một sự thiết tha khó có thể đổi dời.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Tuy nhiên, hãy cố gắng hiểu và thông cảm cho những rung động nhỏ trong lòng cô ấy, trong trường hợp nó không dành cho anh, không phải vì anh. Nếu cô ấy rũ bỏ tất cả những gì thuộc về quá khứ không một chút cảm xúc thì có thể anh sẽ là nạn nhân tiếp theo. Nhưng nếu cô ấy luôn trân trọng và gìn giữ thì anh cũng sẽ được nâng niu trong một nửa còn lại của trái tim cô ấy.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Mối tình đầu đã lấy đi của cô ấy nhiều điều nhưng tất cả những gì còn lại, kể cả cuộc đời, sự tự do, mơ ước của cô ấy… là dành cho anh. Vậy nên, làm ơn hãy kiên nhẫn.&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/2628294040321999416-1456194652464718654?l=lanlimitless.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/2628294040321999416/posts/default/1456194652464718654'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/2628294040321999416/posts/default/1456194652464718654'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://lanlimitless.blogspot.com/2012/01/neu-anh-yeu-mot-co-gai-tung-bi-ton.html' title='Nếu anh yêu một cô gái từng bị tổn thương'/><author><name>Lan Tran</name><uri>http://www.blogger.com/profile/14666368718475586806</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='32' height='31' src='http://2.bp.blogspot.com/-I-VjBET_ato/TyMQla-L32I/AAAAAAAABZI/bpmmK4cCUzg/s220/396880_10150488516336404_695916403_8777711_808789278_n.jpg'/></author></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-2628294040321999416.post-8162714331829044099</id><published>2012-01-07T20:56:00.001-08:00</published><updated>2012-01-07T20:56:27.365-08:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='Word-to-live-by'/><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='Vietnamese'/><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='Inspiration'/><title type='text'>30</title><content type='html'>Qua tuổi 30, người ta đủ bình tĩnh để nhìn lại một chặng đường tươi trẻ và cuồng nhiệt. Tôi chỉ mong mình không đánh mất những cảm xúc chân thật nhất của chính mình, không để những bận bịu và mệt mỏi của công việc và cuộc sống làm mình bị héo mòn dần. Vẫn được tiếp tục làm những công việc mà mình yêu thích, vẫn được tiếp tục sống theo cách mà mình mong ước, còn gì tuyệt diệu hơn thế nữa!&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Nguyễn Lệ Chi&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/2628294040321999416-8162714331829044099?l=lanlimitless.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/2628294040321999416/posts/default/8162714331829044099'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/2628294040321999416/posts/default/8162714331829044099'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://lanlimitless.blogspot.com/2012/01/30.html' title='30'/><author><name>Lan Tran</name><uri>http://www.blogger.com/profile/14666368718475586806</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='32' height='31' src='http://2.bp.blogspot.com/-I-VjBET_ato/TyMQla-L32I/AAAAAAAABZI/bpmmK4cCUzg/s220/396880_10150488516336404_695916403_8777711_808789278_n.jpg'/></author></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-2628294040321999416.post-1845523829452633820</id><published>2012-01-07T20:55:00.003-08:00</published><updated>2012-01-07T20:55:44.785-08:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='Vietnamese'/><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='Love'/><title type='text'>Giới hạn</title><content type='html'>tôi vốn thích những người dám mạo hiểm trong cuộc sống, trong tình cảm. Thế nhưng, tôi cũng thích những người đủ dũng cảm dừng lại trước một người nào đó, dừng lại để không biến mình thành những người yêu.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;bởi vì tôi hiểu, họ sợ mất đi một người bạn. Hiểu rằng nếu như có một người khiến bạn phải ngập ngừng giữa tình bạn và tình yêu, người ấy thật đặc biệt biết bao, và những người như thế không nhiều.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;làm một người bạn, giữ trong nhau thứ tình cảm luôn tràn đầy và chẳng cần phải nói, ta sẽ đi được cùng nhau đến hết đời này. Còn làm một người yêu, có thể sẽ cuốn ta đi quay cuồng trong bão lốc, rồi cũng có ngày theo bão lốc tan đi.&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/2628294040321999416-1845523829452633820?l=lanlimitless.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/2628294040321999416/posts/default/1845523829452633820'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/2628294040321999416/posts/default/1845523829452633820'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://lanlimitless.blogspot.com/2012/01/gioi-han.html' title='Giới hạn'/><author><name>Lan Tran</name><uri>http://www.blogger.com/profile/14666368718475586806</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='32' height='31' src='http://2.bp.blogspot.com/-I-VjBET_ato/TyMQla-L32I/AAAAAAAABZI/bpmmK4cCUzg/s220/396880_10150488516336404_695916403_8777711_808789278_n.jpg'/></author></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-2628294040321999416.post-3964937446920535567</id><published>2012-01-07T20:55:00.001-08:00</published><updated>2012-01-07T20:55:19.275-08:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='Word-to-live-by'/><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='Vietnamese'/><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='Inspiration'/><title type='text'>Tôi là ai?</title><content type='html'>cuối cùng, tôi nghĩ con người ta khác nhau có lẽ chỉ ở cái tên.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;bạn đừng nghĩ bạn là gì đặc biệt hay quan trọng với thế giới này, hay với bất kỳ ai. Hãy luôn nhớ rằng, bạn cũng giống như vạn vật cùng tồn tại trong khoảng thời gian này, đều thật sự nhỏ bé và hoàn toàn có thể thay thế.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;có thể sẽ không quên được, nhưng hoàn toàn có thể thay thế. Hãy nhớ lấy.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;cuối cùng, thứ duy nhất không thể thay thế và không thể bị lấy đi trong cõi đời này, chỉ là những kỷ niệm.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;chỉ là những kỷ niệm.&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/2628294040321999416-3964937446920535567?l=lanlimitless.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/2628294040321999416/posts/default/3964937446920535567'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/2628294040321999416/posts/default/3964937446920535567'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://lanlimitless.blogspot.com/2012/01/toi-la-ai.html' title='Tôi là ai?'/><author><name>Lan Tran</name><uri>http://www.blogger.com/profile/14666368718475586806</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='32' height='31' src='http://2.bp.blogspot.com/-I-VjBET_ato/TyMQla-L32I/AAAAAAAABZI/bpmmK4cCUzg/s220/396880_10150488516336404_695916403_8777711_808789278_n.jpg'/></author></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-2628294040321999416.post-6463029335365446267</id><published>2012-01-07T20:54:00.002-08:00</published><updated>2012-01-07T20:54:40.860-08:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='Vietnamese'/><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='Love'/><title type='text'>Anh Đợi Em Trong Hồi Ức - Tân Di Ổ</title><content type='html'>Có những người phụ nữ không yêu cầu nhiều, không quan tâm anh ta có gì, cũng không quan tâm việc ở cùng anh ta sẽ phải vượt qua bao nhiêu khó khăn; nhưng họ lại muốn rất nhiều, đó chính là toàn bộ trái tim chân thành của người đàn ông đó, nếu như không có, thà rằng buông tay.&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/2628294040321999416-6463029335365446267?l=lanlimitless.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/2628294040321999416/posts/default/6463029335365446267'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/2628294040321999416/posts/default/6463029335365446267'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://lanlimitless.blogspot.com/2012/01/anh-oi-em-trong-hoi-uc-tan-di-o.html' title='Anh Đợi Em Trong Hồi Ức - Tân Di Ổ'/><author><name>Lan Tran</name><uri>http://www.blogger.com/profile/14666368718475586806</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='32' height='31' src='http://2.bp.blogspot.com/-I-VjBET_ato/TyMQla-L32I/AAAAAAAABZI/bpmmK4cCUzg/s220/396880_10150488516336404_695916403_8777711_808789278_n.jpg'/></author></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-2628294040321999416.post-1535967025293511959</id><published>2012-01-07T20:54:00.000-08:00</published><updated>2012-01-07T20:54:04.260-08:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='Feelings'/><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='Love'/><title type='text'>Khi người ấy không yêu em</title><content type='html'>Khi người ấy không yêu em, cho dù quá khứ người ấy đã từng yêu em nhưng sau này đã quên em đi, hay là chưa từng yêu em. Khi em không có cách nào để trở thành người trong trái tim người ấy, thì lòng người ấy sẽ không nhớ về em. Tuy nhiên người ấy biết em yêu người ấy sâu đậm ra sao, nhưng lại chọn cách vờ như là không hay biết.&lt;br /&gt;&lt;a name='more'&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;Khi người ấy không yêu em, đừng bao giờ gọi điện thoại cho người ấy nữa, cho dù em gọi điện thoại cho người ấy, người ấy cũng sẽ nói “được, nhưng có điều anh bây giờ bận rồi. Tối nay gọi lại cho anh đi, hoặc là có thể sẽ gọi lại cho em”. Và em lúc đó xin đừng bao giờ tin là thật, người ta chỉ là tìm ra một lý do hợp lý để cho có mà thôi. Xin em đừng chờ đợi, đừng bao giờ lừa dối chính mình. Làm như thế người ấy sẽ bắt em chờ đợi mà chẳng biết đến bao giờ…&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Khi người ấy không yêu em, xin em ở trước mặt người ấy đừng bao giờ rơi nước mắt, khi đau ốm đừng bao giờ nói cho người ấy nghe. Người ấy sẽ chẳng dành cho em sự chú ý hay quan tâm nào đâu, nhiều nhất là có một chút đồng tình, và mong sự kiêu ngạo của em, đừng vứt bỏ đi những cái vốn có thuộc về sự kiêu ngạo ấy. Tuy nhiên rất nhiều người, đã vì tình yêu mất đi quá nhiều. Ngay cả dũng khí đứng dậy cũng không cón, kiêu ngạo ở đâu? Chỉ là cần phải nhớ, chỉ có người yêu mình, mới thực sự có thể tiếc thương cho em. Mà không phải là sự đồng tình một cách thờ ơ, thương hại.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Khi người ấy không yêu em, tình yêu của em trở thành trách nhiệm của người ấy. Xin em đừng bao giờ tính toán rằng mình sẽ được gì, đừng bao giờ hy vọng có bất kỳ sự báo đáp nào. Đang yêu người không yêu mình, thì bản thân không thể có báo đáp. Đừng so đo đúng hay sai. Như thế sẽ vui vẻ. Cần phải nhớ, tình yêu giữa em và người ấy là đơn phương, em có lòng, nhưng người ấy vô tâm. Cho nên cũng không thể trách người ấy. Là vì có lẽ ấy cũng muốn làm điều đó tốt hơn một chút, không cần phải hờ hững với em như thế kia. Chỉ là yêu một người, đối tốt với một người. Vốn dĩ chính là một thứ bản năng. Xin lỗi, người ấy không có thứ bản năng đó.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Khi người ấy không yêu em, mong em đừng mất đi sự tự tin của bản thân. Bởi vì yêu một người, không phải người ấy giỏi giang, mà đó chỉ là một thứ cảm giác. Người ấy khiến em có cảm giác đó, vì em yêu người ấy. Giống như vậy, người ấy không yêu em, cũng không phải là do em không giỏi giang. Giỏi giang, không phải là lý do để yêu. Nhìn xem, vẫn còn có bao nhiêu người yêu mình, chỉ một điệu cười nhạt, cùng đã đẹp khác nhau rồi.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Khi người ấy không yêu em, nhất định cần phải cầu chúc cho người ấy được hạnh phúc. Có yêu rồi không nên có hận, oán hận rất xấu xí. Sao lại để thứ đẹp đẽ nhất trong cuộc sống trở thành kinh tởm? Cũng đừng cảm thấy bất bình. Ra đi. Người ấy mất đi một người yêu người ấy, cònêm mất đi một người không yêu mình, nhưng thứ đạt được là một cuộc sống mới, một cơ hội yêu mới.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Xin em đừng nghĩ đến “vĩnh viễn”. Yêu không có vĩnh viễn, nay em yêu người ấy sâu đậm, nhưng sẽ có một ngày em không còn yêu người ấy nữa. Người ấy chỉ là đến cái ngày ấy sớm hơn em một bước mà thôi. Khi người ấy không yêu em, mong em hãy giữ lấy một chút ký ức ấm áp, đừng để sự dịu dàng ấy chầm chậm héo tàn.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Khi người ấy không yêu em nữa, xin em hãy thở thật sâu, trên đường đời, trải đầy những nụ hoa yêu, luôn có một nụ hoa nào đó thuộc về em, đó không phải là an ủi. Mà là, đời này kiếp này sớm đã an bài như thế rồi.&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/2628294040321999416-1535967025293511959?l=lanlimitless.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/2628294040321999416/posts/default/1535967025293511959'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/2628294040321999416/posts/default/1535967025293511959'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://lanlimitless.blogspot.com/2012/01/khi-nguoi-ay-khong-yeu-em.html' title='Khi người ấy không yêu em'/><author><name>Lan Tran</name><uri>http://www.blogger.com/profile/14666368718475586806</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='32' height='31' src='http://2.bp.blogspot.com/-I-VjBET_ato/TyMQla-L32I/AAAAAAAABZI/bpmmK4cCUzg/s220/396880_10150488516336404_695916403_8777711_808789278_n.jpg'/></author></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-2628294040321999416.post-6221938190604810012</id><published>2012-01-07T20:53:00.001-08:00</published><updated>2012-01-07T20:53:14.770-08:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='Word-to-live-by'/><title type='text'>Nếu đã biết trăm năm là hữu hạn</title><content type='html'>…Ồ, cuộc đời cũng như hơi thở vậy thôi. Ta không thể hít một hơi dài quá khả năng của mình. Nhưng ta có thể hít sâu hết khả năng của mình trong từng hơi thở. Tôi vẫn tin rằng nếu bạn thực sự biết hưởng thụ, bạn sẽ luôn thấy mình đã sống rất sâu.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Nếu đã biết trăm năm là hữu hạn, cớ gì ta không sống thật sâu…?&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Nếu đã biết trăm năm là hữu hạn | Phạm Lữ Ân&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/2628294040321999416-6221938190604810012?l=lanlimitless.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/2628294040321999416/posts/default/6221938190604810012'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/2628294040321999416/posts/default/6221938190604810012'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://lanlimitless.blogspot.com/2012/01/neu-biet-tram-nam-la-huu-han.html' title='Nếu đã biết trăm năm là hữu hạn'/><author><name>Lan Tran</name><uri>http://www.blogger.com/profile/14666368718475586806</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='32' height='31' src='http://2.bp.blogspot.com/-I-VjBET_ato/TyMQla-L32I/AAAAAAAABZI/bpmmK4cCUzg/s220/396880_10150488516336404_695916403_8777711_808789278_n.jpg'/></author></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-2628294040321999416.post-577166030518623913</id><published>2011-12-29T00:27:00.000-08:00</published><updated>2011-12-29T00:27:29.880-08:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='Love'/><title type='text'>Đứng dậy, và hãy mang kiếm vào rừng! :)</title><content type='html'>Tại sao chúng ta có thể vừa cười vừa nói, còn con tinh tinh thì không?&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Tối nay, trời trong vắt và đầy gió. Thấy cuộc đời bỗng nhẹ nhàng hơn một chút sau 1 tháng chẳng-ra-gì. Mỗi người đi qua cuộc đời chúng ta dù yêu thương hay hờn ghét, dù giúp đỡ hay hãm hại chúng ta, thì họ cũng đã là duyên nợ từ kiếp trước. 21 tuổi, tôi có được bài học đầu tiên trong đời, vô cùng quý giá và cũng phải trả giá. Những thứ gì còn trả giá được bao giờ cũng là rẻ… Tôi căm ghét bất kì ai đem tiền ra để nhân nhượng với tôi, và khi đó sẽ hỏi lại người đó rằng “Ba má anh dạy anh sống như vậy sao?”…&lt;br /&gt;&lt;a name='more'&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;Sẽ có đôi lúc nhìn vào gương, tự tát mình, véo má, bóp mũi và hét lên rằng “Tại sao lại như thế?” Đơn giản là, hoặc người ta trơ trẽn, hoặc mình đã làm sai mà thôi :) Và tôi thì luôn luôn sai…. khi quá tin người :)&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Sách tâm lí của Allan và Barbara Pease dạy rằng khi cơ thể khép kín thì đầu óc cũng mụ mị,&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Nhưng họ không biết rằng, ngay cả khi mở tung ra hết cơ thể, đầu óc càng mụ mị tăng dần đều :)&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Bài học là: Hãy sống bằng cái đầu lạnh và con tim nóng, vì khi đó sẽ dễ dàng buông tay nếu mọi thứ đổ vỡ.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Dạo này bạn bè nghi ngại, thấy trên FB âm u, sầu não quá, status đòi sống đòi chết, hình minh họa tè le, nhắn tin hỏi “chia tay người yêu hả?” :)), hôm nay trả lời chung là KHÔNG ^^ Tâm trạng không tốt là do cuộc đời đưa đẩy, gặp phải bọn bất lương mà hông có Thạch Sanh ra cứu =))&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Bài này post lên dành cho tất cả các chị em phụ nữ chưa chồng và đã có chồng, có chọn lọc với bé gái và cấm tuyệt đối với phụ nữ trên 80 :)) Đàn ông chỉ nên đọc trong lúc say, tôi thích thấy đàn ông ăn năn hối hận khi họ say, vì lúc đó đối với tôi, họ sống thật, hơn là tỉnh táo mà van lạy xin lỗi tôi bằng miệng :)&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Bài chôm chĩa của một gái tưng tưng, giống như em :))&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;1. SẮC&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Đàn ông thường bảo rằng họ yêu vẻ đẹp tâm hồn của người phụ nữ, nhưng là của 1 phụ nữ đẹp. Chẳng hạn như cái tâm hồn đẹp của một khuôn mặt đa diện lồi bất đối xứng, rỗ rá xì mụn không phải là thứ họ quan tâm, không phải là loại phụ nữ có thể chứng tỏ được đẳng cấp của họ khi đi ngoài phố.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Đàn ông đến để chúng ta chọn lựa, không phải đến để chọn lựa chúng ta. Vì vậy, hãy trở nên xinh đẹp. Đàn bà xấu vốn dĩ không có quà.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Bất kể đứa con gái nào cũng có thể trở nên xinh đẹp. Quan trọng là có đủ tiền và có đủ sự đầu tư khôn ngoan trước sự kì diệu của công nghệ make up, công nghệ dao kéo và công nghệ silicon.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Đừng lợi dụng đàn ông như một công cụ ATM, nếu không muốn họ xem đàn bà chỉ là 1 thứ sextoy đa năng. Đừng tưởng mình lợi dụng được đàn ông, thứ gì còn có thể mua được bằng tiền thì đều còn quá rẻ, mọi sự trao đổi thân xác đều là khập khiễng&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;2. SAY&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Đàn ông thường bảo rằng không quan trọng chuyện trinh tiết, anh không quan tâm, anh là người bao dung, anh sẽ tha thứ cho em, bla bla bla. Nhưng về mặt phân tâm cảm giác mình là thằng ăn thừa là mặc cảm tâm lý sẽ được ghi nhận trong tầng sâu của vô thức. Khi không được ý thức kiềm giữ, khi say, khi tức giận, khi tự ái, khi ghen, chúng ta hãy sẵn sàng để chấp nhận tổn thương vì thứ không gọi là lỗi lầm nhưng được xem như lỗi lầm đó.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Hãy nhớ. Sau người đàn ông thứ nhất, mọi người đàn ông đến sau đều là thứ hai. Sự kể lể chi tiết, thành thực sẽ trở nên ngu xuẩn, vì khi người ta mãi băn khoăn về vấn đề an toàn vệ sinh thực phẩm và đạo đức của đầu bếp, ăn phở sẽ rất khó thấy ngon.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Con cá tự câu được bao giờ cũng ngon hơn con cá đi mua được. Đàn ông đánh đổi rất nhiều tiền hoặc nhiều thời gian không phải vì con cá mà họ muốn, mà là để thỏa mãn cảm giác chinh phục. Con cá ở chợ hay siêu thị hay nhà hàng hay là đẳng cấp thế nào thì cũng là con cá mua được. Đàn bà khôn ngoan phải là con cá được câu biết đớp đúng mồi.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;3. YÊU &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Đừng quá ảo tưởng về những lời hứa của đàn ông. Ừ thì cứ tin, và quên nó đi. &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Không có ai yêu ai mãi mãi. Về mặt sinh học, nồng độ dopamine trong tủy thượng thận và não phải, adrenalin, serotonin hay hormone hạnh phúc endorphine tăng cao tạo cảm giác mơ mộng, lâng lâng, xao xuyến, nhung nhớ của những người mới yêu nhau. Nhưng sự thật là những hormon này sẽ giảm dần và mất đi trong khoảng từ 1 đến 3 năm. Sau đó, chúng ta sống, chấp nhận nhau bằng hormone gắn kết và tình nghĩa ocytocine. Vì không thể chống lại quy luật, hãy chấp nhận nó.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Đừng dày vò bản thân bằng niềm tin vào tình yêu bất diệt. Mong chờ xác suất may mắn 1 phần triệu triệu sẽ xảy đến như cổ tích hay sức sống các hormone tình yêu của mình sẽ là sự đột biến kì diệu ư? Ngu xuẩn.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Một khi tình yêu hết date. Hoặc là vứt bỏ, hoặc là chấp nhận, hoặc là đem tái chế, đừng mong chờ vào việc nâng cấp nó.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;4. ĐAU&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Vết thương nào rồi cũng sẽ lành. Nhưng thời gian có thể sẽ không thể phẫu thuật thẩm mĩ được vết sẹo nó để lại trên tim.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Yêu thương, chiều chuộng và hy sinh quá mức, sẽ chỉ khiến cái gen khốn nạn trong mỗi thằng đàn ông trỗi dậy. Đừng đòi hỏi sự biết ơn, khi người ta không cần và không thể hiểu nổi sự hi sinh của mình là cái chết tiệt gì. Hi sinh bản thân chấp nhận đau khổ để người mình yêu hạnh phúc ư. Cao thượng hay là ngu dại.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Nếu có làm tổn thương một người đàn ông yêu thương mình cũng không cần phải có mặc cảm tội lỗi. Vì nếu không, chắc chắn một hay nhiều lần trong đời, hoặc họ sẽ làm tổn thương ta, hoặc làm tổn thương những người phụ nữ khác. Những gì mà một người con gái, một người phụ nữ, một người đàn bà, phải chịu đựng trong suốt cuộc đời, đủ để cho phép họ có được quyền ích kỉ và tự yêu mình như vậy.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Phụ nữ luôn luôn đúng. Và người đàn ông làm người đàn bà mình yêu phải đau, luôn luôn sai.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;5. PHỤ&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Phụ tình hay tình phụ thì cũng như nhau, cũng đau như nhau, cũng mất mát như nhau.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Không cần thiết phải làm đau một người phụ nữ khác vì một thằng đàn ông. Đừng so đo tao là vợ, tao là người yêu, mày là tình nhân. Khi có thể trong lòng họ, chúng ta không là cái đinh gỉ gì. Ở vai nào thì phụ nữ cũng đều đáng thương như nhau cả. Đến trước hay đến sau thì cũng sẽ thương tổn, cái đàn ông yêu nhất chính là bản thân họ.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Hãy bỏ ra vài tiếng làm tóc, trang điểm, diện áo váy để mình trở nên xinh đẹp hơn trước khi đến gặp tình nhân của chồng. Hãy tỏ ra bình tĩnh, thông minh và đừng để họ nhìn thấy sự bất lực của mình trong ánh mắt, trên những nếp nhăn, những ngấn mỡ thừa và sự mệt mỏi, khổ đau trên gương mặt.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Vòng tay này có thể ôm siết, bờ môi này có thể nồng nàn, lời nói này có thể ngọt ngào, con người này có thể từng yêu ta say đắm, thì cũng có thể như thế với người phụ nữ khác.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Đừng có cái tham vọng điên cuồng rằng có thể giữ người đàn ông mình yêu bên cạnh mình đến suốt cuộc đời.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;6. DỤC&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Đối với đàn ông, đôi khi món lạ cũng là món ngon. Nướng thịt trước các anh tu hành thì không khiến vồ vào ăn thì nước miếng cũng lênh láng. Nhưng chẳng ai đổi cơm để ăn thịt nướng suốt đời cả. Người đàn ông khôn ngoan chỉ muốn có thêm, họ không muốn đánh đổi.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Vì không thể trói buộc sự chung thủy của một người đàn ông suốt đời. Hãy cảm thấy may mắn nếu người đàn ông của mình ăn vụng chuyên nghiệp, an toàn, sạch sẽ và kín đáo. Ví dụ biết là chỉ sử dụng condom tự mua, biết về HIV/AIDS, STDs, hay rằng giang mai là bệnh có thể lây qua đường miệng, cách dò camera ở khách sạn…. Ôi nghề chơi cũng lắm công phu!&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Không cần thiết phí tiền phí giờ nằm đau đớn ở thẩm mĩ viện, để căng da mặt để hút mỡ để nâng ngực, phải rủ rỉ nhau các tuyệt chiêu các tư thế mới lạ trên giường để giữ chồng. Lúc thì sushi lúc là cơm chiên dương châu lúc cơm trắng muối mè, chán quá thì nấu ra thành cháo, thì cũng gọi là đổi mới đấy, nhưng cuối cùng cơm vẫn là cơm. Chúng ta không thể là cái buffet mà họ muốn.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Quá ghen tuông hay quá tin tưởng đều là sai lầm. Thỉnh thoảng hãy dò ra những nick lạ từng sign in trong máy tính của chồng, và search chúng trên google. Biết đâu sẽ nhìn thấy chồng mình đang trên web đen nào đó chia sẻ kinh nghiệm chăn rau, viết report mây mưa, xin share hàng hay review về gấu nhà mình.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;“Make love” và “have sex” là hai thứ hoàn toàn khác nhau. Là điều không phải đàn ông nào cũng hiểu. Rồi thì họ quên dần những cái nắm tay, những cái ôm siết, những nụ hôn nhẹ nhàng, đàn bà với họ trở thành con búp bê đã cũ, đã biết quên dần những va chạm ấm áp.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;7. RỖNG&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Việc phải sống suốt đời với một người đàn ông thật đáng sợ. Mỗi ngày lại thấy họ càng lúc càng xa lạ, càng khác với chính họ những ngày đầu tiên mình yêu.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Không thể chịu đựng cuộc sống mà tình yêu cứ ngày càng nhoạt toét. Loanh quanh trong bếp, chăm sóc con cái, nhận chút thương hại và quan tâm của chồng như sự ban ơn. Bỏ mặc mình già đi, béo lên và lôi thôi, cáu gắt vì tối mặt hầu hạ chồng con, rồi lại lo lắng nghĩ xem làm thế nào để chồng không chê không chán, không tìm đến những cái giường khác, trẻ trung và hấp dẫn hơn. Đừng tự hãnh diện và ngụy biện cho tất cả rằng mình đã hi sinh, đã rất cao thượng, rằng mình vì gia đình, vì các con. Ai cần, ai quan tâm. Với tôi một khi tình yêu cho kẻ khác không còn nữa, tôi sẽ yêu chính tôi, kể cả con cái hay mấy mẩu giấy kết hôn, đều vô nghĩa như nhau.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Mỗi chúng ta đều chỉ sinh ra một lần và chỉ có một cuộc đời để sống. Chúng ta không có quyền buộc mình hi sinh vì kẻ khác. Nhất là trong cái xã hội loài người lạc hậu mà tự gọi mình là hiện đại, luôn đánh giá và tôn vinh phụ nữ bằng những gì họ đã hi sinh cho đàn ông. Thật mị dân.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;8. BUÔNG&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Thứ gì có thể cầm lên được, thì cũng bỏ xuống được.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Đàn ông chia tay khi đã yêu người khác, đàn bà chia tay khi không còn tình cảm. Một khi muốn buông bỏ, mọi lý do đều trở nên hợp lý. Đừng trách móc bằng những lời hứa xưa cũ, khi ấy họ thật sự đã được tẩy não, đã quên rồi.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Thứ gì vỡ rồi thì đừng cố chắp vá, chỉ làm cứa máu tim, chỉ làm chúng ta trở nên đáng thương và thảm hại. Thay vì vùi mặt trong chăn gối khóc lóc sưng mắt và đầu tóc rối bù, thay vì chờ đợi và tìm kiếm như con ngốc, tự hủy hoại bản thân bằng nuối tiếc và đau thương. Sự tự trọng bao giờ cũng làm cho chúng ta đẹp hơn, cao hơn kẻ khác.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Sự căm hận không phải là chọn lựa thông thái. Sự trả thù ngọt ngào nhất trong tình yêu đó là lãng quên.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Mười ngón tay siết không đủ để giữ được nhau.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;P/s: Đứng dậy, và hãy mang kiếm vào rừng các cô gái của tôi :x:x:x&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/2628294040321999416-577166030518623913?l=lanlimitless.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/2628294040321999416/posts/default/577166030518623913'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/2628294040321999416/posts/default/577166030518623913'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://lanlimitless.blogspot.com/2011/12/tai-sao-chung-ta-co-vua-cuoi-vua-noi.html' title='Đứng dậy, và hãy mang kiếm vào rừng! :)'/><author><name>Lan Tran</name><uri>http://www.blogger.com/profile/14666368718475586806</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='32' height='31' src='http://2.bp.blogspot.com/-I-VjBET_ato/TyMQla-L32I/AAAAAAAABZI/bpmmK4cCUzg/s220/396880_10150488516336404_695916403_8777711_808789278_n.jpg'/></author></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-2628294040321999416.post-3894734185933966239</id><published>2011-12-23T01:33:00.000-08:00</published><updated>2011-12-23T01:34:19.697-08:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='Film'/><title type='text'>Thâm cung nội chiến :)</title><content type='html'>Lời thoại hay nhất trong phim:&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;- An Xuyến hướng dẫn cung nữ mới, phải biết khôn khéo trong công việc: “Chủ nhân dặn dò ngươi làm việc, dù đã làm xong từ sớm, nhưng cũng phải đợi đến kỳ hạn mới trình báo, nếu không lần sau sẽ giao cho ngươi nhiều công việc hơn”. &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;- Lời răn dạy của Hoàng hậu (Trần Tú Châu đóng): “Ở hậu cung mỗi người một nửa, nhưng không thể độc chiếm một mình, mỗi người có thể tự phát huy sở trường, nhưng không thể trổ hết bản lĩnh”. &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;- An Xuyến hiểu rõ lòng người trong chốn hậu cung: “Trong hậu cung, có người nịnh hót ngươi nghĩa là người ta muốn lợi dụng ngươi, có người đối xử tốt với ngươi nghĩa là người đó muốn hại ngươi”.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;- Lời phát biểu của Như Phi khi danh tiết bị chà đạp: “Hậu cung đấu đá, giết người vô hình, không phải thi hành pháp kỷ, không có lửa làm sao có khói”. - “Tôi không có hứng thú làm Khổng Tước, bởi vì dục hỏa trùng sinh chỉ có Phượng hoàng”– Ý của Như Phi muốn nói là: làm đại sự thì phải biết cách lèo lái mọi việc.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;- Nhĩ Thuần nói: “Muốn lấy lòng cánh đàn ông, phương pháp hạ thừa là nhất nhất tuân theo ý người đó, phương pháp trung thừa là lúc xa lúc gần, phương pháp thượng thừa chính là để người đó tìm mà không được”. &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;- Lời giáo huấn của Như Phi: “Tự cho rằng mình thông minh, cũng phải xem đã thông minh như ta chưa?”.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;- Hoàng hậu thường thất thủ trước Như Phi, nên đã thốt lên: “Muốn thắng thì phải học cách thua như thế nào!”. &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;- An Xuyến nói: “Người hèn hạ nhất trong thiên hạ không phải không có tình cảm, mà là lợi dụng tình cảm của người khác”&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/2628294040321999416-3894734185933966239?l=lanlimitless.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/2628294040321999416/posts/default/3894734185933966239'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/2628294040321999416/posts/default/3894734185933966239'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://lanlimitless.blogspot.com/2011/12/tham-cung-noi-chien.html' title='Thâm cung nội chiến :)'/><author><name>Lan Tran</name><uri>http://www.blogger.com/profile/14666368718475586806</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='32' height='31' src='http://2.bp.blogspot.com/-I-VjBET_ato/TyMQla-L32I/AAAAAAAABZI/bpmmK4cCUzg/s220/396880_10150488516336404_695916403_8777711_808789278_n.jpg'/></author></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-2628294040321999416.post-7699587089305936956</id><published>2011-11-14T23:12:00.000-08:00</published><updated>2011-11-14T23:12:58.680-08:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='Japan'/><title type='text'>Seppuku/Harakiri - Mổ bụng tự sát</title><content type='html'>Võ Sỹ Đạo Nhật Bản và tập tục mổ bụng tự sát&lt;br /&gt;Nguồn: &lt;a href="http://satablog2.wordpress.com/2009/05/16/vo-s%E1%BB%B9-d%E1%BA%A1o-nh%E1%BA%ADt-b%E1%BA%A3n-va-t%E1%BA%ADp-t%E1%BB%A5c-m%E1%BB%95-b%E1%BB%A5ng-t%E1%BB%B1-sat/"&gt;Sáng tạo&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Hoàng Xuân Thịnh&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Mấy hôm trước xem bộ phim “Người Võ sỹ cuối cùng” (The Last Samurai) trên VTV1, có cảnh hara-kiri (mổ bụng tự sát) của một võ sỹ để bảo toàn danh dự sau khi thua trận, tôi muốn viết đôi lời và bình luận về Tinh thần Võ Sỹ Đạo, hiểu được tinh thần này thì phần nào sẽ hiểu được vì sao nước Nhật lại vươn lên mạnh mẽ đến thế từ đống tro tàn thế chiến thứ II. Tư liệu cho bài này được lấy chủ yếu trong cuốn sách được viết từ đầu thế kỷ XX, cuốn “Võ Sỹ Đạo, linh hồn Nhật Bản – Bushido, the Soul of Japan” của tác giả Inazo Nitobe.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;a name='more'&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;Samurai là tên gọi chỉ những người là thị vệ của các lãnh chúa Nhật Bản thời xa xưa, đây là một tầng lớp quân nhân quý tộc xuất hiện từ khoảng thế kỷ XII, phát triển mạnh rồi suy tàn vào thế kỷ XIX, khi Nhật bước vào thời Minh Trị Thiên Hoàng. Võ Sỹ Đạo là một hệ giá trị quy định cách hành xử trong đời sống và trong chiến đấu của các samurai, nó tạo nên tính cách của họ – trọng danh dự, bình thản trước số phận, lặng lẽ phục tùng những gì tất phải đến, không sợ hãi trước hiểm nguy, lãnh đạm với sự đau đớn, thân thiện với cái chết, trung thành khắc cốt ghi xương với lãnh chúa, hiếu thuận với cha mẹ. Hành vi thể hiện tập trung nhất Tinh thần Võ Sỹ Đạo là tập tục mổ bụng để bảo toàn danh dự của samurai.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Khi một samurai bị thua trận, phạm tội, bị sỷ nhục,… – nói chung là bị dồn vào chỗ bắt buộc phải chết thì vinh quang nhất là người đó sẽ được chọn cái chết trong danh dự – chết bằng cách tự mổ bụng mình. Nghi lễ mổ bụng này thì nên đọc từ chính tác giả người Nhật Bản Nitobe trong đoạn mô tả về hara-kiri.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;“Bảy người nước ngoài chúng tôi được các quan chức Nhật Bản chứng kiến vụ hành quyết dẫn vào hondu tức chính điện của một ngôi chùa sắp sửa tiến hành nghi thức hành quyết. Khung cảnh ngôi chùa vô cùng thâm nghiêm. Một gian phòng rộng, mái cao đỡ bằng các cột gỗ màu sẫm. Trần nhà treo đầy những chiến đèn lồng lớn màu vàng và những vật trang hoàng độc đáo của một ngôi chùa thờ Phật. Phần sàn nhà trước bàn thờ Phật được kê cao khoảng 3-4 tấc làm thành một cái bục, có chải những chiếc chiếu trắng rất đẹp, chính giữa phủ một vuông thảm dạ màu đỏ. Nhiều ngọn nến đặt trên cao gần đấy tỏa ra một thứ ánh sáng huyền ảo, nhờ đó có thể nhìn rõ quá trình hành hình. Bảy người Nhật Bản yên vị ở bên trái bục cao, bảy người nước ngoài chúng tôi ngồi bên phải. Ngoài ra không còn ai khác.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Không khí chờ đợi hồi hộp. Vài phút sau, một người đàn ông vạm vỡ khoảng 32 tuổi, dáng điệu quý phái mặc lễ phục vải gai đi vào chính điện. Người này tên là Taki Zenzaburo. Đi kèm theo người đó là một kaishaku (còn gọi là “người chặt đầu”, giúp việc cho người mổ bụng tự sát rồi sau đó chặt đầu người tự sát), cùng ba quan chức mặc jimbaori - loại áo thụng bằng gấm thêu màu vàng kim không tay. Ở đây cần nói rõ một điều, kaishaku không phải là đao phủ, kaishaku thực hiện một công việc nghĩa vụ cao thượng, thông thường họ là người thân hoặc bạn của người tự sát. Mối quan hệ giữa hai người này không phải là quan hệ giữa đao phủ với phạm nhân mà là giữa người giúp việc và đương sự. Lần này, kaishaku là đệ tử của Taki Zenzaburo, được các bạn của người tự sát lựa chọn từ trong số mấy kiếm sỹ võ nghệ cao của Taki Zenzaburo.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Với kaishaku đi kèm bên trái, Taki Zenzaburo khoan thai bước tới trước mặt các nhân chứng người Nhật Bản và cúi rạp xuống chào, tiếp đấy họ lại cúi chào bảy người nước ngoài chúng tôi với dáng điệu dường như trịnh trọng hơn. Trong cả hai lần chào, họ cũng được đáp lễ với thái độ cung kính như vậy. Taki Zenzaburo chậm rãi và cực kỳ trang nghiêm bước lên chỗ bục cao, quỳ xuống lạy Phật, sau đó quay lưng lại bàn thờ, quỳ nghiêm chỉnh trên tấm thảm đỏ. Kaishku thu mình ngồi bên trái. Một trong ba quan chức tháp tùng họ đặt chiếc wakizashi bọc giấy trắng lên tam bảo. Wakizashi là một loại đoản đao người Nhật Bản hay dùng, dài khoảng 24 cm, lưỡi và mũi đao sắc như nước. Sau khi hành lễ xong, vị quan chức trao wakizashi cho người tự sát. Anh ta tiếp nhận với thái độ hết sức cung kính, dùng hai tay giơ cao chiếc wakizashi lên trên đầu rồi đặt xuống trước mặt.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Sau một lần hành lễ nữa, Taki Zenzaburo bắt đầu nói với giọng rụt rè, có lẽ do cảm nhận mình đã phạm sai lầm, nhưng nét mặt và âm điệu không hề thay đổi: Tội lỗi là tại mình tôi. Khi thấy những người ngoại quốc ở Kobe định tháo chạy, tôi đã vô cớ ra lệnh bắn vào họ. Vì phạm tội đó nên bây giờ tôi sẽ tự mổ bụng mình. Tôi xin tất cả các vị có mặt tại đây làm chứng cho hành động này.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Sau khi trịnh trọng hành lễ một lần nữa, Taki Zenzaburo cởi áo, để hở lưng và cẩn thận buộc hai tay áo vào hai bắp chân – đây là thông lệ, để sau khi mổ bụng người không bị ngã ngửa ra phía sau, tư thế chết của một võ sỹ cao quý phải là gục người về phía trước. Sau một phút trầm tư, Taki Zenzaburo quả quyết cầm lấy thanh đoản đao ở trước mặt, dường như tập trung toàn bộ tình yêu vào con dao. Xem ra Taki Zenzaburo đang tập trung tư tưởng, rồi loáng một cái, người tự sát đã thọc sâu con dao vào phía trái bụng mình rồi từ từ kéo sang phía phải, sau đó kéo trở lại rồi rạch lên trên. Trong quá trình vô cùng đau khổ đó, nét mặt anh ta không hề thay đổi. Cuối cùng, sau khi rút dao ra khỏi bụng, Taki Zenzaburo đổ người về phía trước, chìa gáy ra. Cho tới lúc này nét mặt kẻ tự sát mới thoáng hiện lên nét đau khổ, nhưng không hề rên một tiếng. Người kaishaku suốt thời gian vừa rồi quỳ bên cạnh người tự sát và im lặng theo dõi toàn bộ vụ việc, bấy giờ mới từ từ đứng lên, dơ cao thanh đại đao. Cùng với ánh đao loang loáng chém xuống, một tiếng xoạch vang lên, kẻ tự sát đầu một nơi, thân một nẻo.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Bầu không khí im lặng như tờ bao trùm lên toàn bộ ngôi chùa, chỉ còn nghe thấy tiếng màu ồng ộc phun ra từ cổ xác chết. Cảnh tượng thật khủng khiếp khi nghĩ tới chủ nhân của cái đầu ấy vừa rồi còn là một trang nam nhi dũng mãnh, cương nghị.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Người kaishaku phủ phục hành lễ, rồi lấy giấy trắng đã chuẩn bị sẵn ra lau vết máu trên thanh đại đao, sau đó bước xuống bục. Thanh đoản đao wakizashi vấy máu được một vị quan chức trịnh trọng cầm lấy mang đi, đó là vật chứng bằng máu của vụ tự hành quyết.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Lúc ấy, hai viên quan đại diện cho Mikado tức Nhật Hoàng, bước đến trước mặt các nhân chứng người ngước ngoài và tuyên bố phán quyết xử tử hình Taki Zenzaburo đã được thi hành đúng luật. Nghi thức hành quyết đến đây kết thúc. Chúng tôi rời ngôi chùa ra về.”&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Một đoạn trích khác về hara-kiri.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;“Hai anh em Sakon 24 tuổi và Naiki 17 tuổi quyết định ám sát tướng Iyeyasu để trả mối thù cha họ bị viên tướng này giết, nhưng khi lọt vào được doanh trại của gia tộc viên tướng kia thì họ bị bắt. Lão tướng Iyeyasu cảm phục trước dũng khí của hai anh em dám mưu sát ông, bèn ra lệnh để cho họ được hưởng cái chết danh dự. Những người bị xử tử gồm toàn bộ đàn ông trong gia đình hai anh em, kể cả cậu em út Hachimaro mới 8 tuổi. Ba người này bị dẫn vào một ngôi đền dùng làm pháp trường. Một thầy thuốc có mặt tại cuộc hành quyết đã cho tôi đọc cuốn nhật ký trong đó ông ghi lại quang cảnh như sau:&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Khi ba anh em ngồi cạnh nhau chờ hành quyết, anh cả Sakon bảo cậu út: Hachimaro, em tự mổ bụng trước đi, để anh xem em mổ bụng có đúng cách không. Cậu út trả lời là cậu chưa bao giờ nhìn thấy cảnh tự mổ bụng, nên cậu muốn được xem anh mình mổ bụng như thế nào để bắt trước cho thật giống. Người anh cười trong nước mắt trả lời: Em nói hay lắm, chú bé kiên cường, thật không hổ thẹn là con của cha chúng ta. Thế là Hachimaro được thu xếp ngồi vào giữa hai anh. Sakon đâm con dao vào bên trái bụng mình rồi bảo em: Em nhìn đây! Bây giờ đã hiểu chưa? Đừng thọc dao sâu quá, vì như vậy sẽ ngã về phía sau. Phải hơi ngả người về đằng trước và qùy hai chân cho thật chắc. Naiki cũng làm như thế, vừa tự rạch bụng, vừa bảo em: Khi thọc dao vào, hai mắt phải mở to, nếu không người ta nhìn vào khó coi, trông cứ như đàn bà chết ấy. Dù có hết hơi sức rồi cũng phải can đảm kéo dao trở ra phía trước. Hachimaro chăm chú nhìn hai người anh làm mẫu. Sau khi hai người anh đã tắt thở, chú bé điềm tĩnh cởi áo đến lưng rồi hoàn thành thao tác tự mổ bụng hệt như hai người anh của mình.” Hết đoạn trích.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Hara-kiri thể hiện sự quyết liệt, sự trọng nghĩa khinh lợi trong tính cách của samurai. Võ Sỹ Đạo, cụ thể hơn là tinh thần trọng nghĩa khinh lợi đã biến thành tinh thần doanh nghiệp của người Nhật sau thế chiến thứ II, thúc đẩy sự phát triển mạnh mẽ của các doanh nghiệp Nhật như chúng ta đều thấy. Cho đến bây giờ sự quyết liệt này vẫn thể hiện trong tính cách của người Nhật, đặc biệt là doanh nhân Nhật. Khi thất bại trong cuộc sống hay khi thất bại trong kinh doanh, người Nhật vẫn chọn cách tự sát. Tỷ lệ tự sát tính trên dân số ở người Nhật vẫn cao nhất thế giới. Theo như tôi biết, khi doanh nhân Nhật Bản vướng phải pháp luật thì toà án Nhật ít khi áp dụng hình phạt nặng đối với doanh nhân, tòa án chỉ tuyên bố án treo là doanh nhân đó hết đường làm ăn do đã bị mất danh dự. Và đó là hình phạt nặng nhất rồi. Tuy nhiên, đây chỉ là ý kiến riêng của tôi – tinh thần không chấp nhận thất bại, đặc biệt nhận định cho rằng sự thất bại gắn liền với danh dự cũng có mặt trái của nó, nó khiến sự sáng tạo và đổi mới, sự uyển chuyển khó xuất hiện và phát triển trong doanh nghiệp Nhật. Vì đổi mới luôn có nghĩa là phải đi qua các thất bại. Theo tôi biết, tinh thần không chấp nhận thất bại cực đoan này của người Nhật khác hẳn người Mỹ, người Mỹ không gắn vấn đề thất bại trong kinh doanh và cuộc sống với danh dự của bản thân, họ coi thất bại cũng là điều bình thường, vì vậy mà nếu thất bại thì có thể làm lại. Tôi nghĩ chính cái đó của người Mỹ khiến doanh nhân Mỹ mang tinh thần sáng tạo, đổi mới nhất thế giới. Khi hoạt động kinh tế ở các nước phát triển nhất thế giới đã chuyển sang giai đoạn lấy sáng tạo, đổi mới, và sự linh hoạt làm động lực phát triển thì tinh thần không chấp nhận thất bại có phần nào là nguyên nhân khiến nền kinh tế Nhật đã trì trệ suốt hơn 1 thập kỷ gần đây không? &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-size: large;"&gt;&lt;b&gt;Seppuku - Mổ bụng tự sát&lt;/b&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;a href="http://hedspi.net/diendan/showthread.php?t=1170"&gt;Nguồn&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Seppuku (tiếng Nhật: 切腹, Hán Việt: thiết phúc, có nghĩa là "mổ bụng") hay Harakiri là một nghi thức xưa của người Nhật. Theo nghi thức này, một Võ sỹ đạo (Samurai) sẽ tự mổ bụng tuẫn tiết khi bị thất thủ hoặc khi chủ bị chết để tránh bị rơi vào tay quân thù và bị làm nhục. Việc tự mổ bụng khi chủ bị chết tiếng Nhật gọi là oibara (追腹 hay 追い腹) hay junshi (殉死) (tuẫn tử). Việc tự mổ bụng được tiến hành trong phòng với trình tự nghi lễ trang trọng.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Tổng quan&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Seppuku là một phần chính của võ sỹ đạo (bushido) - luật của các chiến binh samurai; tự mổ bụng là cách các chiến binh tránh bị rơi vào tay quân thù và để giảm sỉ nhục. Samurai của có thể được các chúa đất daimyo (Đại Danh) ra lệnh phải tự mổ bụng. Sau này, các chiến binh bị ô nhục được phép tự mổ bụng thay vì bị hành quyết theo cách thông thường. Do mục đích chính của nghi lễ này là bảo vệ danh dự của chiến binh, những ai khong thuộc về giới samurai sẽ không bao giờ thực hiện hay bị ra lệnh thực hiện nghi lễ này. Những samurai nữ chỉ thực hiện tự mổ bụng với sự cho phép.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Nghi lễ&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Thời đấy, tự mổ bụng được thực hiện theo trình tự nghi thức. Một Samurai được tắm rửa, mặc áo dài trắng, ăn thức ăn khoái khẩu và khi xong thì dụng cụ thực hiện nghi thức mổ bụng được đặt trên một cái dĩa của ông ta. Ông ta ăn mặc theo lễ nghi với cây kiếm đặt trước mặt và thường ngồi trên những tấm vải đặc biệt, vị chiến binh này sẽ chuẩn bị cho cái chết của mình bằng cách viết một bài thơ từ thế cú. Với một người (kaishakunin, hay giới tá nhân - người sẽ chém đầu vị chiến binh đã mổ bụng sau khi ông ta đã thực hiện xong nghi lễ sepukku) đứng cạnh bên, ông ta sẽ cởi áo kimono, lấy thanh kiếm ngắn wakizashi hay con dao (tantō) và đâm vào bụng, cắt theo một đường từ trái sang phải. Vị kaishakunin sẽ thực hiện daki-kubi, đó là một nhát chém gần như đứt hẳn đầu của người Samurai (Vẫn còn 1 dải thịt mỏng gắn đầu với thân thể). Do đây là một kĩ thuật đòi hỏi sự chính xác cao, nên người làm việc này thường là 1 kiếm sĩ lão luyện. Thường 1 nhát chém hoàn hảo theo đúng nghi thức sẽ được thực hiện ngay sau khi thanh dao vừa ngập vào ổ bụng của người Samurai.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Sau khi nghi lễ phức tạp này ngừng lại thì Seppuku trở thành bài thực hành trong chiến tranh hoặc một hình phạt của Luật pháp (Xem phần dưới).&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Người làm công việc chém đầu vị Samurai không phải luôn luôn nhưng thường là một người bạn. Nếu một người chến binh bại trận được một ai đó tôn sùng, người đó sẽ tình nguyện trở thành Kaishakunin cho người Samurai với mong muốn được thể hiện niềm kính trọng của mình.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Trong cuốn Hagakure, Yamamoto Tsunetomo đã viết:&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Một thời gian dài trong lịch sử, việc 1 Samurai được yêu cầu trở thành kaishaku là một điềm báo không tốt đẹp . Nguyên nhân là họ chẳng có được một sự kính trọng nào từ việc này. Còn nếu như chẳng may có 1 lỗi nào đó trong việc này thì hậu quả sẽ là sự thất sủng của chủ tướng.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Trong thực tế, khi cái đầu rơi xuống, sẽ tốt nhất khi để lại 1 chút da thịt mỏng sao cho cái đầu vẫn nằm trên cổ. Tuy nhiện, hiện tại, thường nó sẽ được cắt lìa hẳn.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Một số Samurai lựa chọn cách chết đau đớn hơn trong nghi lễ này gọi làjūmonji-giri (十文字切り, nghĩa là "Cắt hình chữ thập"), khi đó, trong nghi lễ sẽ không có Kaishakunin để kết thúc nhanh chóng nỗi đau của người Samurai. Trong cách tự tử này, sau vết cắt đầu tiên, Samurai sẽ cắt vết thứ 2, đau đớn hơn nhiều, cắt dọc theo dạ dày. Một Samurai chấp nhận trở thành jumonji-giri sẽ phải chịu đựng một cái chết trong sự yên lặng bằng việc bị mất máu dần dần, đôi bàn tay ông ta sẽ che lấy khuôn mặt và ra đi một cách từ từ.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Hình phạt Seppuku&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Trong khi Seppuku trong tự nguyện được nhiều người biết đến và ngưỡng mộ như một hành động của danh dự, nhưng thực tế, dạng Seppuku phổ biến nhất là Seppuku cưỡng bức, sử dụng như một hình phạt luật pháp dành cho những Samurai bị ô nhục, đặc biệt là đối với những ai đã gây ra những vụ việc nghiêm trọng như giết người vô cớ, trộm cắp, tham nhũng, hoặc mưu phản. Người Samurai sẽ gần như bị buộc tội và sẽ phải thực hiện Seppuku như 1 hình phạt, thường anh ta sẽ phải làm việc này vào lúc bình minh hoặc hoàng hôn. nếu người bị kết tội không thực hiện hình phạt, thì cuộc hành quyết sẽ được thực hiêm bằng hình thức chém đầu là chuyện không phải chưa từng xảy ra, khi đó, thanh wakizashi sẽ được thay bằng 1 chiếc quạt. Nhờ đó, 1 cuộc hành quết như vậy vẫn mang hình thức là một cuộc Seppuku. Không giống như Seppuku tự nguyện, gia đình của Samurai phải thực hiện Seppuku như một bản án sẽ phải chịu sự liên lụy. Tùy thuộc vào mức đô nghiêm trọng của vụ việc mà một nửa hoặc toàn bộ gia sản sẽ bị tịch thu, gia đình người đó sẽ rơi vào tình trạng kiệt quệ.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Seppuku thời hiện đại&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Seppuku được thực hiện như 1 hình phạt luật pháp đã được bãi bỏ từ năm 1873, ngay sau cuộc Cải cách Meiji, nhứng Seppuku tự nguyện thì chưa chấm dứt hẳn. Vẫn còn rất nhiều người sau đó được biết đến là đã thực hiện Seppuku, như cuộc Seppuku của những sĩ quan vào năm 1895 để phản đối lại việc điều động quân đội quay trở lại Trung Quốc; hay General Nogi và vợ sau cái chết của Hoàng Đế Meiji vào 1912; và của rất nhiều chiến binh và thường dân đã lựa chọn được chết để không phải đầu hàng vào cuối Chiến tranh Thế giới II.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Vào năm 1970, nhà văn nổi tiếng Yukio Mishima cùng một người học trò đã thực hiện Seppuku công khai tại tổng hành dinh của Lực lượng phòng vệ Nhật Bản sau 1 nỗ lực bất thành trong việc xúi giục lực lượng vũ trang tổ chức coup d'état (nổi dậy). Mishima đã thực hiện Seppuku ngay trong văn phòng của tướng Kanetoshi Mashita. Kaishakunin của ông, một thanh niên 25 tuổi tên là Masakatsu Morita,đã cố gắng cắt đầu ông theo như nghi thức nhưng không thành. Cuối cùng, người làm công việc này là Hiroyasu Koga. Morita sau đó đã cố gắng thực hiện Seppuku cho anh ta. Mặc dù vết cắt của anh ta chưa đủ sâu để có thể lập tức lấy mạng, nhưng cuối cùng anh ta vẫn được cắt đầu bởi Koga.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Năm 1999, Masaharu Nonaka, Một công nhân 58 tuổi của công ty Bridgestone Japan, đã cắt ngang bụng ông ta bằng con dao sashimi (dao làm bếp) để phản đối quyết định buộc ông phải nghỉ việc của ban lãnh đạo. Ông ta đã chết sau đó tại bệnh viện. Vụ tự tử này, đã trở nên nổi tiếng và được biết đến dưới cái tên 'risutora seppuku', là hậu quả của thời kì khó khăn theo sau sự sụp đổ của một nền kinh tể bong bóng ở Nhật Bản. &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Link: &lt;a href="http://www.mautam.net/forum/viewtopic.php?t=2197&amp;amp;sid=84b66736641134cd57977ec2dabfa549"&gt;Tại sao người Nhật mổ bụng tự sát?&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Câu nói cuối cùng của tướng Saito Yoshitsugu trước khi thực hiện seppaku: "Xin kính dâng Thiên hoàng lời tạ tội sâu sắc vì chúng tôi không thể làm tốt hơn những gì chúng tôi đang làm. Trước khi xuất trận lần cuối cùng, toàn thể chúng tôi hướng về Hoàng cung và tung hô Vạn tuế".&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Hai câu cuối cùng của tướng Kuribayashi Tadamichi (chỉ huy trận Iwo Jima) trước khi thực hiện seppuku: "Tôi lo lắng cho tương lai đất mẹ. Khi cỏ xanh phủ kín xác thân mình".&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Bài thơ của Shibata Katsuie trước khi thực hiện seppuku:&lt;br /&gt;夏の夜の　夢路儚き　後の名を　雲� �にあげよ　山不如&lt;br /&gt;Natsu no yo noyumeji hakanakiato no na wokumoi ni ageyoyamahototogisu&lt;br /&gt;Giấc mộng chóng qua, trong đêm mùa thu! Hỡi bầy chim rừng, mang tên ta lên tới trời xanh&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Vị cha đẻ của chiến thuật Kamikaze cũng thực hiện seppuku: Takijiro Ōnishi đã tự sát bằng phương thức tự mổ bụng (Seppuku) tại bản doanh của mình vào ngày 16 tháng 8 năm 1945, một ngày sau khi Nhật Bản tuyên bố đầu hàng vô điều kiện Đồng Minh. Trong tờ giấy để lại, ông đã xin tạ lỗi trước linh hồn của khoảng 4000 phi công đã bỏ mạng trong các phi vụ Kamikaze dưới lệnh của mình, đồng thời mong muốn những công dân trẻ Nhật còn sống sót sau chiến tranh phải cố sức làm việc để xây dựng lại nước Nhật. Ōnishi cũng đồng thời mong cái chết của mình sẽ là sự tạ tội trước những phi công Kamikaze đã hy sinh và những gia đình của họ. Vì vậy, Onishi đã không sử dụng hình thức Kaishakunin (hình thức để người khác chặt đầu giúp, sau khi tự mổ bụng), và chết vì vết thương sau 15 giờ.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Profile của tất cả vị tướng này có thể đọc ở Wikipedia&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/2628294040321999416-7699587089305936956?l=lanlimitless.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/2628294040321999416/posts/default/7699587089305936956'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/2628294040321999416/posts/default/7699587089305936956'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://lanlimitless.blogspot.com/2011/11/seppukuharakiri-mo-bung-tu-sat.html' title='Seppuku/Harakiri - Mổ bụng tự sát'/><author><name>Lan Tran</name><uri>http://www.blogger.com/profile/14666368718475586806</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='32' height='31' src='http://2.bp.blogspot.com/-I-VjBET_ato/TyMQla-L32I/AAAAAAAABZI/bpmmK4cCUzg/s220/396880_10150488516336404_695916403_8777711_808789278_n.jpg'/></author></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-2628294040321999416.post-567993595176687506</id><published>2011-11-13T11:41:00.000-08:00</published><updated>2011-11-13T11:41:02.795-08:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='Writing'/><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='Education'/><title type='text'>The Disadvantages of an Elite Education</title><content type='html'>Our best universities have forgotten that the reason they exist is to make minds, not careers&lt;br /&gt;By William Deresiewicz&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;It didn’t dawn on me that there might be a few holes in my education until I was about 35. I’d just bought a house, the pipes needed fixing, and the plumber was standing in my kitchen. There he was, a short, beefy guy with a goatee and a Red Sox cap and a thick Boston accent, and I suddenly learned that I didn’t have the slightest idea what to say to someone like him. So alien was his experience to me, so unguessable his values, so mysterious his very language, that I couldn’t succeed in engaging him in a few minutes of small talk before he got down to work. Fourteen years of higher education and a handful of Ivy League degrees, and there I was, stiff and stupid, struck dumb by my own dumbness. “Ivy retardation,” a friend of mine calls this. I could carry on conversations with people from other countries, in other languages, but I couldn’t talk to the man who was standing in my own house.&lt;br /&gt;&lt;a name='more'&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;It’s not surprising that it took me so long to discover the extent of my miseducation, because the last thing an elite education will teach you is its own inadequacy. As two dozen years at Yale and Columbia have shown me, elite colleges relentlessly encourage their students to flatter themselves for being there, and for what being there can do for them. The advantages of an elite education are indeed undeniable. You learn to think, at least in certain ways, and you make the contacts needed to launch yourself into a life rich in all of society’s most cherished rewards. To consider that while some opportunities are being created, others are being cancelled and that while some abilities are being developed, others are being crippled is, within this context, not only outrageous, but inconceivable.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;I’m not talking about curricula or the culture wars, the closing or opening of the American mind, political correctness, canon formation, or what have you. I’m talking about the whole system in which these skirmishes play out. Not just the Ivy League and its peer institutions, but also the mechanisms that get you there in the first place: the private and affluent public “feeder” schools, the ever-growing parastructure of tutors and test-prep courses and enrichment programs, the whole admissions frenzy and everything that leads up to and away from it. The message, as always, is the medium. Before, after, and around the elite college classroom, a constellation of values is ceaselessly inculcated. As globalization sharpens economic insecurity, we are increasingly committing ourselves—as students, as parents, as a society—to a vast apparatus of educational advantage. With so many resources devoted to the business of elite academics and so many people scrambling for the limited space at the top of the ladder, it is worth asking what exactly it is you get in the end—what it is we all get, because the elite students of today, as their institutions never tire of reminding them, are the leaders of tomorrow.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;The first disadvantage of an elite education, as I learned in my kitchen that day, is that it makes you incapable of talking to people who aren’t like you. Elite schools pride themselves on their diversity, but that diversity is almost entirely a matter of ethnicity and race. With respect to class, these schools are largely—indeed increasingly—homogeneous. Visit any elite campus in our great nation and you can thrill to the heartwarming spectacle of the children of white businesspeople and professionals studying and playing alongside the children of black, Asian, and Latino businesspeople and professionals. At the same time, because these schools tend to cultivate liberal attitudes, they leave their students in the paradoxical position of wanting to advocate on behalf of the working class while being unable to hold a simple conversation with anyone in it. Witness the last two Democratic presidential nominees, Al Gore and John Kerry: one each from Harvard and Yale, both earnest, decent, intelligent men, both utterly incapable of communicating with the larger electorate.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;But it isn’t just a matter of class. My education taught me to believe that people who didn’t go to an Ivy League or equivalent school weren’t worth talking to, regardless of their class. I was given the unmistakable message that such people were beneath me. We were “the best and the brightest,” as these places love to say, and everyone else was, well, something else: less good, less bright. I learned to give that little nod of understanding, that slightly sympathetic “Oh,” when people told me they went to a less prestigious college. (If I’d gone to Harvard, I would have learned to say “in Boston” when I was asked where I went to school—the Cambridge version of noblesse oblige.) I never learned that there are smart people who don’t go to elite colleges, often precisely for reasons of class. I never learned that there are smart people who don’t go to college at all.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;I also never learned that there are smart people who aren’t “smart.” The existence of multiple forms of intelligence has become a commonplace, but however much elite universities like to sprinkle their incoming classes with a few actors or violinists, they select for and develop one form of intelligence: the analytic. While this is broadly true of all universities, elite schools, precisely because their students (and faculty, and administrators) possess this one form of intelligence to such a high degree, are more apt to ignore the value of others. One naturally prizes what one most possesses and what most makes for one’s advantages. But social intelligence and emotional intelligence and creative ability, to name just three other forms, are not distributed preferentially among the educational elite. The “best” are the brightest only in one narrow sense. One needs to wander away from the educational elite to begin to discover this.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;What about people who aren’t bright in any sense? I have a friend who went to an Ivy League college after graduating from a typically mediocre public high school. One of the values of going to such a school, she once said, is that it teaches you to relate to stupid people. Some people are smart in the elite-college way, some are smart in other ways, and some aren’t smart at all. It should be embarrassing not to know how to talk to any of them, if only because talking to people is the only real way of knowing them. Elite institutions are supposed to provide a humanistic education, but the first principle of humanism is Terence’s: “nothing human is alien to me.” The first disadvantage of an elite education is how very much of the human it alienates you from.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;The second disadvantage, implicit in what I’ve been saying, is that an elite education inculcates a false sense of self-worth. Getting to an elite college, being at an elite college, and going on from an elite college—all involve numerical rankings: SAT, GPA, GRE. You learn to think of yourself in terms of those numbers. They come to signify not only your fate, but your identity; not only your identity, but your value. It’s been said that what those tests really measure is your ability to take tests, but even if they measure something real, it is only a small slice of the real. The problem begins when students are encouraged to forget this truth, when academic excellence becomes excellence in some absolute sense, when “better at X” becomes simply “better.”&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;There is nothing wrong with taking pride in one’s intellect or knowledge. There is something wrong with the smugness and self-congratulation that elite schools connive at from the moment the fat envelopes come in the mail. From orientation to graduation, the message is implicit in every tone of voice and tilt of the head, every old-school tradition, every article in the student paper, every speech from the dean. The message is: You have arrived. Welcome to the club. And the corollary is equally clear: You deserve everything your presence here is going to enable you to get. When people say that students at elite schools have a strong sense of entitlement, they mean that those students think they deserve more than other people because their SAT scores are higher.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;At Yale, and no doubt at other places, the message is reinforced in embarrassingly literal terms. The physical form of the university—its quads and residential colleges, with their Gothic stone façades and wrought-iron portals—is constituted by the locked gate set into the encircling wall. Everyone carries around an ID card that determines which gates they can enter. The gate, in other words, is a kind of governing metaphor—because the social form of the university, as is true of every elite school, is constituted the same way. Elite colleges are walled domains guarded by locked gates, with admission granted only to the elect. The aptitude with which students absorb this lesson is demonstrated by the avidity with which they erect still more gates within those gates, special realms of ever-greater exclusivity—at Yale, the famous secret societies, or as they should probably be called, the open-secret societies, since true secrecy would defeat their purpose. There’s no point in excluding people unless they know they’ve been excluded.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;One of the great errors of an elite education, then, is that it teaches you to think that measures of intelligence and academic achievement are measures of value in some moral or metaphysical sense. But they’re not. Graduates of elite schools are not more valuable than stupid people, or talentless people, or even lazy people. Their pain does not hurt more. Their souls do not weigh more. If I were religious, I would say, God does not love them more. The political implications should be clear. As John Ruskin told an older elite, grabbing what you can get isn’t any less wicked when you grab it with the power of your brains than with the power of your fists. “Work must always be,” Ruskin says, “and captains of work must always be….[But] there is a wide difference between being captains…of work, and taking the profits of it.”&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;The political implications don’t stop there. An elite education not only ushers you into the upper classes; it trains you for the life you will lead once you get there. I didn’t understand this until I began comparing my experience, and even more, my students’ experience, with the experience of a friend of mine who went to Cleveland State. There are due dates and attendance requirements at places like Yale, but no one takes them very seriously. Extensions are available for the asking; threats to deduct credit for missed classes are rarely, if ever, carried out. In other words, students at places like Yale get an endless string of second chances. Not so at places like Cleveland State. My friend once got a D in a class in which she’d been running an A because she was coming off a waitressing shift and had to hand in her term paper an hour late.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;That may be an extreme example, but it is unthinkable at an elite school. Just as unthinkably, she had no one to appeal to. Students at places like Cleveland State, unlike those at places like Yale, don’t have a platoon of advisers and tutors and deans to write out excuses for late work, give them extra help when they need it, pick them up when they fall down. They get their education wholesale, from an indifferent bureaucracy; it’s not handed to them in individually wrapped packages by smiling clerks. There are few, if any, opportunities for the kind of contacts I saw my students get routinely—classes with visiting power brokers, dinners with foreign dignitaries. There are also few, if any, of the kind of special funds that, at places like Yale, are available in profusion: travel stipends, research fellowships, performance grants. Each year, my department at Yale awards dozens of cash prizes for everything from freshman essays to senior projects. This year, those awards came to more than $90,000—in just one department.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Students at places like Cleveland State also don’t get A-’s just for doing the work. There’s been a lot of handwringing lately over grade inflation, and it is a scandal, but the most scandalous thing about it is how uneven it’s been. Forty years ago, the average GPA at both public and private universities was about 2.6, still close to the traditional B-/C+ curve. Since then, it’s gone up everywhere, but not by anything like the same amount. The average gpa at public universities is now about 3.0, a B; at private universities it’s about 3.3, just short of a B+. And at most Ivy League schools, it’s closer to 3.4. But there are always students who don’t do the work, or who are taking a class far outside their field (for fun or to fulfill a requirement), or who aren’t up to standard to begin with (athletes, legacies). At a school like Yale, students who come to class and work hard expect nothing less than an A-. And most of the time, they get it.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;In short, the way students are treated in college trains them for the social position they will occupy once they get out. At schools like Cleveland State, they’re being trained for positions somewhere in the middle of the class system, in the depths of one bureaucracy or another. They’re being conditioned for lives with few second chances, no extensions, little support, narrow opportunity—lives of subordination, supervision, and control, lives of deadlines, not guidelines. At places like Yale, of course, it’s the reverse. The elite like to think of themselves as belonging to a meritocracy, but that’s true only up to a point. Getting through the gate is very difficult, but once you’re in, there’s almost nothing you can do to get kicked out. Not the most abject academic failure, not the most heinous act of plagiarism, not even threatening a fellow student with bodily harm—I’ve heard of all three—will get you expelled. The feeling is that, by gosh, it just wouldn’t be fair—in other words, the self-protectiveness of the old-boy network, even if it now includes girls. Elite schools nurture excellence, but they also nurture what a former Yale graduate student I know calls “entitled mediocrity.” A is the mark of excellence; A- is the mark of entitled mediocrity. It’s another one of those metaphors, not so much a grade as a promise. It means, don’t worry, we’ll take care of you. You may not be all that good, but you’re good enough.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Here, too, college reflects the way things work in the adult world (unless it’s the other way around). For the elite, there’s always another extension—a bailout, a pardon, a stint in rehab—always plenty of contacts and special stipends—the country club, the conference, the year-end bonus, the dividend. If Al Gore and John Kerry represent one of the characteristic products of an elite education, George W. Bush represents another. It’s no coincidence that our current president, the apotheosis of entitled mediocrity, went to Yale. Entitled mediocrity is indeed the operating principle of his administration, but as Enron and WorldCom and the other scandals of the dot-com meltdown demonstrated, it’s also the operating principle of corporate America. The fat salaries paid to underperforming CEOs are an adult version of the A-. Anyone who remembers the injured sanctimony with which Kenneth Lay greeted the notion that he should be held accountable for his actions will understand the mentality in question—the belief that once you’re in the club, you’ve got a God-given right to stay in the club. But you don’t need to remember Ken Lay, because the whole dynamic played out again last year in the case of Scooter Libby, another Yale man.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;If one of the disadvantages of an elite education is the temptation it offers to mediocrity, another is the temptation it offers to security. When parents explain why they work so hard to give their children the best possible education, they invariably say it is because of the opportunities it opens up. But what of the opportunities it shuts down? An elite education gives you the chance to be rich—which is, after all, what we’re talking about—but it takes away the chance not to be. Yet the opportunity not to be rich is one of the greatest opportunities with which young Americans have been blessed. We live in a society that is itself so wealthy that it can afford to provide a decent living to whole classes of people who in other countries exist (or in earlier times existed) on the brink of poverty or, at least, of indignity. You can live comfortably in the United States as a schoolteacher, or a community organizer, or a civil rights lawyer, or an artist—that is, by any reasonable definition of comfort. You have to live in an ordinary house instead of an apartment in Manhattan or a mansion in L.A.; you have to drive a Honda instead of a BMW or a Hummer; you have to vacation in Florida instead of Barbados or Paris, but what are such losses when set against the opportunity to do work you believe in, work you’re suited for, work you love, every day of your life?&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Yet it is precisely that opportunity that an elite education takes away. How can I be a schoolteacher—wouldn’t that be a waste of my expensive education? Wouldn’t I be squandering the opportunities my parents worked so hard to provide? What will my friends think? How will I face my classmates at our 20th reunion, when they’re all rich lawyers or important people in New York? And the question that lies behind all these: Isn’t it beneath me? So a whole universe of possibility closes, and you miss your true calling.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;This is not to say that students from elite colleges never pursue a riskier or less lucrative course after graduation, but even when they do, they tend to give up more quickly than others. (Let’s not even talk about the possibility of kids from privileged backgrounds not going to college at all, or delaying matriculation for several years, because however appropriate such choices might sometimes be, our rigid educational mentality places them outside the universe of possibility—the reason so many kids go sleepwalking off to college with no idea what they’re doing there.) This doesn’t seem to make sense, especially since students from elite schools tend to graduate with less debt and are more likely to be able to float by on family money for a while. I wasn’t aware of the phenomenon myself until I heard about it from a couple of graduate students in my department, one from Yale, one from Harvard. They were talking about trying to write poetry, how friends of theirs from college called it quits within a year or two while people they know from less prestigious schools are still at it. Why should this be? Because students from elite schools expect success, and expect it now. They have, by definition, never experienced anything else, and their sense of self has been built around their ability to succeed. The idea of not being successful terrifies them, disorients them, defeats them. They’ve been driven their whole lives by a fear of failure—often, in the first instance, by their parents’ fear of failure. The first time I blew a test, I walked out of the room feeling like I no longer knew who I was. The second time, it was easier; I had started to learn that failure isn’t the end of the world.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;But if you’re afraid to fail, you’re afraid to take risks, which begins to explain the final and most damning disadvantage of an elite education: that it is profoundly anti-intellectual. This will seem counterintuitive. Aren’t kids at elite schools the smartest ones around, at least in the narrow academic sense? Don’t they work harder than anyone else—indeed, harder than any previous generation? They are. They do. But being an intellectual is not the same as being smart. Being an intellectual means more than doing your homework.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;If so few kids come to college understanding this, it is no wonder. They are products of a system that rarely asked them to think about something bigger than the next assignment. The system forgot to teach them, along the way to the prestige admissions and the lucrative jobs, that the most important achievements can’t be measured by a letter or a number or a name. It forgot that the true purpose of education is to make minds, not careers.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Being an intellectual means, first of all, being passionate about ideas—and not just for the duration of a semester, for the sake of pleasing the teacher, or for getting a good grade. A friend who teaches at the University of Connecticut once complained to me that his students don’t think for themselves. Well, I said, Yale students think for themselves, but only because they know we want them to. I’ve had many wonderful students at Yale and Columbia, bright, thoughtful, creative kids whom it’s been a pleasure to talk with and learn from. But most of them have seemed content to color within the lines that their education had marked out for them. Only a small minority have seen their education as part of a larger intellectual journey, have approached the work of the mind with a pilgrim soul. These few have tended to feel like freaks, not least because they get so little support from the university itself. Places like Yale, as one of them put it to me, are not conducive to searchers.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Places like Yale are simply not set up to help students ask the big questions. I don’t think there ever was a golden age of intellectualism in the American university, but in the 19th century students might at least have had a chance to hear such questions raised in chapel or in the literary societies and debating clubs that flourished on campus. Throughout much of the 20th century, with the growth of the humanistic ideal in American colleges, students might have encountered the big questions in the classrooms of professors possessed of a strong sense of pedagogic mission. Teachers like that still exist in this country, but the increasingly dire exigencies of academic professionalization have made them all but extinct at elite universities. Professors at top research institutions are valued exclusively for the quality of their scholarly work; time spent on teaching is time lost. If students want a conversion experience, they’re better off at a liberal arts college.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;When elite universities boast that they teach their students how to think, they mean that they teach them the analytic and rhetorical skills necessary for success in law or medicine or science or business. But a humanistic education is supposed to mean something more than that, as universities still dimly feel. So when students get to college, they hear a couple of speeches telling them to ask the big questions, and when they graduate, they hear a couple more speeches telling them to ask the big questions. And in between, they spend four years taking courses that train them to ask the little questions—specialized courses, taught by specialized professors, aimed at specialized students. Although the notion of breadth is implicit in the very idea of a liberal arts education, the admissions process increasingly selects for kids who have already begun to think of themselves in specialized terms—the junior journalist, the budding astronomer, the language prodigy. We are slouching, even at elite schools, toward a glorified form of vocational training.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Indeed, that seems to be exactly what those schools want. There’s a reason elite schools speak of training leaders, not thinkers—holders of power, not its critics. An independent mind is independent of all allegiances, and elite schools, which get a large percentage of their budget from alumni giving, are strongly invested in fostering institutional loyalty. As another friend, a third-generation Yalie, says, the purpose of Yale College is to manufacture Yale alumni. Of course, for the system to work, those alumni need money. At Yale, the long-term drift of students away from majors in the humanities and basic sciences toward more practical ones like computer science and economics has been abetted by administrative indifference. The college career office has little to say to students not interested in law, medicine, or business, and elite universities are not going to do anything to discourage the large percentage of their graduates who take their degrees to Wall Street. In fact, they’re showing them the way. The liberal arts university is becoming the corporate university, its center of gravity shifting to technical fields where scholarly expertise can be parlayed into lucrative business opportunities.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;It’s no wonder that the few students who are passionate about ideas find themselves feeling isolated and confused. I was talking with one of them last year about his interest in the German Romantic idea of bildung, the upbuilding of the soul. But, he said—he was a senior at the time—it’s hard to build your soul when everyone around you is trying to sell theirs.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Yet there is a dimension of the intellectual life that lies above the passion for ideas, though so thoroughly has our culture been sanitized of it that it is hardly surprising if it was beyond the reach of even my most alert students. Since the idea of the intellectual emerged in the 18th century, it has had, at its core, a commitment to social transformation. Being an intellectual means thinking your way toward a vision of the good society and then trying to realize that vision by speaking truth to power. It means going into spiritual exile. It means foreswearing your allegiance, in lonely freedom, to God, to country, and to Yale. It takes more than just intellect; it takes imagination and courage. “I am not afraid to make a mistake,” Stephen Dedalus says, “even a great mistake, a lifelong mistake, and perhaps as long as eternity, too.”&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Being an intellectual begins with thinking your way outside of your assumptions and the system that enforces them. But students who get into elite schools are precisely the ones who have best learned to work within the system, so it’s almost impossible for them to see outside it, to see that it’s even there. Long before they got to college, they turned themselves into world-class hoop-jumpers and teacher-pleasers, getting A’s in every class no matter how boring they found the teacher or how pointless the subject, racking up eight or 10 extracurricular activities no matter what else they wanted to do with their time. Paradoxically, the situation may be better at second-tier schools and, in particular, again, at liberal arts colleges than at the most prestigious universities. Some students end up at second-tier schools because they’re exactly like students at Harvard or Yale, only less gifted or driven. But others end up there because they have a more independent spirit. They didn’t get straight A’s because they couldn’t be bothered to give everything in every class. They concentrated on the ones that meant the most to them or on a single strong extracurricular passion or on projects that had nothing to do with school or even with looking good on a college application. Maybe they just sat in their room, reading a lot and writing in their journal. These are the kinds of kids who are likely, once they get to college, to be more interested in the human spirit than in school spirit, and to think about leaving college bearing questions, not resumés.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;I’ve been struck, during my time at Yale, by how similar everyone looks. You hardly see any hippies or punks or art-school types, and at a college that was known in the ’80s as the Gay Ivy, few out lesbians and no gender queers. The geeks don’t look all that geeky; the fashionable kids go in for understated elegance. Thirty-two flavors, all of them vanilla. The most elite schools have become places of a narrow and suffocating normalcy. Everyone feels pressure to maintain the kind of appearance—and affect—that go with achievement. (Dress for success, medicate for success.) I know from long experience as an adviser that not every Yale student is appropriate and well-adjusted, which is exactly why it worries me that so many of them act that way. The tyranny of the normal must be very heavy in their lives. One consequence is that those who can’t get with the program (and they tend to be students from poorer backgrounds) often polarize in the opposite direction, flying off into extremes of disaffection and self-destruction. But another consequence has to do with the large majority who can get with the program.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;I taught a class several years ago on the literature of friendship. One day we were discussing Virginia Woolf’s novel The Waves, which follows a group of friends from childhood to middle age. In high school, one of them falls in love with another boy. He thinks, “To whom can I expose the urgency of my own passion?…There is nobody—here among these grey arches, and moaning pigeons, and cheerful games and tradition and emulation, all so skilfully organised to prevent feeling alone.” A pretty good description of an elite college campus, including the part about never being allowed to feel alone. What did my students think of this, I wanted to know? What does it mean to go to school at a place where you’re never alone? Well, one of them said, I do feel uncomfortable sitting in my room by myself. Even when I have to write a paper, I do it at a friend’s. That same day, as it happened, another student gave a presentation on Emerson’s essay on friendship. Emerson says, he reported, that one of the purposes of friendship is to equip you for solitude. As I was asking my students what they thought that meant, one of them interrupted to say, wait a second, why do you need solitude in the first place? What can you do by yourself that you can’t do with a friend?&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;So there they were: one young person who had lost the capacity for solitude and another who couldn’t see the point of it. There’s been much talk of late about the loss of privacy, but equally calamitous is its corollary, the loss of solitude. It used to be that you couldn’t always get together with your friends even when you wanted to. Now that students are in constant electronic contact, they never have trouble finding each other. But it’s not as if their compulsive sociability is enabling them to develop deep friendships. “To whom can I expose the urgency of my own passion?”: my student was in her friend’s room writing a paper, not having a heart-to-heart. She probably didn’t have the time; indeed, other students told me they found their peers too busy for intimacy.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;What happens when busyness and sociability leave no room for solitude? The ability to engage in introspection, I put it to my students that day, is the essential precondition for living an intellectual life, and the essential precondition for introspection is solitude. They took this in for a second, and then one of them said, with a dawning sense of self-awareness, “So are you saying that we’re all just, like, really excellent sheep?” Well, I don’t know. But I do know that the life of the mind is lived one mind at a time: one solitary, skeptical, resistant mind at a time. The best place to cultivate it is not within an educational system whose real purpose is to reproduce the class system.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;The world that produced John Kerry and George Bush is indeed giving us our next generation of leaders. The kid who’s loading up on AP courses junior year or editing three campus publications while double-majoring, the kid whom everyone wants at their college or law school but no one wants in their classroom, the kid who doesn’t have a minute to breathe, let alone think, will soon be running a corporation or an institution or a government. She will have many achievements but little experience, great success but no vision. The disadvantage of an elite education is that it’s given us the elite we have, and the elite we’re going to have.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;William Deresiewicz is an essayist and critic. His book, A Jane Austen Education: How Six Novels Taught Me About Love, Friendship, and the Things That Really Matter, was published in April. To read all the posts from his weekly blog, "All Points," click here.&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/2628294040321999416-567993595176687506?l=lanlimitless.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/2628294040321999416/posts/default/567993595176687506'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/2628294040321999416/posts/default/567993595176687506'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://lanlimitless.blogspot.com/2011/11/disadvantages-of-elite-education.html' title='The Disadvantages of an Elite Education'/><author><name>Lan Tran</name><uri>http://www.blogger.com/profile/14666368718475586806</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='32' height='31' src='http://2.bp.blogspot.com/-I-VjBET_ato/TyMQla-L32I/AAAAAAAABZI/bpmmK4cCUzg/s220/396880_10150488516336404_695916403_8777711_808789278_n.jpg'/></author></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-2628294040321999416.post-5690168148595597919</id><published>2011-11-11T12:20:00.000-08:00</published><updated>2011-11-11T12:20:01.913-08:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='Review'/><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='Film'/><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='Love'/><title type='text'>500 days of summer</title><content type='html'>&lt;div class="separator" style="clear: both; text-align: center;"&gt;&lt;a href="http://4.bp.blogspot.com/-AzFDd6echic/Tr2DVaxdq3I/AAAAAAAABCM/biYP9VdqGTY/s1600/Grow-500-days-of-summer-15216717-500-608.jpg" imageanchor="1" style="margin-left: 1em; margin-right: 1em;"&gt;&lt;img border="0" src="http://4.bp.blogspot.com/-AzFDd6echic/Tr2DVaxdq3I/AAAAAAAABCM/biYP9VdqGTY/s1600/Grow-500-days-of-summer-15216717-500-608.jpg" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;/div&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Trước khi xem 500 days of Summer tôi đã từng nghĩ tình yêu là mãi mãi và sự chung thủy chính là điều tuyệt vời nhất. Sau khi xem 500 days of Summer tôi bắt đầu tin vào định mệnh, vào cái mà người ta gọi là duyên số.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;- Tại sao cứ phải là “yêu”? -&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Nên hay không khi mà chúng ta, những người trẻ, cứ cố gán cho 1 mối quan hệ nam nữ thân thiết trên mức tình bạn là “người yêu”?&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Bây giờ, tôi không nghĩ như thế. Tại sao chúng ta cứ phải cố định nghĩa 1 mối quan hệ nào đó, rằng liệu cô ta/ anh ta có yêu mình hay không, khi mà mối quan hệ đấy đang rất vui vẻ, thoải mái, dễ chịu, hồn nhiên và không có 1 chút ràng buộc hay áp lực nào từ cả 2 phía?&lt;br /&gt;&lt;a name='more'&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;Nếu gọi đó là 1 đôi, cả hai sẽ phải đối mặt với nhiều áp lực, ràng buộc, từ chính bản thân họ và từ những người ngoài biết về mối quan hệ của họ. Rồi sau đó, họ phải khư khư giữ lấy nhau vì đã trót hẹn thề bên nhau mãi mãi, tình yêu lúc này không khác gì một tên cai ngục. Nhưng nếu đó là 2 người bạn, mối quan hệ sẽ trở nên thoải mái và cởi mở hơn rất nhiều. Những khoảnh khắc đó chẳng phải rất đẹp, rất đáng nhớ sao?&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Tom và Summer tình cờ gặp nhau ở chỗ làm. Lúc mới quen cô ta đã nói thế này:” Em chưa từng có bạn trai vì em thấy sống thế này thoải mái hơn. Tại sao em cứ phải dựa vào một ai đó thì mới có hạnh phúc?”&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;“Này anh, chúng ta chỉ là bạn thôi được không? Anh phải hứa rằng đây sẽ không phải là 1 mối quan hệ nghiêm túc, em mới đồng ý quen với anh”&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Họ đã hôn nhau. Cùng đi xem phim. Cùng đến công viên. Cùng qua đêm với nhau. Cùng chia sẻ với nhau những điều bí mật trong cuộc sống… Những kỷ niệm rất ngọt ngào. Nhưng, Summer vẫn khẳng định: chúng ta chỉ là bạn.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Sau 300 ngày, Summer đột ngột chuyển chỗ làm và biến mất, không nói 1 lời. Thỉnh thoảng có gửi email hỏi thăm sức khỏe, nhưng Tom lúc này lại nghĩ Summer chỉ là 1 kẻ lẳng lơ nên không thèm trả lời. Khi tự đặt ra câu hỏi tại sao, anh cố ép mình nghĩ Summer là 1 người xấu để tự an ủi mình mau chóng quên đi nỗi đau này.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Nhưng 1 người nữ đồng nghiệp đã hỏi anh:”Cô ta đã lừa dối anh à? – Không – Hay cô ta đã lợi dụng anh? – Không – Hay đã phản bội anh? – Cũng không – Vậy lúc mới quen, cô ta có nói rằng không muốn có bạn trai phải không?” – Tom ngớ người.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Sau 400 ngày, họ tình cờ gặp nhau trong 1 đám cưới của người đồng nghiệp. Và trong đêm dạ tiệc, họ lại nhảy với nhau. Thực sự đã rất vui. Và Summer ngỏ lời mời Tom đến dự 1 party nho nhỏ ở sân thượng nhà mình.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Tom cảm thấy rất hân hoan và phấn khởi. Cảm thấy tự tin khi bước vào vì nghĩ rằng Summer sẽ ôm lấy mình và giới thiệu mình với những người thân thiết.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Nhưng thực tế thì Summer tổ chức party để thông báo về hôn lễ sắp tới của cô với 1 người đàn ông chưa từng xuất hiện trong phim, một cách rất đột ngột.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Những ngày sau đó, Tom hoàn toàn suy sụp. Anh chìm đắm trong rượu. Sau 10 ngày, anh bật dậy và quyết định nghỉ việc ở công ty in thiệp và tự học vẽ kiến trúc công trình.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Thời gian anh tự học và đi xin việc là thời gian Summer hạnh phúc chuẩn bị đám cưới.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Tom đã trách Summer rất nhiều. Anh đã chuyển hết những oán hận, đau đớn của thất tình thành động lực cực lớn để chuyển mình. Và anh đã thành công, đã trở thành 1 kiến trúc sư (đúng với những gì mà Summer đã từng nhận xét: em thấy anh hợp làm 1 kiến trúc sư hơn đấy!)&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Trong đầu Tom lúc bấy giờ chỉ nghĩ đến Summer với 1 chữ: “bitch” vì anh nghĩ anh đã bị lừa tình, bởi 1 con đàn bà lẳng lơ.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Sau 500 ngày, họ lại tình cờ gặp nhau, ở 1 góc công viên mà ngày xưa 2 người thường ngồi với nhau.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Nói chuyện thân quen như 2 người bạn lâu không gặp.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Trên tay Summer lấp lánh nhẫn cưới.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Tom đã hỏi:&lt;br /&gt;- Em này, anh thật sự còn 1 điều băn khoăn không hiểu. Ngày xưa, lúc mới quen nhau em đã nói em không cần có bạn trai. Và sau đó, em đã quen anh. Chúng ta đã gần như là 1 đôi với biết bao kỷ niệm suốt 1 năm. Tại sao em lại quyết định rời xa anh chỉ 1 ngày sau đó?&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;- Em gặp anh ta, người hiện giờ là chồng em, trong lúc đang đọc sách ngồi chờ xe bus. Và sau lần tiếp xúc đầu tiên đó, em đã biết người đó chính là người mà em sẽ lấy làm chồng.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;- Em chỉ thích làm những điều em muốn thôi ư? Đến với anh 1 năm, lúc nào cũng khăng khăng rằng em không thích những mối quan hệ nghiêm túc. Và rồi lấy chồng chỉ sau đó 1 tháng?&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;- Có thể anh không tin nhưng khi gặp anh ấy, em đã tìm thấy 1 điều mà em không chắc chắn lắm khi ở bên cạnh anh. Và em đã quyết định ngay. Nếu lúc đó em không có việc phải đi xe bus hay nếu như xe bus đến sớm 1 chút thôi thì sao? Em đã không gặp anh ta và có thể giờ này, em vẫn ngồi đây với anh. Nắm tay anh, như đã từng. Và em gọi đấy là định mệnh anh à. Chúng ta đã ở bên nhau, đã cùng nhau có những kỷ niệm rất tuyệt vời. Nhưng từ sâu thẳm trái tim, em biết anh không phải là người mà cuộc đời này dành cho em. Mặc dù em cũng thích anh.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Ngừng 1 lúc, Summer tiếp:&lt;br /&gt;- Em biết thời gian qua anh đã rất đau buồn vì em thay đổi, sau khi gặp được anh ta. Nhưng anh hãy tin rằng, em cũng không phải là cô gái dành cho anh. Một nửa thực sự của anh vẫn còn ở đâu đó ngoài kia, và một ngày nào đó hai người sẽ gặp được nhau.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;- Anh hiểu rồi. Anh luôn mong em sẽ được hạnh phúc, Summer à.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Một người bạn nhỏ tuổi đã tư vấn cho Tom thế này:” Tất cả những nỗi bực tức, đau buồn, thất vọng mà anh đã trải qua, đơn giản chỉ là sự tiếc nuối cho những kỷ niệm đẹp đẽ mà thôi. Chị ấy không có lỗi, anh cũng không có lỗi. Hai người đã đến với nhau bằng tình cảm chân thành. Lỗi ở đây là định mệnh chỉ gắn kết hai người ở một đoạn đường đời.”&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Đừng vội vàng gọi đó là yêu khi bạn không chắc người đó sẽ là người mà mình lấy làm vợ/ chồng và mãi mãi không có ai có thể thay thế được. Chúng ta không nói trước được điều gì cả. Tình yêu là loại tình cảm phức tạp nhất trong tất cả các loại tình cảm phức tạp, nó không có quy luật, cũng không thể giải thích vì sao ai đó yêu bạn và vì sao lại không còn yêu nữa. Nó đến là đến, đi là đi.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;- Vì chúng ta không nói trước được điều gì, nên người bỏ bạn ra đi, không hẳn là người có lỗi -&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Bạn có biết tại sao khi có ai đó hỏi ba mẹ các bạn rằng:”Cô ấy/ anh ấy là ai thế?” thì họ thường nhẹ nhàng trả lời:”À, bạn con tôi đấy” thay vì trả lời:”Người yêu của con tôi đấy”, mặc dù biết chắc mối quan hệ yêu đương này đã công khai nhiều năm?&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Vì họ là những người từng trải. Hơn ai hết họ hiểu rằng: hôm nay là người yêu, nhưng ngày mai thì không chắc. Để đến với một mối quan hệ yêu đương, con có thể tự quyết. Nhưng để thành vợ thành chồng, bạn đời của nhau, thì chỉ có trời mới biết.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;“Có duyên có số cả đấy”&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Người lớn xem bạn trai/bạn gái của con mình chỉ là bạn bình thường vì họ muốn tránh cho con mình khỏi bị tổn thương quá sâu sắc nếu một ngày nào đó chúng chia tay nhau, không lấy được nhau như đã định.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Chúng ta có nên chuyển tất cả những mối quan hệ yêu đương trên thế giới này về 1 tên gọi chung là “no name” không nhỉ? Nếu như điều đó làm mọi người thấy thoải mái vui vẻ khi ở bên nhau và cũng vui vẻ khi chia tay thì tại sao không? Còn sau khi đã kết hôn, dĩ nhiên có thể thừa nhận đó là 1 cặp vợ chồng rồi.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;- Hãy yêu như thế nào để không phải hối tiếc -&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Bạn không nên tiếc nuối vì những điều đã qua. Thứ duy nhất bạn phải tiếc đó là thời gian qua, bạn đã không yêu thương hết mình, cháy hết mình, sống trọn vẹn với tình yêu hoặc bạn đã không yêu thương với tất cả sự trong sáng và táo bạo của mình, yêu một cách rụt rè, ngờ vực, toan tính, chắc thì mới tới – không chắc thì nghỉ..v…v&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Bạn không biết rằng trong cuộc đời mỗi con người, chúng ta chỉ yêu được bằng tất cả trái tim duy nhất một lần, những lần sau chỉ là cái gì đó na ná tình yêu. Cho nên hãy cứ yêu đi hết lòng đi, đừng để mai này khi sắp chết, bạn phải đau khổ nhận ra rằng mình đã lãng phí 70 năm sống mà không có được 1 cuộc tình nào thật sự cháy bỏng.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Và các bạn biết không, Tom một ngày đẹp trời đến phỏng vấn cho 1 công ty kiến trúc lớn. Người ứng viên là đối thủ nặng ký nhất của cậu ta, chính là cô gái vẫn thường ngồi ở ghế bên cạnh ở công viên mà Tom và Summer thường đến. Đối với Tom, đó là nơi tuyệt vời nhất theo con mắt của 1 kiến trúc sư. Và với cô gái đối thủ này, cũng vậy.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Trước khi vào phỏng vấn, Tom đã đánh liều hỏi xem sau cuộc phỏng vấn, người thắng sẽ mời người thua 1 chầu cafe được không? Cô ấy lúc đầu đã từ chối vì sau đó có cuộc hẹn rồi. Nhưng suy nghĩ một lát lại gọi với theo:” Này, được đấy. Sao lại không nhỉ?”&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Định mệnh đã đến với Tom như thế đấy.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;(Borrow from Miu’s blog. Thank you:-) ).&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/2628294040321999416-5690168148595597919?l=lanlimitless.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/2628294040321999416/posts/default/5690168148595597919'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/2628294040321999416/posts/default/5690168148595597919'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://lanlimitless.blogspot.com/2011/11/500-days-of-summer.html' title='500 days of summer'/><author><name>Lan Tran</name><uri>http://www.blogger.com/profile/14666368718475586806</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='32' height='31' src='http://2.bp.blogspot.com/-I-VjBET_ato/TyMQla-L32I/AAAAAAAABZI/bpmmK4cCUzg/s220/396880_10150488516336404_695916403_8777711_808789278_n.jpg'/></author><media:thumbnail xmlns:media='http://search.yahoo.com/mrss/' url='http://4.bp.blogspot.com/-AzFDd6echic/Tr2DVaxdq3I/AAAAAAAABCM/biYP9VdqGTY/s72-c/Grow-500-days-of-summer-15216717-500-608.jpg' height='72' width='72'/></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-2628294040321999416.post-5641366824767665840</id><published>2011-11-09T21:25:00.001-08:00</published><updated>2011-11-09T21:25:21.983-08:00</updated><title type='text'>I am not ready</title><content type='html'>Một người bạn cũ thời học đại học của tôi báo tin, cô vừa kết hôn lần thứ hai, với chính anh chàng người yêu đầu, thời ở giảng đường đại học. Tôi còn nhớ láng máng anh chàng ấy, cao gầy, đi xe máy cũ và mặc áo sơ mi kẻ, vẻ ngoài không có gì nổi bật. Tôi hỏi, đám cưới trước bạn làm đình đám lắm, cỗ ba bốn nơi, từ Hà Nội về đến quê dâu quê rể, thế còn bây giờ, sao không mời nhiều?&lt;br /&gt;&lt;a name='more'&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;Đám cưới mười năm trước của bạn tôi, chú rể là một sếp nho nhỏ trong một công ty kinh doanh, áo cưới đẹp, cỗ đắt tiền ở khách sạn lớn và phòng riêng sang trọng, đó là tất cả những gì tôi biết về người bạn cũ, cho đến khi gặp lại lần này.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Bạn nói, đã trả hết cho nhà anh chồng tất thảy, thậm chí đi ra khỏi cuộc hôn nhân không có gì trong tay, không tiền không con cái, quay trở lại xuất phát điểm ban đầu của hơn mười năm trước. “Nhưng giờ đây tớ rất hạnh phúc!”, và bạn so sánh: “Chồng cũ cho tớ năm mươi triệu thì chỉ bằng cái móng tay của anh ấy, chồng mới chỉ đưa tớ lương tháng năm triệu nhưng đó là tất cả vòng ôm của anh ấy”.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Câu nói ấy làm tôi suy nghĩ mãi. Người đời cứ bảo rằng: “Dùng tiền để thử đàn bà, dùng đàn bà để thử đàn ông”. Nhưng người bạn hạnh phúc với “cuộc hôn nhân năm triệu” lại chứng minh rằng, thực chất, tiền là thước đo rất quan trọng khi ta yêu một người đàn ông. Thấy anh ta cư xử thế nào với tiền, sẽ biết anh ta cư xử thế nào với đàn bà. Và hoàn toàn không phải ai đưa cho bạn nhiều tiền hơn thì sẽ yêu bạn nhiều hơn! Thực sự là không!&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;1.  Đàn ông tử tế không mượn tiền người yêu&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Và cả tiền của bố mẹ anh chị em người yêu, hay họ hàng của người yêu nữa. Hay nhờ vả xin việc hộ, thăm dò của hồi môn, xui bạn gái mượn cái này cái kia về cho mình dùng. Dù thực tế, rất nhiều người đàn ông (và cả phụ nữ nữa) nghĩ rằng, đã yêu thì tiền không thể nào so sánh với tình cảm.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Tình yêu chân chính đáng lẽ sẽ phải được trân trọng hơn bất cứ một khoản tiền nào mới đúng. Nhưng, đó là một điều lý tưởng hóa, là một sự trân trọng có điều kiện. Bởi cho dù bạn thật trân trọng mối quan hệ, không quá quan trọng tiền bạc, bạn vẫn cứ phải sống trong một xã hội mà ông chồng nào đưa hết lương tháng cho vợ là yêu vợ, cô bạn gái nào chia sẻ gánh nặng tài chính với người yêu mới là gái tử tế, thì bạn ráng làm gái tử tế, chứ đừng hỏi tình yêu vì sao đã bị tiền bạc hất lên, nhẹ bỗng trên cán cân tình đời.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Tôi có quen một cô bé, người yêu thường lấy tiền trong ví cô để trả tiền mỗi khi anh mời bạn bè ăn uống, đi chơi, hát Karaoke, mua đồ ăn về nhà nhậu nhẹt, mua bia về cả nhóm nhâm nhi chờ trận bóng đá chung kết. Tiếc là, tiền do cô kiếm ra một mình, còn bạn bè là bạn bè của mình anh mà thôi. Khi kể với tôi, cô bé nói:&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;- Em không tiếc tiền cho anh ấy. Nhưng em không muốn dùng tiền của em để trả cho những người bạn thiếu liêm sỉ của anh ấy.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Thiếu liêm sỉ nghĩa là, điềm nhiên hưởng thụ trên tiền không phải của họ, cũng không phải của bạn họ.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Thời còn làm việc trong các dự án của một số NGO nước ngoài, tôi được tiếp xúc với rất nhiều những bà vợ ra nước ngoài làm thuê, gửi tiền về Việt Nam cho gia đình. Vất vả không làm họ khóc, nhớ nhà và nhớ chồng con không làm họ khóc, nhưng họ luôn khóc khi nhớ về tiền. Là số tiền mà họ gửi về, mong dự trữ dành cho cuộc sống sau này dễ thở hơn, thì ông chồng ở làng quê Việt Nam thường đem tiêu ngay lập tức, đem cho chị chồng vay, em chồng vay (không hiểu sao, luôn là những họ hàng người thân của… nhà chồng!). Và những người đàn bà lặn lội kiếm tiền đã vật vã khóc không phải vì tiếc tiền, mà họ tiếc công sức và tiếc tình yêu cùng niềm tin.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Rõ ràng, những người phụ nữ ấy đã rơi vào tình huống nguy hiểm: Muốn giữ tình thì phải đưa tiền ra. Còn nếu khư khư giữ tiền, cự tuyệt đòi hỏi, thì sẽ tan vỡ ngay mối quan hệ yêu đương ấy. Và phụ nữ còn bị “kẻ tiêu tiền giùm” trút lên đầu vô số lời mỉa mai, công kích. Như thể, họ mới là người tốt đẹp, còn bạn chỉ là kẻ tầm thường, quá coi nặng tiền bạc, tính toán với ngay cả người yêu, hoặc chồng.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Nhiều khi, chúng ta thường quá nhấn mạnh vào những trường hợp chân dài bám theo đại gia vì tiền, hoặc những trường hợp phi công trẻ cố lái máy bay bà già cũng chỉ vì lợi lộc và vật chất. Định kiến “yêu chỉ vì tiền” ấy đã xóa cái nhìn thiện cảm với họ và giết chết những cơ hội của tình yêu đích thực. Nhưng, chúng ta đã không nhận ra rằng, chẳng cần làm đại gia, chẳng phải là chân dài, chúng ta cũng vẫn đang sống trong một xã hội mà bạn trai – bạn gái, vợ – chồng, bố – mẹ đang rơi vào bi kịch lầm lẫn giữa tiền và tình. Đó là: Mang Tình ra để mặc cả cho Tiền, và mang Tiền ra để đong đếm Tình!&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Và chân dài lợi dụng đại gia, hay phi công trẻ dựa tiền người tình già dặn, chỉ là phần nổi của tảng băng chìm, mà chỉ vì chúng ta dễ dàng nhìn thấy họ, nên chúng ta thường đổ dồn vào chỉ trích lên án. Thực chất, phần đông chúng ta đang để cái mớ lùng bùng tình-tiền của cá nhân ta dưới nước mà thôi. Chứ ta chẳng phải là nhờ nghèo hơn, xấu hơn mà không phải đối mặt với những tình nhân đào mỏ hay những bà vợ tham tiền.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Chừng nào xã hội còn sống bằng lý lẽ “của chồng công vợ”, “trọng nghĩa khinh tài” và “tiền anh cũng là của em, tiền em cũng là của anh” thì chừng đó, còn chỗ cho những kẻ vừa lợi dụng được tiền của vợ, vừa lên giọng đòi hỏi dạy dỗ vợ phải biết điều. Và còn chỗ cho những chàng người yêu vay tiền quên trả, xui bạn gái đi nhờ vả họ hàng nhà cô ấy giúp mình. Lại còn nói rằng, thế mới là YÊU!&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;2. Nói gì với người đàn ông vật chất?&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Một lần, có một anh chàng bảnh bao vì hâm mộ mà mời tôi ăn tối. Tôi vẫn ăn mặc giản dị bụi bặm với đôi giày vải, còn anh chàng xuất hiện bóng bẩy với ngoại hình lịch thiệp. Chỉ vì quán ăn ngon cuối tuần quá đông khách, anh chàng đành cùng tôi ngồi chờ gần nửa tiếng ở ngoài cửa quán. Trò chuyện khi đó giúp tôi hiểu ra rằng, anh chàng chọn quán này vì đó là quán quen của anh ta, không thu phí đỗ xe ô tô, luôn có chương trình giảm giá, đồ ăn hợp khẩu vị của anh.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Và vì thế, anh dứt khoát chờ chứ không cùng tôi đi sang quán ăn ngay đối diện. Dù với tôi, cũng chỉ là một bữa tối, tôi chỉ quan tâm tới người sẽ ăn cùng tôi, câu chuyện ta sẽ nói với nhau, còn ngồi đâu ăn gì không quan trọng. Trong khi người đàn ông kia lại quan tâm tới việc, quán nào “hoành tráng” hơn, giá cả hợp lý hơn và rõ ràng, anh ta để ý tới Giá Trị chứ chẳng quan tâm tới Cảm Nhận của tôi.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Bữa ăn bắt đầu một cách tẻ nhạt, bởi trong lúc tránh đám đông len lỏi tìm chỗ ngồi, tôi đã vô ý… đá nhẹ vào chân anh chàng. Và khi ngồi xuống, chờ món, anh ta mồm nói chuyện với tôi nhưng tay luồn xuống gầm bàn lấy giấy ăn kỳ cục lau vết bụi mà tôi đã vô ý quệt vào giầy da bóng loáng của anh ta. Hình ảnh một người đàn ông ngồi trước mặt đàn bà nhưng lại cho tay xuống gầm bàn lén lút làm một cái gì đó, cảm giác thật tệ. Như thể, nửa trên bàn là thể diện ngời ngời đẹp đẽ đàn ông, nửa dưới bàn lại là bản tính và tính khí thật sự của anh ta.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Trong thực tế, có rất nhiều người đàn ông luôn nghĩ rằng, phụ nữ thích đàn ông giàu có hào phóng, nên bản thân họ phải tỏ ra điều đó. Họ sẽ đi đôi giày đắt giá hơn mức chi tiêu mà họ có thể kiếm được, họ sẽ đi làm hai năm chỉ để đổi chiếc xe máy tay ga hoặc đắt tiền hơn. Họ sẽ luôn tặng hoa 8/3 bạn chỉ bởi, số tiền mà họ định dành cho bạn, chỉ mua mỗi… hoa là còn coi được. Nhưng bản chất thật sự của đàn ông sẽ bộc lộ ra dưới gầm bàn, khi bạn không phải người tình chờ họ ở nơi hò hẹn mà bạn chờ họ ở nhà, trong vai một bà vợ!&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Nói gì với người đàn ông vật chất, người không áy náy khi tận hưởng cái gì đó của bạn, mặc cả khoản hồi môn, người hỏi vay trăm triệu ngay sau khi yêu nhau ba tháng, lấy cớ là phát triển sự nghiệp cho tương lai cả hai ta sau này?&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;I am not ready !&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Em chưa sẵn sàng. Một câu tiếng Anh ngắn gọn để giảm nhẹ sự trần trụi của lời cự tuyệt.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Em chưa sẵn sàng có tiền trong ví, em chưa có đủ tiền cho dự định của anh, hơn nữa, em chưa sẵn sàng để đầu tư tình yêu và tiền bạc vào người đàn ông như anh. Vì em chưa cảm nhận được trách nhiệm của anh, kế hoạch lâu dài của anh, sự an toàn của anh. Vì anh giống như người có thể quan hệ ngắn ngủi qua đường, không thấy có gì hứa hẹn tương lai lâu dài, ngoài hứa hẹn khoản nợ lâu dài.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;I am not ready! Hãy nói rằng, bạn chưa sẵn sàng để ôm lấy một mối nguy cơ tài chính mang hình dáng đàn ông. Bạn cũng không sẵn sàng trở thành chủ nợ, hoặc trở thành môi giới. Cả xã hội luôn mang tình cảm ra để bắt cóc, nhưng nếu bạn mang tiền để chuộc, bạn không chắc sẽ được nhận lại tình cảm, mà có khi, bạn mất cả chì lẫn chài, mất cả tiền, mất cả sự tín nhiệm lẫn người yêu.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Mr. Material/mr. Money không bao giờ trở thành Mr. Right của bạn. Vậy hãy tránh xa những người đàn ông hễ mở miệng là thấy nói đến tiền, nhưng lại là tiền của… bạn hoặc tiền của người khác. Bạn chưa sẵn sàng để bị uy hiếp bằng tình yêu, bạn càng không cần phải mang tiền ra để chứng minh tình yêu của bạn, giá trị của bạn. Chỉ cần yêu thôi là đủ, những điều khác, kể cả hôn nhân lẫn tiền bạc, hãy để nó diễn ra hài hòa và hợp lý, tự nhiên.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Chắc các bạn sẽ hỏi rằng, vậy tôi đã cư xử thế nào với anh chàng bảnh bao trong quán ăn hoành tráng kia? Tôi chẳng làm gì cả, vì tôi không có ý định ăn tiếp những bữa tối tiếp theo với chàng. Người đàn ông vật chất không phải là một thương vụ mà phụ nữ có thể đầu tư lâu dài.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Bởi những giá trị mà chúng ta mang tới cho người đàn ông, đâu phải chỉ mỗi tiền?&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Trang Hạ&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/2628294040321999416-5641366824767665840?l=lanlimitless.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/2628294040321999416/posts/default/5641366824767665840'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/2628294040321999416/posts/default/5641366824767665840'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://lanlimitless.blogspot.com/2011/11/i-am-not-ready.html' title='I am not ready'/><author><name>Lan Tran</name><uri>http://www.blogger.com/profile/14666368718475586806</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='32' height='31' src='http://2.bp.blogspot.com/-I-VjBET_ato/TyMQla-L32I/AAAAAAAABZI/bpmmK4cCUzg/s220/396880_10150488516336404_695916403_8777711_808789278_n.jpg'/></author></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-2628294040321999416.post-2241248314571693967</id><published>2011-11-06T11:16:00.000-08:00</published><updated>2011-11-06T11:18:20.727-08:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='Film'/><title type='text'>Maou</title><content type='html'>&lt;span class="Apple-style-span" style="color: #333333; font-family: Verdana,Arial,Tahoma,Calibri,Geneva,sans-serif; font-size: 13px;"&gt;Một bộ phim hay có thể khiến ta nhớ. Nhưng một bộ phim quá hay sẽ làm ta ám ảnh. Một câu chuyện ấn tượng khiến ta bức bối muốn viết về nó. Nhưng một câu chuyện quá ấn tượng lại làm ta không sao viết nổi một câu. Tình cảm nhiều khiến ta muốn giải tỏa, nhưng tình cảm khi quá nhiều lại làm ta mất phương hướng, không biết bắt đầu từ đâu, không biết làm thế nào để diễn tả hết những nghĩ suy, không biết liệu phải nói bao nhiêu là đủ. Lần đầu tiên có một câu chuyện và một bộ phim mang đến cho tôi những cảm giác ấy. Đó chính là Ma vương.&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="color: #333333; font-family: Verdana,Arial,Tahoma,Calibri,Geneva,sans-serif; font-size: 13px;"&gt;&lt;/span&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="color: #333333; font-family: Verdana,Arial,Tahoma,Calibri,Geneva,sans-serif; font-size: 13px;"&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;a name='more'&gt;&lt;/a&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="color: #333333; font-family: Verdana,Arial,Tahoma,Calibri,Geneva,sans-serif; font-size: 13px;"&gt; &lt;/span&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="color: #333333; font-family: Verdana,Arial,Tahoma,Calibri,Geneva,sans-serif; font-size: 13px;"&gt;Ma vương kể về câu chuyện hai người đàn ông có số phận liên kết với nhau bởi một vụ án mạng xảy ra hơn mười năm về trước. Vụ án mạng tuy đã được khép lại từ lâu nhưng những uẩn khúc và hệ quả từ nó vẫn còn dai dẳng qua nhiều năm, ảnh hưởng tới nhiều người, và là nguyên nhân của những bi kịch trong quá khứ lẫn hiện tại. Ma vương, là cuộc đấu tranh không ngừng giữa xấu và tốt, giữa thù hận và tha thứ, giữa bất công và chính nghĩa trong cùng một con người. Ma vương, có đầy đủ mọi cung bậc của cảm xúc, khi dịu dàng chậm rãi, khi dồn dập hối hả, khi ngọt ngào đằm thắm, khi đau đớn bi phẫn. Từ từ, từng chút một, nó cuốn người xem vào mạch phim, vào từng tình tiết, diễn biến tình cảm và tâm lý của nhân vật. Đôi khi, nó khiến tôi bối rối vì không thể xác định được lằn ranh giữa đúng và sai, đôi khi nó thực đến nỗi thô bạo và tàn nhẫn. Nhưng đôi khi nó cũng là mơ. Giấc mơ bình dị của đứa con côi muốn được gặp lại những người thân yêu mà bao năm anh vẫn nhung nhớ, giấc mơ đơn thuần của một cô gái nhỏ bé muốn được xoa dịu và ở bên người mình yêu mãi mãi, giấc mơ mãnh liệt đến thành khao khát trong tim của cậu học trò trót gây lỗi lầm muốn được thứ tha.&lt;/span&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="color: #333333; font-family: Verdana,Arial,Tahoma,Calibri,Geneva,sans-serif; font-size: 13px;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="color: #333333; font-family: Verdana,Arial,Tahoma,Calibri,Geneva,sans-serif; font-size: 13px;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="color: #333333; font-family: Verdana,Arial,Tahoma,Calibri,Geneva,sans-serif; font-size: 13px;"&gt;Nửa đầu năm 2007, Hàn Quốc ra mắt Devil, phiên bản đầu tiên, và rồi đến hè 2008, Nhật Bản lại đem câu chuyện đầy kịch tính này lên màn ảnh. Hai bộ phim, tuy không đạt được rating cao chót vót như một số bộ phim tình cảm lãng mạn khác, nhưng được đánh giá rất cao, gặt hái được nhiều thành công, và là hai bộ phim nổi bật trong năm. Với dàn diễn viên tài năng, diễn xuất có chiều sâu, những thước phim được đầu tư và chăm sóc tỉ mỉ, cách sắp xếp mạch phim hợp lý, chặt chẽ, cả hai bộ phim đã chinh phục được rất nhiều khán giả, trong số đó có tôi, một người tự nhận là xem phim khá khó tính, không bao giờ chấp nhận được lối làm phim dễ dãi hay những câu chuyện hời hợt. Để phân biệt, xin được gọi bản Hàn Quốc là Devil, và bản Nhật là Maou.&lt;/span&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="color: #333333; font-family: Verdana,Arial,Tahoma,Calibri,Geneva,sans-serif; font-size: 13px;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="color: #333333; font-family: Verdana,Arial,Tahoma,Calibri,Geneva,sans-serif; font-size: 13px;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="color: #333333; font-family: Verdana,Arial,Tahoma,Calibri,Geneva,sans-serif; font-size: 13px;"&gt;Tuy nhiên, mức độ yêu thích của tôi với hai bộ phim là không giống nhau. Cách tiếp cận với cả hai là như nhau, bởi tôi không hề vì bất cứ diễn viên nào mà có thiện cảm hay thành kiến với một trong hai phim. Chỉ có một yếu tố duy nhất có lẽ đã ảnh hưởng đến cái nhìn của tôi, và nó hoàn toàn là yếu tố khách quan không tránh được, đó chính là thứ tự xem phim. Đối với những bộ phim khác, yếu tố này có lẽ không mấy quan trọng, và thực tế có những bộ phim được trình chiếu sau lại chiếm được nhiều tình cảm của người xem hơn. Nhưng riêng Ma vương, cốt truyện lại là một thành tố ảnh hưởng rất lớn đến hiệu ứng mà bộ phim gây ra cho bạn. Cốt truyện của Ma vương cực kỳ logic, vô cùng bất ngờ và hấp dẫn đến nghẹt thở, nó hay đến nỗi nếu bạn đã lỡ xem một trong hai phim và đã biết các tình tiết thì khi xem đến phim còn lại, dù rất khách quan, cũng sẽ có gì đó không hứng thú bằng. Riêng về cá nhân, tôi đã xem Devil trước (nguyên nhân là vì tôi vốn không có cảm tình với phim Hàn thời gian gần đây, nên sợ xem phim Nhật trước mà thấy hay quá, đến khi muốn xem để đánh giá cho thật khách quan bản Hàn sẽ không xem nổi, nên “bấm bụng” thiên vị bản Hàn một chút)&lt;/span&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="color: #333333; font-family: Verdana,Arial,Tahoma,Calibri,Geneva,sans-serif; font-size: 13px;"&gt;&amp;nbsp;&lt;/span&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="color: #333333; font-family: Verdana,Arial,Tahoma,Calibri,Geneva,sans-serif; font-size: 13px;"&gt;&lt;img alt="" border="0" class="inlineimg" src="http://www.dienanh.net/forums/images/smilies/yahoo-smiley/4.gif" style="border-bottom-width: 0px; border-color: initial; border-left-width: 0px; border-right-width: 0px; border-style: initial; border-top-width: 0px; max-width: 800px; position: relative; top: 2px;" title="4" /&gt;&lt;/span&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="color: #333333; font-family: Verdana,Arial,Tahoma,Calibri,Geneva,sans-serif; font-size: 13px;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="color: #333333; font-family: Verdana,Arial,Tahoma,Calibri,Geneva,sans-serif; font-size: 13px;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="color: #333333; font-family: Verdana,Arial,Tahoma,Calibri,Geneva,sans-serif; font-size: 13px;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="color: #333333; font-family: Verdana,Arial,Tahoma,Calibri,Geneva,sans-serif; font-size: 13px;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="color: #333333; font-family: Verdana,Arial,Tahoma,Calibri,Geneva,sans-serif; font-size: 13px;"&gt;&lt;span style="font-size: large;"&gt;&lt;span style="color: yellowgreen;"&gt;&lt;i&gt;&lt;b&gt;1. Posters:&lt;/b&gt;&lt;/i&gt;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="color: #333333; font-family: Verdana,Arial,Tahoma,Calibri,Geneva,sans-serif; font-size: 13px;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="color: #333333; font-family: Verdana,Arial,Tahoma,Calibri,Geneva,sans-serif; font-size: 13px;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="color: #333333; font-family: Verdana,Arial,Tahoma,Calibri,Geneva,sans-serif; font-size: 13px;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="color: #333333; font-family: Verdana,Arial,Tahoma,Calibri,Geneva,sans-serif; font-size: 13px;"&gt;&lt;img alt="" border="0" src="http://i129.photobucket.com/albums/p208/seichan1188/Devil_poster_01.jpg" style="border-bottom-width: 0px; border-color: initial; border-left-width: 0px; border-right-width: 0px; border-style: initial; border-top-width: 0px; max-width: 800px;" /&gt;&lt;/span&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="color: #333333; font-family: Verdana,Arial,Tahoma,Calibri,Geneva,sans-serif; font-size: 13px;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="color: #333333; font-family: Verdana,Arial,Tahoma,Calibri,Geneva,sans-serif; font-size: 13px;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="color: #333333; font-family: Verdana,Arial,Tahoma,Calibri,Geneva,sans-serif; font-size: 13px;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="color: #333333; font-family: Verdana,Arial,Tahoma,Calibri,Geneva,sans-serif; font-size: 13px;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="color: #333333; font-family: Verdana,Arial,Tahoma,Calibri,Geneva,sans-serif; font-size: 13px;"&gt;&lt;img alt="" border="0" src="http://dienanh.net/forums/images/statusicon/wol_error.gif" style="border-bottom-width: 0px; border-color: initial; border-left-width: 0px; border-right-width: 0px; border-style: initial; border-top-width: 0px; max-width: 800px;" /&gt;&lt;/span&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="color: #333333; font-family: Verdana,Arial,Tahoma,Calibri,Geneva,sans-serif; font-size: 13px;"&gt;Hình này đã được thu nhỏ. Click vào thanh này để xem hình gốc. Kích thước hình là 807x585.&lt;/span&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="color: #333333; font-family: Verdana,Arial,Tahoma,Calibri,Geneva,sans-serif; font-size: 13px;"&gt;&lt;img alt="" border="0" src="http://i129.photobucket.com/albums/p208/seichan1188/Maouwithcast.jpg" style="border-bottom-width: 0px; border-color: initial; border-left-width: 0px; border-right-width: 0px; border-style: initial; border-top-width: 0px; max-width: 800px;" /&gt;&lt;/span&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="color: #333333; font-family: Verdana,Arial,Tahoma,Calibri,Geneva,sans-serif; font-size: 13px;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="color: #333333; font-family: Verdana,Arial,Tahoma,Calibri,Geneva,sans-serif; font-size: 13px;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="color: #333333; font-family: Verdana,Arial,Tahoma,Calibri,Geneva,sans-serif; font-size: 13px;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="color: #333333; font-family: Verdana,Arial,Tahoma,Calibri,Geneva,sans-serif; font-size: 13px;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="color: #333333; font-family: Verdana,Arial,Tahoma,Calibri,Geneva,sans-serif; font-size: 13px;"&gt;Nhìn hai tấm poster, ta thấy rõ sự khác biệt. Ở bản Hàn (trên), đó là hai người đàn ông bị bủa vây bởi bóng tối, họ ngang hàng nhau, nhưng kẻ được nhìn từ mặt trước, người chỉ được thấy ở phía sau phản ánh vị trí của họ. Cô gái ở giữa với chiếc váy xanh, cô như một thiên thần có mặt ở đó để cứu rỗi cho hai con người đang lạc lối (và quả thực Seo Hae In luôn là nơi cả hai người tìm đến tìm sự thanh thản khi phải đấu tranh với chính bản thân mình), và cô tượng trưng cho hy vọng.&lt;/span&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="color: #333333; font-family: Verdana,Arial,Tahoma,Calibri,Geneva,sans-serif; font-size: 13px;"&gt;&amp;nbsp;&lt;/span&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="color: #333333; font-family: Verdana,Arial,Tahoma,Calibri,Geneva,sans-serif; font-size: 13px;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="color: #333333; font-family: Verdana,Arial,Tahoma,Calibri,Geneva,sans-serif; font-size: 13px;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="color: #333333; font-family: Verdana,Arial,Tahoma,Calibri,Geneva,sans-serif; font-size: 13px;"&gt;Ở bản poster bản Nhật (dưới), tôi thấy hai người đàn ông không đồng đẳng với nhau. Naruse ở vị trí từ trên cao, ánh nhìn như phán xét, và một bàn tay đang thít chặt, như thể hiện vòng vây đang từ từ bóp nghẹn kẻ thù. Serizawa nhỏ bé phía dưới, vị trí của kẻ tội đồ bị phán xử, không thể tránh né, cũng không thể trốn thoát bàn tay của "thần". Và sự thiếu vắng bóng dáng người con gái thánh thiện Shiori làm bức tranh thêm u ám, báo trước một cái kết rất tàn nhẫn của số phận 2 người.&lt;/span&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="color: #333333; font-family: Verdana,Arial,Tahoma,Calibri,Geneva,sans-serif; font-size: 13px;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="color: #333333; font-family: Verdana,Arial,Tahoma,Calibri,Geneva,sans-serif; font-size: 13px;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="color: #333333; font-family: Verdana,Arial,Tahoma,Calibri,Geneva,sans-serif; font-size: 13px;"&gt;&lt;b&gt;&lt;i&gt;&lt;span style="font-size: large;"&gt;&lt;span style="color: yellowgreen;"&gt;2. Cốt truyện:&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/i&gt;&lt;/b&gt;&lt;/span&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="color: #333333; font-family: Verdana,Arial,Tahoma,Calibri,Geneva,sans-serif; font-size: 13px;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="color: #333333; font-family: Verdana,Arial,Tahoma,Calibri,Geneva,sans-serif; font-size: 13px;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="color: #333333; font-family: Verdana,Arial,Tahoma,Calibri,Geneva,sans-serif; font-size: 13px;"&gt;Khác với những phim trinh thám truyền thống, Ma vương không phân ranh giới thiện-ác, nạn nhân-hung thủ rõ ràng, không đơn giản xây dựng một bên là cảnh sát- người có vai trò phá án- truy bắt một bên là tội phạm- người gây án. Ở Ma vương, cảnh sát cũng từng là tội phạm, và tội phạm hôm nay lại chính là nạn nhân của tội ác ngày xưa. Cũng chuyện báo thù đấy, nhưng người mang thù hận không hề bị thù hận che mất lý trí, trở thành tên cuồng sát không ngại đạp phăng những người vô tội xuống địa ngục để phục vụ cho mục đích của mình. Ngược lại càng ngày, khi kế hoạch của anh càng gần đến thành công, anh càng đau đớn đấu tranh với chính mình, đấu tranh đầy khổ sở giữa ý nguyện báo thù và sự dằn vặt của lương tri khi đã lợi dụng và gây đau khổ cho những người vô tội. Kẻ gây tội lỗi năm xưa, từ một kẻ hèn nhát chỉ biết trốn chạy sự thật, càng ngày lại càng trưởng thành, mạnh mẽ hơn lên, dũng cảm đối diện với quá khứ, nỗ lực không ngừng để chuộc lỗi, để được tha thứ, bởi nạn nhân của anh và bởi chính bản thân anh. Hai con người, khởi đầu là hai kẻ ở hai đầu đối lập nạn nhân-hung thủ, từ từ, lại tiến gần tới nhau, tự soi thấy mình trong đối phương, hiểu rõ nhau hơn. Kết cục là, một sự tha thứ đến thật nhẹ nhàng, đầy bất ngờ và thanh thản.&lt;/span&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="color: #333333; font-family: Verdana,Arial,Tahoma,Calibri,Geneva,sans-serif; font-size: 13px;"&gt;&amp;nbsp;&lt;/span&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="color: #333333; font-family: Verdana,Arial,Tahoma,Calibri,Geneva,sans-serif; font-size: 13px;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="color: #333333; font-family: Verdana,Arial,Tahoma,Calibri,Geneva,sans-serif; font-size: 13px;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="color: #333333; font-family: Verdana,Arial,Tahoma,Calibri,Geneva,sans-serif; font-size: 13px;"&gt;Điểm ấn tượng của Ma vương, đẳng cấp cao hơn hẳn của “Ma vương” với những kẻ giết người thông thường khác, cái mà tôi nghĩ vì đó nhân vật luật sư được gọi là “Ma vương”, không chỉ bởi vì câu chuyện thần thoại về thiên thần Lucifer mắc tội mà sa chân vào địa ngục, mà chính là trí thông minh đáng ngạc nhiên của anh. Nếu trong quân ngũ, anh sẽ là một thiên tài quân sự. Thậm chí không hề nói quá nếu sánh anh với một Gia Cát Lượng thời hiện đại. Đôi khi, tôi thấy anh độc ác, đáng sợ hơn cả những kẻ mang thù hận thông thường. Anh không trực tiếp nhắm vào người đã gây tội ác cho gia đình anh, mà anh nhắm vào những người xung quanh anh ta, bố, anh trai, bạn bè… Anh muốn kẻ thù nhìn thấy từng người thân thương của hắn bị đưa vào tầm ngấm, từ từ từng người một, từ từ từng bước một, biết rõ vì mình mà họ gặp nguy hiểm, biết rõ kẻ giấu mặt trong bóng tối sẽ ra tay, nhưng vẫn không thể ngăn cản dù chỉ một lần. Anh muốn đưa ra từng chút một những vật chứng của tội ác năm xưa, anh muốn từ từ khơi lên vết thương và mặc cảm tội lỗi đang nằm yên dưới nhiều lớp ký ức, anh muốn kẻ thù của anh phải giãy giụa trong đau đớn, bất lực và hối tiếc. Tôi từng nhìn ánh mắt lạnh như băng của luật sư Oh Seung Ha (phiên bản Hàn) mà bất giác cũng nổi gai ốc đầy người. Đó quả xứng là ánh mắt của một ma vương tàn nhẫn.&lt;/span&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="color: #333333; font-family: Verdana,Arial,Tahoma,Calibri,Geneva,sans-serif; font-size: 13px;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="color: #333333; font-family: Verdana,Arial,Tahoma,Calibri,Geneva,sans-serif; font-size: 13px;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="color: #333333; font-family: Verdana,Arial,Tahoma,Calibri,Geneva,sans-serif; font-size: 13px;"&gt;Kế hoạch báo thù của luật sư Oh Seung Ha/ Naruse Ryo là một kế hoạch cực kỳ tỉ mỉ và công phu, nung nấu trong một thời gian khá dài và được chuẩn bị vô cùng kín kẽ. Nó hoàn hảo đến nỗi không để lại bất cứ bằng chứng gì của người đứng sau giật dây, không-một-chút-gì. Người ta nói tội ác nào dù tỉ mỉ đến đâu cũng có chỗ hở, cũng để lại dấu vết. Nhưng ở đây, nó hoàn hảo, cực kỳ hoàn hảo không chút tì vết. Kẻ chủ mưu, hay thậm chí đồng sự của anh ta, không bao giờ ra tay giết người, cũng không bao giờ trực tiếp xúi giục, dụ dỗ, hay thuê mướn bất cứ ai. Và bởi thế, không để lại dấu vết, hay nói đúng hơn là không có dấu vết gì có thể buộc tội được. Việc duy nhất anh ta làm là gửi thư và bưu phẩm, cái duy nhất anh ta giật dây là bố trí những tình huống và hoàn cảnh tưởng như vô cùng tình cờ, thứ duy nhất anh ta lợi dụng là tâm lý, tình cảm của con người, hận thù, hờn ghen, tham lam, ích kỷ tự chính bản thân họ. Và kết quả, thật kỳ diệu, hoàn toàn là điều mà kẻ chủ mưu nhắm tới ban đầu. Nói Oh Seung Ha/ Naruse Ryo giết người là không đúng. Những con người đó, họ đã tự giết nhau, không phải vì ai khác mà vì chính bản thân họ.&lt;/span&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="color: #333333; font-family: Verdana,Arial,Tahoma,Calibri,Geneva,sans-serif; font-size: 13px;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="color: #333333; font-family: Verdana,Arial,Tahoma,Calibri,Geneva,sans-serif; font-size: 13px;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="color: #333333; font-family: Verdana,Arial,Tahoma,Calibri,Geneva,sans-serif; font-size: 13px;"&gt;Tôi suy nghĩ về điều này. Nếu ban đầu người ta không gây tổn thương cho nhau, thì làm gì có những sai lầm và tổn thương tiếp nối. Nếu trong vụ án thứ nhất, ông luật sư già không gây ra một bản án oan nghiệt trong quá khứ thì làm gì có một kẻ nung nấu bất bình để Oh Seung Ha/ Naruse Ryo lợi dụng gây ra án mạng? Nếu kẻ cho vay nặng lãi không đe dọa người mẹ đáng thương thì chị đâu bị những sắp xếp khéo léo của kẻ chủ mưu đánh lừa lầm tưởng con gái mình đang ở trong tay anh ta, và cuối cùng đâu xảy ra một vụ ngộ sát thương tâm? Nếu Na Suk Jin/ Kasai Hitoshi không ngoại tình với chị dâu bạn mình, nếu Kim Sun Ki/ Soda Mitsuru nghĩ đến tình bạn mà không quá tham lam, anh trai của Oh Seung Ha/ Serizawa Naoto không vì ghen tuông đến mất cả lý trí, nếu biết mở lòng, dũng cảm, và vị tha hơn một chút, thì họ đã chẳng nghi kị và hãm hại lẫn nhau rồi tất cả cùng kết thúc trong bi kịch. Nói cho cùng, sân khấu cuộc đời mỗi nhân vật trong Ma vương đều là do chính họ thủ diễn, luật sư Oh Seung Ha/ Naruse Ryo chỉ là người tạo phông màn, đưa họ ra ánh đèn màu mà thôi. Xét cho cùng, Ma Vương, đâu phải là đao phủ.&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="color: #333333; font-family: Verdana,Arial,Tahoma,Calibri,Geneva,sans-serif; font-size: 13px;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="color: #333333; font-family: Verdana,Arial,Tahoma,Calibri,Geneva,sans-serif; font-size: 13px;"&gt;&lt;span style="font-size: large;"&gt;&lt;span style="color: yellowgreen;"&gt;&lt;i&gt;&lt;b&gt;3. Cách dựng phim&lt;/b&gt;&lt;/i&gt;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Với một cốt truyện tuyệt vời như thế thì để dựng thành một bộ phim hay, vừa dễ lại vừa khó. Khi bản thân câu chuyện đã không ngừng ấn tượng người xem, thì cách dựng phim có khiếm khuyết một chút, có một ít “sạn”, thì người ta vẫn có thể vui vẻ bỏ qua và đón nhận những cái hay khác. Nhưng, nếu muốn bổ khuyết cho nội dung phim, khiến phim hoàn hảo không trùng lặp với bất kỳ phim khác thì cũng khó vô cùng. Vì không thể sửa chữa bất kì chi tiết nào của cốt truyện mà không làm mất đi tính cân bằng và kết cấu chặt chẽ của nó, cái duy nhất có thể thay đổi là cách dựng phim, cách xuất hiện các tình tiết, cách để cho nhân vật phản ứng.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Theo nhận xét cá nhân tôi thì hai phim có hệ thống các tình tiết rất giống nhau. Những đoạn chủ chốt (hoàn cảnh anh cảnh sát nhớ ra vụ án năm xưa, lần đầu tiên anh luật sư bị lộ chân tướng bởi gã phóng viên tham lam, người chị mù phát hiện ra đứa em trai không phải ruột thịt của mình…) đến cả những chi tiết nhỏ (cuộc nói chuyện của anh luật sư và cha anh cảnh sát, những điều anh cảnh sát nói để khuyên giải anh trai mình đầu thú…). Dù bạn thích bản nào thì khi xem, cũng không bao giờ có chuyện bị “dội” vì cái mình đang xem ngược hoàn toàn với cái mình từng yêu thích, ngược lại có khi, xem mà như thấy lại cái “thần” của bộ phim, xem mà như nhìn thấu thêm nhiều khía cạnh khác của câu chuyện và nhân vật ấy.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Điều khác nhau cơ bản của bản Hàn và bản Nhật, đó chính là chiều dài các tình tiết. Theo kinh nghiệm xem phim Nhật của bản thân tôi, có lẽ nếu bạn bắt đầu với Maou thì khi xem Devil, bạn sẽ cảm thấy nó quá lộn xộn ở đoạn đầu và dài dòng ở những tập sau ^^. Nhưng nếu xem Devil rồi mới “làm việc” với Maou (như thực tế của tôi) thì cảm giác đầu tiên sẽ là “hẫng” khi các tình tiết xảy ra quá vội, các vụ án quá mau được sáng tỏ, nhiều khi nghẹt thở vì số nhân vật xuất hiện quá nhiều nhưng lại không được khắc họa rõ nét, đến nỗi tôi chưa kịp nhớ tên và cũng chưa kịp hiểu tính cách (như nhân vật người bạn mà nhóm Naoto hay bắt nạt khi xưa, mẹ của bé Sora, hay cô gái đồng nghiệp của Naoto…). Thử phân tích xem vì sao tôi lại có ấn tượng như thế?&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Trong bản Hàn, 4 tập đầu tiên là 4 tập có vai trò giới thiệu nhân vật, gợi trí tò mò và đánh thức các giác quan của người xem. Thế nên 4 tập này thực sự rất khó xem, bởi các tình tiết liên tục được thêm vào, xen kẽ nhau, tưởng chừng như chẳng ăn nhập với nhau (nhưng sau này ta sẽ phát giác ra chúng móc nối với nhau, tình tiết này giải thích hay bổ sung cho tình tiết kia cực kỳ chặt chẽ). Nhân vật thì xuất hiện hết người này tới người khác, các mối quan hệ được lần lượt giới thiệu, nhưng rời rạc và không đồng đều. Có những nhân vật xuất hiện ngay từ đầu (người bạn nhút nhát năm xưa bị bắt nạt) nhưng không được nói rõ vai trò. Có những nhân vật xuất hiện qua hình ảnh nhìn thấy được của cô gái bói toán Seo Hae In (cô bé Sora và con gấu bông), nhưng dường như chẳng có ý nghĩa gì trong việc trợ giúp điều tra (dù sau này mọi người biết ra đó chính là hình ảnh những bước chuẩn bị của hung thủ cho vụ án thứ 2). Có những nhân vật khá quan trọng nhưng mãi sau mới xuất hiện (người bạn làm nghề cho vay nặng lãi của Oh Soo). Tất cả những điều đó khiến người xem cảm thấy hơi mệt khi không thể nắm bắt được mạch phim, không thể nhớ kịp các tình tiết. Nhưng từ tập 4 trở đi, nhịp phim chậm lại, khi động cơ gây án được hé mở, những diễn biến tâm lý và tình cảm, tính cách nhân vật được khắc họa sâu hơn. Những tập này là lúc giải thích cho một số chi tiết được đưa ra mà bỏ lửng ở phần trước, cũng như mở ra những sự kiện mới một cách từ tốn hơn, dựa trên ánh sáng của những điều vừa khám phá. Kết cấu này khiến cho phim hấp dẫn hơn, kích thích trí tò mò của khán giả, và làm các chi tiết trở nên mạch lạc vô cùng. Nói thật, chính cách dựng phim này đã khiến tôi nhiều lần vỗ đùi đánh đét vì khâm phục khi thấy các chi tiết ngỡ lộn xộn bị bỏ quên ở những tập đầu nay đã được gắn vào mạch phim chính một cách kỳ diệu.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Đối với bản Nhật, kết cấu có khác đi một tí. Tập đầu cũng là giới thiệu nhận vật và các chi tiết lien quan của vụ án. Nhưng nó dễ xem hơn vì các chi tiết hiện ra có thứ tự, theo tiến trình điều tra, theo kiểu trước khi án mạng xảy ra, phát hiện hiện trường, manh mối và các nghi phạm liên quan lần lượt xuất hiện. Xem hết một tập, ta có thể biết được động cơ, cách thức gây án và hung thủ. Sau đó, từng tình tiết nhỏ được thêm vào để hé lộ sự tồn tại của kẻ chủ mưu và cách thức hắn hành động. Cách kết cấu này tuy khiến phim gọn gàng, dễ theo dõi, nhưng lại kém đi phần hấp dẫn, bất ngờ. Tâm lý nhân vật cũng từng bước được khắc họa, và ngày một định hình từng mặt khác nhau của tính cách (luật sư Naruse bề ngoài hiền lành nhưng đôi lúc mắt đầy lửa thù hận, cảnh sát Serizawa năng nổ với công việc nhưng nóng nảy và quá hấp tấp..). Cách làm này khiến ta như sống cùng với nhân vật, nhìn thấy biến đổi về tâm lý của nhân vật, cảm thấy gần gũi và dễ đồng cảm với họ hơn.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Một điểm nữa là cách xây dựng nhân vật Naruse. Cái này tôi không cho là có gì vô lý, nhưng theo cá nhân thì bản Hàn tạo được một Oh Seung Ha ấn tượng hơn, gần với “Ma Vương” hơn bản Nhật. Trong suốt những tập đầu phim, những sự việc xảy ra quanh OSH như tách bạch hẳn ra những vụ án mạng. Hằng ngày anh xách cặp tới văn phòng, đến tòa án, hoàn toàn không có chút dấu hiệu gì là có dính líu tới những sự kiện chính của phim. Nhà làm phim cố ý giấu đi cái sự thật anh chính là kẻ đạo diễn tất cả. Nếu không đọc trước nội dung, có lẽ ta sẽ thắc mắc cái anh chàng thỉnh thoảng đi qua đi lại suốt phim này có dây mơ rễ má gì với mấy vụ giết người kia. Còn Naruse của bản Nhật, ngay từ đầu, khi anh đặt hoa xuống chỗ ngày xưa anh trai mình hấp hối, người xem đã đoán ra có sự “báo thù” chi đây. Và sự xuất hiện của Naruse ở hiện trường án mạng, có thực sự cần thiết không, lỡ có người nhìn thấy thì anh làm sao giải thích lý do mình có mặt tại thời điểm đó? Trong khi OSH là người có lý trí vô cùng sắt đá, anh không bao giờ có những hành động thừa trong kế hoạch của mình. Càng về sau anh càng dằn vặt, càng đau khổ và mâu thuẫn hơn, nhưng lúc này đây, anh cực kỳ tỉnh táo. Tỉnh táo đến nỗi sẽ chẳng bao giờ đến những nơi mình được cho là không thể đến, tỉnh táo đến nỗi luôn có một lời giải thích hợp lý cho bất cứ tình huống ngoài ý muốn nào xảy ra. Thêm một điều nữa là sự thù hận của OSH với KOS là rất sâu sắc. Thù hận nó đã ăn sâu vào máu thịt anh, anh sống với nó như sống với khí trời, như thức ăn nước uống, có lẽ không cần một căn phòng treo đầy ảnh của những “mục tiêu” để tự nhắc mình đừng do dự mà tiêu diệt kẻ thù (chưa kể trường hợp nếu một ngày có người khác bước vào căn phòng, đó có thể sẽ là bằng chứng buộc tội hay ít ra là mối đe dọa bại lộ thân phận thật sự). OSH là “Ma Vương”, anh hiếm khi đích thân hành động. Thường là anh giao nhiệm vụ đó cho người đồng phạm thực thi. Nhiệm vụ của người này trong bản Hàn rất rõ ràng, là kẻ trung gian hiện thực hóa những kế hoạch trong đầu OSH. Ở bản Nhật, vì Naruse đã tự làm hầu hết các bước (điện thoại nặc danh, gửi thư và bài Taro..) nên vai trò của anh ta khá mờ nhạt.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Tóm lại, cách dựng phim của bản Nhật so với Hàn, nói dở thì không hẳn, vì cũng rất hiếm khi tìm thấy điểm vô lý của các tình tiết, nhưng nếu nói hay thì chưa phải, vì nó không quá bất ngờ, kịch tính, nhân vật không được xây dựng bản lĩnh và độc đáo bằng, cảm giác cũng chỉ là kẻ dùng trí thông mình để lợi dụng người khác giết người như một số phim trinh thám hình sự khác thôi, chưa đạt tới vị thế của một “Ma Vương” đầy quyền lực.&lt;br /&gt;&lt;span style="font-size: large;"&gt;&lt;span style="color: yellowgreen;"&gt;&lt;b&gt;&lt;i&gt;&lt;br /&gt;4. Nhân vật và diễn xuất:&lt;/i&gt;&lt;/b&gt;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;b&gt;Nhân vật luật sư:&amp;nbsp;&lt;/b&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;div style="text-align: center;"&gt;&lt;img alt="" border="0" src="http://i129.photobucket.com/albums/p208/seichan1188/SeungHavsRyo.jpg" style="border-bottom-width: 0px; border-color: initial; border-left-width: 0px; border-right-width: 0px; border-style: initial; border-top-width: 0px; max-width: 800px;" /&gt;&lt;/div&gt;&lt;br /&gt;Oh Seung Ha với tôi là một kẻ có bề ngoài hòa nhã, lịch thiệp, luôn bình tĩnh và kiệm lời. Anh không hẳn là ấm áp, dễ mến như luật sư “thiên thần” Naruse, mà anh lạnh lùng và cô độc. Khi anh cười với bé Sora, khi anh kể chuyện cho lũ trẻ, khi anh song song bước cùng Seo Hae In, anh luôn cố gắng che giấu bản thân mình. OSH không toát lên cái vẻ tử tế dịu dàng đập vào mắt như Naruse (cũng có thể là do gương mặt Ohno Satoshi nhìn phúc hậu hơn chăng ^^), thế nên khoảng cách giữa hai con người bên ngoài và bên trong của anh có lẽ gần nhau hơn. Anh cũng không phải là người nói nhiều về bản thân mình, cho dù là với cô gái anh yêu. Có chăng chỉ là những lời bóng gió bâng quơ về những chuyện chẳng liên quan (như câu chuyện cổ tích về hai anh em và cái hang tối, hay sự thú vị của hai từ live và evil). Trong khi đó, Naruse có lần đã bày tỏ một số sở thích và mong ước của anh với Shiori. Điều này không phải là không được, nhưng với tôi một con người đã muốn khép kín thì sẽ không thổ lộ bất cứ điều gì, nhất là với người con gái trong sáng đến thế, nhất là trong suy nghĩ vẫn cho rằng “mình không xứng đáng được yêu".&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Joo Ji Hoon và Ohno đều diễn tốt vai này. Nhưng tôi thích cái “lạnh” của JJH hơn. Ánh mắt sắc như dao, gương mặt lạnh tanh không cảm xúc, khóe miệng hơi cong lên thành một nụ cười dang dở. Đúng là khí chất của Ma Vương đây rồi ! Những đoạn chuyển biến tâm trạng, những khi anh khóc như một đứa trẻ bên ngoài nhà thờ, chút bối rối trên gương mặt khi nghe Seo Hae In nói đúng tâm trạng mình… tất cả đều được bộc lộ rất tinh tế trong một đoạn diễn ngắn.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;b&gt;Nhân vật cảnh sát:&lt;/b&gt;&lt;br /&gt;&lt;div align="center" style="margin-bottom: 0px; margin-left: 0px; margin-right: 0px; margin-top: 0px; padding-bottom: 0px; padding-left: 0px; padding-right: 0px; padding-top: 0px;"&gt;&lt;br /&gt;H&lt;img alt="" border="0" src="http://i129.photobucket.com/albums/p208/seichan1188/OhSoovsNaoto.jpg" style="border-bottom-width: 0px; border-color: initial; border-left-width: 0px; border-right-width: 0px; border-style: initial; border-top-width: 0px; max-width: 800px;" /&gt;&lt;/div&gt;&lt;br /&gt;Kang Oh Soo là tuýp người nhiều năng lượng ^^, có trách nhiệm với công việc và hơi nóng tính. Nhưng anh không bốc đồng. Trừ khi đang đứng trước người bạn hấp hối của mình, điên cuồng nỗ lực trong tuyệt vọng để cứu bạn, còn những lúc khác, anh là người chín chắn, có suy nghĩ, dù cho hành động liều lĩnh nhưng cũng rất biết điểm dừng. Còn Serizawa. Khi lần đầu xem tập 1, nhận xét đầu tiên của tôi là anh chàng này làm việc quá bất cẩn và hấp tấp, làm sao có thể làm một cảnh sát tốt? Nhất là cái đoạn đầu tiên, anh ta vì điều tra đã xem nhẹ tính mạng người khác. Tôi không hiểu thêm chi tiết này vào để làm gì, chẳng lẽ để thể hiện phong cách bắt cướp của Serizawa? “La hét” vốn là món tủ của phim Hàn, thế nhưng khi xem Maou, tôi lại thấy Toma “trưng dụng” hơi nhiều, càng làm khắc họa sâu tính cách bốc đồng và nóng nảy một cách vô lý của nhân vật.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Những cảnh nội tâm, cả Uhm Tae Wung và Toma đều diễn khá tốt. Tuy nhiên, trong một phân đoạn phim sau cái chết của người bạn thứ 2 Sun Ki/ Soda, tôi thật sự khâm phục diễn xuất của UTW. Oh Soo lúc đó vô cùng kích động, giận dữ như muốn xé tan OSH ra từng mảnh. Nhưng ngay sau đó, khi lý trí đã trở lại, trong mắt anh vẫn còn sự giận dữ, nhưng là giận dữ chính bản thân mình, thù ghét chính bản thân mình. Anh gào lên những lời thống thiết tận đáy lòng, cầu xin đừng tiếp tục hại những người thân của anh, gào lên trong cơn giãy giụa muốn được “sống”. Ánh mắt UTW lúc đó, thực sự đã thể hiện rất đạt tâm trạng một người đang tuyệt vọng, đang mâu thuẫn và đau đớn, cái hét của anh là một cái hét “đúng chỗ”, nó phù hợp với tình huống và tâm trạng nhân vật.&lt;br /&gt;&lt;b&gt;&lt;br /&gt;Nhân vật nữ chính:&lt;/b&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;div align="center" style="margin-bottom: 0px; margin-left: 0px; margin-right: 0px; margin-top: 0px; padding-bottom: 0px; padding-left: 0px; padding-right: 0px; padding-top: 0px;"&gt;&lt;img alt="" border="0" src="http://i129.photobucket.com/albums/p208/seichan1188/HaeInvsShiori.jpg" style="border-bottom-width: 0px; border-color: initial; border-left-width: 0px; border-right-width: 0px; border-style: initial; border-top-width: 0px; max-width: 800px;" /&gt;&lt;/div&gt;&lt;br /&gt;Nếu Seo Hae In mang đến ấn tượng dịu dàng, nhẹ nhàng mà trầm lắng, thì Shiori lại đem lại cảm giác hồn nhiên, trong sáng và sống động. Ban đầu tôi cho rằng Shiori trông hơi trẻ con so với Naruse, nhưng nghĩ lại chính nét trẻ con đó là đặc điểm khiến cô luôn mang lại sự yêu đời và hy vọng cho hai con người đang lạc lối. SHI kiệm lời hơn, nhưng mỗi khi cô nói, đều là nói lên được tâm trạng của người đối diện, những câu nói thẳng thắn đến nỗi như nhìn thấu trái tim người khác. Có lẽ, SHI dịu dàng để xứng với OSH khép kín, Shiori trong sáng mới hợp đôi cùng Naruse “thiên thần”.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Trong Devil, tôi thích nhất đoạn HI đến tìm SH, cô đến để tìm cách ngăn anh tiếp tục việc giết người, đến để tháo đi lớp mặt nạ anh đang phải khổ sở mang, cô vừa khóc vừa nói:&amp;nbsp;&lt;i&gt;“Em thật không thể chịu nổi khi biết anh không hạnh phúc”&lt;/i&gt;, một câu nói đó thôi lại khiến tôi cảm động biết chừng nào, chẳng cần những lời yêu sáo rỗng. Hae In trầm lắng nhưng hiểu thấu con người, nhạy cảm và sâu sắc, mỗi câu nói của cô đều chứa đựng sự chân thành làm người ta không sao từ chối được. Còn ở Maou, Shiori lại khiến tôi suy nghĩ nhiều khi cô bảo với Naoto&amp;nbsp;&lt;i&gt;“Thật tàn nhẫn phải không? Phải sống mà không thể không gây ra sai lầm. Cuộc sống đó quả thật rất đau khổ. Nhưng cũng chính vì quá khứ như thế nên anh mới trở thành một cảnh sát như bây giờ. Anh cũng đã chịu đựng đủ rồi”&lt;/i&gt;. Câu nói đơn giản mà khiến người ta có thêm chỗ dựa. Như khi đang đau đớn trong ân hận, sẽ thật an ủi khi có ai đó nói “đó không phải là lỗi của anh”. Như khi đang tự trách bản thân, sẽ thật ấm áp khi nghe ai đó bảo “anh cũng đau khổ mà”. Shiori ngây thơ nhưng chính sự ngây thơ đó khiến cô nhìn ra được bản chất tốt đẹp của người khác.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="color: #333333; font-family: Verdana,Arial,Tahoma,Calibri,Geneva,sans-serif; font-size: 13px;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="color: #333333; font-family: Verdana,Arial,Tahoma,Calibri,Geneva,sans-serif; font-size: 13px;"&gt;&lt;b&gt;Các nhân vật khác:&lt;/b&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="color: dimgrey;"&gt;&lt;br /&gt;-Cha của Kang Oh Soo/ Serizawa Naoto:&lt;/span&gt;&amp;nbsp;ngài nghị sĩ Kang/ chính trị gia Serizawa: ở bản Hàn, ngài nghị sĩ khiến tôi có cảm nhận sâu sắc về sự lý trí của ông. Đó là một con người trầm tĩnh, dù có xảy ra chuyện lớn tới đâu cũng không để lộ thậm chí một cái chau mày hoang mang, thay vào đó ông lập tức tìm biện pháp giải quyết. Đó là cái lạnh của một con người tham vọng, độc đoán và sắc bén. Chính vì lẽ đó, ông không hiểu có những chuyện không thể dùng cái gọi là “giải pháp tối ưu” để giải quyết (vụ án của con trai ông, gã phóng viên tìm đến tống tiền). Chính vì lẽ đó, ông trở thành một người cha không biết cách thương con, vô tình đẩy các con mình vào bi kịch. Dù vậy, dù không bao giờ quan tâm đến tình cảm của con cái, nhưng tình thương nơi ông là có thực. Ông bảo Oh Soo thỉnh thoảng về nhà ăn cơm, ông dặn dò Hee Soo (anh trai Oh Soo) tìm hiểu em trai, vì ông để ý thấy đang có gì xảy ra với Oh Soo. Khi biết các vụ án xảy ra có liên quan đến án mạng 12 năm trươc, ông bảo Oh Soo hãy bỏ việc. Tuy giọng điệu ông nghiêm khắc và độc đoán, nhưng tôi thấy sự lo lắng của ông, thấy ông không muốn con mình đau khổ khi tiếp tục theo đuổi việc điều tra. Ông có đủ quyền lực để cản trở và ngăn cấm Oh Soo theo nghiệp cảnh sát không? Có chứ. Nhưng ông không thử làm gì cả, ông để anh đi trên con đường riêng của mình. Đó là những thứ mà nếu chỉ nhìn bề ngoài lạnh lùng, sắt đá, ta không thể nhìn thấy.&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;div align="center" style="margin-bottom: 0px; margin-left: 0px; margin-right: 0px; margin-top: 0px; padding-bottom: 0px; padding-left: 0px; padding-right: 0px; padding-top: 0px;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;img alt="" border="0" src="http://i129.photobucket.com/albums/p208/seichan1188/Fathercomp.jpg" style="border-bottom-width: 0px; border-color: initial; border-left-width: 0px; border-right-width: 0px; border-style: initial; border-top-width: 0px; max-width: 800px;" /&gt;&lt;/div&gt;&lt;br /&gt;Ở bản Nhật, nhân vật này được xây dựng kém hơn một bậc. Ông ta là một chính trị gia cả đời lăn lộn trên chính trường, nhưng lại quá dễ bị tác động, sự hoang mang phát ra lồ lộ khi nghe tin luật sư Kumada đã chết. Thêm nữa, ông ta lại là người khá võ đoán, chỉ nhìn thấy người quét dọn ở trong văn phòng mình đang cầm ví tiền mà đã quy kết ngay chị ta ăn cắp. Một người từng trải, nhìn thấy nhiều mặt của xã hội sẽ không có cái nhìn thiển cận đến vậy đâu. Còn một chi tiết mà tôi không sao chấp nhận được. Đó là ở tập 1, khi ông giở những lời chọc khoáy, mỉa mai tầm thường, chẳng có mục đích và tác dụng gì ngoài việc chọc giận thằng con, khiến không khí tự nhiên căng thẳng. Mà dùng cái gì để khiêu khích? Dùng quá khứ mà con mình từng bị đau, từng bị ám ảnh sâu sắc, khơi lại vết thương lòng của nó. Đó là việc làm của một người cha thương con hay sao? Dù có không biết cách yêu thương cách mấy, đó chỉ là những điều rất đơn giản, lẽ nào ông không biết? Tôi từng nhìn gương mặt buồn của Serizawa khi nói với luật sư Naruse “nó không hẳn lúc nào cũng bảo vệ tôi”, tôi thấy sự yếu đuối trong con người ông, sự đau lòng khi con trai ngày càng xa mình. Nhưng trong Devil, nghị sĩ Kang luôn là người bảo vệ Oh Soo, và thực tế là ông chưa bao giờ cần bất cứ ai bảo vệ, bởi con người ông là một sự tự tin tuyệt đối. Nói chung, Serizawa là một người thiếu bản lĩnh, một người cha yêu con chưa đủ.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="color: dimgrey;"&gt;-Anh trai Kang Oh Soo/ Serizawa Naoto:&lt;/span&gt;&amp;nbsp;Kang Hee Soo/ Serizawa Noriyoshi: ấn tượng ban đầu thì ai cũng sẽ thấy đây là một con người hiền lành, nhũn nhặn và chân thật. Ngay cả Hae In/ Shiori chỉ nhìn thấy gương mặt anh qua những dư ảnh mà cũng phải nói anh trông như một người tốt. Bởi vậy, khi nhìn thấy anh có thể vì ghen tuông mà trở nên tàn nhẫn đến thế nào, tôi thấy tiếc cho anh. KHS ở bản Hàn cho thấy một con người cặm cụi với công việc, luôn nhẫn nhịn cha, và yêu thương em trai hết lòng, thậm chí dù biết cha mình ngoài mặt vẫn hay nghi kị, coi thường, nhưng thực ra vẫn kỳ vọng nhiều ở OS hơn là mình, anh không đố kị mà chỉ chấp nhận nó. Còn Noriyoshi ở bản Nhật cũng cho thấy một con người nhẫn nhịn nhưng đồng thời ta vẫn cảm nhận được một sự phản kháng nơi anh. Đoạn gần cuối phim khi KSH/Noriyoshi nói với cha việc sẽ không ly dị vợ, ánh mắt của Hee Soo là ánh mắt chấp nhận sự thật, ngao ngán vì cha mình chỉ biết nhìn thấy sự giữ thể diện cho gia đình trong cách làm của mình, mà không nhìn thấy tình cảm muốn hàn gắn của anh đối với cuộc hôn nhân này. Anh trách cứ cha một cách bình thản, như thể đó đã là bản chất không thay đổi được của ông, như thể muốn nói anh đã mệt rồi, cha muốn giữ thể diện hay làm gì thì anh cũng mặc kệ. Câu nói đầy cay đắng “con càng ngày càng giống cha”, tuy đơn giản, không tỏ thái độ bất bình hay đay nghiến gì, nhưng người cha nghe thấy mà còn hơn phải nghe ngàn lời oán trách. Noriyoshi, cũng trong một đoạn đó, ta thấy sự tức giận của anh, sự đè nén lâu ngày cho những lời nói uất ức. Ánh mắt anh lúc đó, là ánh mặt người con bị chính cha mình làm tổn thương, buồn bã và giận dữ, giận cho mình, cho mẹ, cho em trai. Ánh mắt khiến cha anh phải sững sờ… Nói chung 2 diễn viên của Hàn và Nhật chọn 2 cách thể hiện tâm trạng rất khác nhau, nhưng đều hợp lý và hiệu quả.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;div align="center" style="margin-bottom: 0px; margin-left: 0px; margin-right: 0px; margin-top: 0px; padding-bottom: 0px; padding-left: 0px; padding-right: 0px; padding-top: 0px;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;img alt="" border="0" src="http://i129.photobucket.com/albums/p208/seichan1188/HeeSoovsNoshiyori.jpg" style="border-bottom-width: 0px; border-color: initial; border-left-width: 0px; border-right-width: 0px; border-style: initial; border-top-width: 0px; max-width: 800px;" /&gt;&lt;/div&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="color: dimgrey;"&gt;-Những người bạn:&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;i&gt;+ Dae Shik/ Yosuke:&lt;/i&gt;&amp;nbsp;là nhân vật phụ nên cũng không xuất hiện nhiều, nhưng Yosuke của Nhật nhìn hiền hơn, trông không giống một tay cho vay nặng lãi, tính tình bỗ bã và nóng nảy cho lắm. Dae Shik của bản Hàn đầu gấu, ăn nói thẳng thừng, thô lỗ nhưng nụ cười thì rất trong sáng.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;div align="center" style="margin-bottom: 0px; margin-left: 0px; margin-right: 0px; margin-top: 0px; padding-bottom: 0px; padding-left: 0px; padding-right: 0px; padding-top: 0px;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;img alt="" border="0" src="http://i129.photobucket.com/albums/p208/seichan1188/DaeShikvsYosuke.jpg" style="border-bottom-width: 0px; border-color: initial; border-left-width: 0px; border-right-width: 0px; border-style: initial; border-top-width: 0px; max-width: 800px;" /&gt;&lt;/div&gt;&lt;br /&gt;&lt;i&gt;+Sun Ki/ Souda:&lt;/i&gt;&amp;nbsp;gã Sun Ki của bản Hàn có nét rất đểu cáng, nhìn một cái là thấy rõ bản chất tham lam, thích trục lợi, hèn nhát và ngu ngốc. Còn Souda thì nhìn thấy sự lưu manh, rất ưa đâm bị thóc chọc bị gạo vào chuyện người khác, cũng hèn nhát và ngu ngốc.&lt;br /&gt;&lt;div align="center" style="margin-bottom: 0px; margin-left: 0px; margin-right: 0px; margin-top: 0px; padding-bottom: 0px; padding-left: 0px; padding-right: 0px; padding-top: 0px;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;img alt="" border="0" src="http://i129.photobucket.com/albums/p208/seichan1188/SunKivsSoda.jpg" style="border-bottom-width: 0px; border-color: initial; border-left-width: 0px; border-right-width: 0px; border-style: initial; border-top-width: 0px; max-width: 800px;" /&gt;&lt;/div&gt;&lt;br /&gt;&lt;i&gt;+Suk Jin/ Kasai:&lt;/i&gt;&amp;nbsp;nếu nhìn Suk Jin ta có thể thấy anh là một công chức mẫn cán, trưởng thành, có trách nhiệm và dễ bảo, thì Kasai chỉ như một chú nhóc mặt mũi non choẹt lần đầu bước chân vào công ty, còn ngây thơ chưa nếm qua mùi đời. Suk Jin đặt cạnh cô chị dâu thấy hợp, vì cô nàng trẻ trung xinh đẹp, mặt còn thoáng nét ngây thơ, nhưng Kasai cùng với Mari-san thì cứ như hai chị em, vì Mari-san nhìn sắc sảo quá. Kasai chỉ cho tôi cảm nhận là một kẻ yếu đuối, si tình, sống chết bảo vệ người yêu mà thôi (mà sau khi được thả anh ta vẫn tiếp tục quan hệ với Mari-san mới ghê chứ, chẳng biết tình bạn vứt đi đâu). Còn trong mắt Suk Jin khi anh đau khổ nói xin lỗi với Oh Soo mà hoàn toàn không thể tìm cách tự chứng minh mình vô tội, tôi thấy ngoài tình yêu, còn có tình bạn dành cho Oh Soo. Anh có lỗi với Oh Soo, anh không muốn làm Oh Soo đau lòng và thất vọng vì anh, anh không muốn tình bạn giữa họ tan nát, vậy mọi tội lỗi anh xin gánh chịu một mình. Đó là những gì tôi đọc thấy trong mắt Na Suk Jin, cũng là điểm mà tôi ấn tượng nhất ở con người này.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;div align="center" style="margin-bottom: 0px; margin-left: 0px; margin-right: 0px; margin-top: 0px; padding-bottom: 0px; padding-left: 0px; padding-right: 0px; padding-top: 0px;"&gt;&lt;img alt="" border="0" src="http://dienanh.net/forums/images/statusicon/wol_error.gif" style="border-bottom-width: 0px; border-color: initial; border-left-width: 0px; border-right-width: 0px; border-style: initial; border-top-width: 0px; max-width: 800px;" /&gt;Hình này đã được thu nhỏ. Click vào thanh này để xem hình gốc. Kích thước hình là 550x180.&lt;img alt="" border="0" src="http://i129.photobucket.com/albums/p208/seichan1188/SukJinvsKasai.jpg" style="border-bottom-width: 0px; border-color: initial; border-left-width: 0px; border-right-width: 0px; border-style: initial; border-top-width: 0px; max-width: 800px;" /&gt;&lt;/div&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="color: dimgrey;"&gt;-Người chị mù lòa:&lt;/span&gt;&amp;nbsp;cả 2 cô gái đóng vai này đều thể hiện được hình ảnh một người con gái thánh thiện như thiên thần, hiền lành, mong manh, chịu nhiều đau khổ, nhưng tấm lòng vị tha và nhân hậu, cũng một niềm tin tuyệt đối vào người được gọi bằng tên đứa em ruột của mình. Tuy chỉ xuất hiện một đoạn rất ngắn, nhưng nhân vật này (cả 2 bản) đều đã khiến tôi phải khóc vì cô.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;div align="center" style="margin-bottom: 0px; margin-left: 0px; margin-right: 0px; margin-top: 0px; padding-bottom: 0px; padding-left: 0px; padding-right: 0px; padding-top: 0px;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;img alt="" border="0" src="http://i129.photobucket.com/albums/p208/seichan1188/Chicomp.jpg" style="border-bottom-width: 0px; border-color: initial; border-left-width: 0px; border-right-width: 0px; border-style: initial; border-top-width: 0px; max-width: 800px;" /&gt;&lt;/div&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="color: dimgrey;"&gt;-Lão phóng viên:&lt;/span&gt;&amp;nbsp;nhân vật này cũng là một nhân vật mà bản Hàn xây dựng thành công. Ở hắn, đó là con người tham vọng, ích kỷ, khá xảo quyệt và ứng phó giỏi. Nụ cười nhếch mép đặc trưng thể hiện một sự tự tin vào khả năng của mình. Và gã chết cũng chính vì quá tự tin, không biết tự lượng sức mình. Còn trong Maou, nhân vật này tuy xảo quyệt nhưng không khôn ngoan, làm nhiều chuyện dư thừa để khiêu khích đối phương (đe dọa bằng cách đến gặp chị của Ryo chẳng hạn). Khác với trong bản Hàn, vụ án năm xưa viết bài báo bóp méo câu chuyện là do bị lợi dụng, trong bản Nhật lão phóng viên nhận tiền của ông Serizawa mà xuyên tạc sự thật. Đây là nhân vật trong phim mà khi lão bị giết tôi có thể thốt lên hai tiếng “đáng đời” (riêng ở bản Nhật thì còn thấy chút hả hê)&lt;br /&gt;&lt;div align="center" style="margin-bottom: 0px; margin-left: 0px; margin-right: 0px; margin-top: 0px; padding-bottom: 0px; padding-left: 0px; padding-right: 0px; padding-top: 0px;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;img alt="" border="0" src="http://i129.photobucket.com/albums/p208/seichan1188/PVcomp.jpg" style="border-bottom-width: 0px; border-color: initial; border-left-width: 0px; border-right-width: 0px; border-style: initial; border-top-width: 0px; max-width: 800px;" /&gt;&lt;/div&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="color: dimgrey;"&gt;-Người cảnh sát già, sếp của Oh Soo/ Naoto:&lt;/span&gt;&amp;nbsp;ở bản Hàn, ông sếp này rất nghiêm khắc. Ông làm việc rất lý trí, công tư phân minh, dẫu thương Oh Soo cách mấy nhưng công việc là công việc, chẳng bao giờ dùng cảm tính để phá án. Nhưng chính vì lẽ đó, ông chính là người đã vực dậy một Oh Soo hoàn toàn mất phương hướng và tuyệt vọng, nhắc nhở anh về trách nhiệm của một cảnh sát, khích lệ anh tiếp tục chiến đấu để có thể nhận được sự tha thứ, nhìn nhận con người anh với tất cả ưu điểm và khuyết điểm, thậm chí tội lỗi của anh. Ông như người thầy, người anh lớn luôn chỉ ra con đường đúng đắn cho Oh Soo. Ở bản Nhật, vị cảnh sát này tình cảm hơn. Ông vẫn nhận định khi làm việc không được để cảm xúc lấn át lý trí, nhưng ông cũng cảm thông và an ủi Naoto rất nhiều. Ông không là người khiến anh trở lại với cương vị của mình, nhưng là người khẳng định niềm tin trong Naoto, khẳng định tình cảm của mọi người dành cho Naoto. Đó là vị cấp trên nhưng cũng là người cha hiền từ của anh, người muốn cùng anh sát cánh đến giây phút cuối cùng. Hai nhân vật, được thể hiện qua hai cách khác nhau, một cứng rắn, một mềm mỏng, nhưng đều hay và chân thật.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;div align="center" style="margin-bottom: 0px; margin-left: 0px; margin-right: 0px; margin-top: 0px; padding-bottom: 0px; padding-left: 0px; padding-right: 0px; padding-top: 0px;"&gt;&lt;img alt="" border="0" src="http://i129.photobucket.com/albums/p208/seichan1188/Sepcomp.jpg" style="border-bottom-width: 0px; border-color: initial; border-left-width: 0px; border-right-width: 0px; border-style: initial; border-top-width: 0px; max-width: 800px;" /&gt;&lt;/div&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="color: dimgrey;"&gt;-Người bạn bị bắt nạt/ đồng phạm của anh luật sư:&lt;/span&gt;&amp;nbsp;bản Hàn ấn tượng hơn ! Cái cách anh ta nói lắp, cái cách anh ta trợn mắt, cái tướng đi lom khom như chỉ biết lủi về phía trước, nụ cười ma quỷ khi khoái trá nhìn Oh Soo bị quay mòng mòng một cách khổ sở. Anh ta trông thì có vẻ hiền lành, nhút nhát, nhưng thực ra lại là kẻ tâm lý bất ổn, thù hận đến bệnh hoạn. Cuối cùng, khi anh ta dù được Seung Ha khuyên bảo nhưng vẫn không chịu bỏ cuộc, khăng khăng phải trả thù đến cùng, không hiểu sao lại làm tôi thương hại nhiều hơn là tức giận. Một con người, vì hận thù mà có thể thay đổi đến thế. Anh ta cũng là một trong những nỗi đau của Seung Ha, vì trước khi SH đến tìm, anh là một người có cuộc sống bình thường với ước mơ cũng bình thường. Sau tất cả mọi chuyện SH sẽ lại thêm tự trách mình vì đã khiến một người bạn hiền lành trở nên đáng sợ. Còn Yamano, vai trò của gã rất mờ nhạt, xuất hiện đã không nhiều, nhưng chẳng để lại bao nhiêu ấn tượng. Mà như thể, ngay từ đầu, gã đã là người mang đầy thù hận. Mối quan hệ giữa Yamano và Naruse là mối quan hệ sai khiến-tuân lệnh, ngược lại bản Hàn, vốn là hợp tác, đồng sự, thêm vào người bạn đó mang mặc cảm đã phản bội anh trai Seung Ha nên anh ta luôn cố gắng hoàn tất tốt mọi công việc mà thôi. Rồi rút cuộc, gã Yamano này lại làm một cái việc mà năm 16 tuổi anh trai Naruse ngăn gã không làm, đó là giết người. Thật là kịch tính được thêm vào một cách không cần thiết.&lt;br /&gt;&lt;div align="center" style="margin-bottom: 0px; margin-left: 0px; margin-right: 0px; margin-top: 0px; padding-bottom: 0px; padding-left: 0px; padding-right: 0px; padding-top: 0px;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;img alt="" border="0" src="http://i129.photobucket.com/albums/p208/seichan1188/Bancucomp.jpg" style="border-bottom-width: 0px; border-color: initial; border-left-width: 0px; border-right-width: 0px; border-style: initial; border-top-width: 0px; max-width: 800px;" /&gt;&lt;/div&gt;&lt;br /&gt;&amp;gt;&amp;gt;&amp;gt;Tóm lại, ở bản Hàn, các nhân vật hài hòa tuyệt đối trong mối quan hệ của mình với những người khác, tính cách được thể hiện một cách tiết chế tối đa, sống động và vô cùng đặc sắc. Bản Nhật đôi khi có hướng đi riêng, nhưng không thể phủ nhận một số nhân vật không độc đáo bằng.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;b&gt;&lt;i&gt;&lt;span style="font-size: large;"&gt;&lt;span style="color: yellowgreen;"&gt;5. Cái kết của phim:&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/i&gt;&lt;/b&gt;&lt;br /&gt;&lt;i&gt;&lt;br /&gt;“Mọi việc bắt đầu từ đâu, sẽ quay trở lại chỗ đó.”&lt;/i&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Lá bài cuối được gửi cho Oh Soo/ Naoto là bánh xe luân hồi. Bộ phim kết thúc ở nơi mà nó mở đầu. Một kết thúc hay. Cuối cùng, hai người thù hận nhau, đuổi bắt nhau suốt cuộc đời lại cùng ngồi tựa vào nhau như hai người anh em, yên bình và thanh thản. Thực ra có lẽ, từ lâu rồi, dần dần từng chút một, Seung Ha/ Ryo đã không còn hận Oh Soo/ Naoto nữa. Những khi hai người uống rượu với nhau, ánh mắt anh đã không còn giận dữ, căm ghét. Không biết tại sao, Oh Soo/ Naoto lại dễ dàng thổ lộ với Seung Ha/ Ryo những điều không thể nói với người khác, còn Oh Seung Ha/ Ryo thì từ lâu đã không có một người bạn tin tưởng và ngồi bên mình như thế này. Oh Soo/ Naoto là nguyên nhân khiến anh mất hết tất cả, nhưng cũng là người đầu tiên mang lại cho anh cảm giác tình thân. Tôi nhìn thấy Seung Ha/ Ryo ngỡ ngàng chứng kiến phát súng lỡ của mình, chứng kiến Oh Soo/ Naoto từ từ gục xuống, anh bàng hoàng, cuống quit, kêu đến khản cả giọng. Anh đau đớn như khi năm xưa khóc than cho người anh trai bạc mệnh. Bởi vì, trong vô thức, anh đã xem Oh Soo/ Naoto như người anh trai của mình mất rồi. Tôi khóc vì chỉ đến lúc cuối cùng, họ mới nhận ra yêu thương dành cho đối phương trong tim mình. Nhận ra, và đau nhói.&lt;br /&gt;&lt;i&gt;&lt;br /&gt;“Tôi…tha thứ…cho anh….và cho tôi…”&lt;/i&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Là hai thiên thần vừa mới ra đi. Nhìn họ, trong sáng như một tờ giấy trắng. Đẹp như một bức tranh. Đẹp đến có thể bật khóc.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Có thể nói cái kết của bản Nhật tàn nhẫn hơn bản Hàn nhiều. Devil để cho kết cục của một số nhân vật là câu hỏi mở (Suk Jin được thả rồi như thế nào, chị dâu Oh Soo sẽ ra sao, người bạn đồng phạm với Seung Ha đi đâu, anh trai Oh Soo sau đó sẽ làm gì, Hae In thì sao…), nhưng Maou tạo ra nhiều cái chết cho đoạn kết của phim. Noriyoshi tự sát, Yamano trở thành kẻ sát nhân, Kasai bị giết… Có cần phải làm cho kết phim bi thương đến vậy không, khi những nỗi đau trong toàn câu chuyện đã là quá nhiều? Bởi vậy, ấn tượng cuối cùng Maou đem lại cho tôi là con đường ngầm không có chút ánh sáng, người em bước vào hang và cả hai anh em cùng mắc kẹt, trong khi đó, ở Devil khi bản nhạc kết thúc cất lên, cái còn vương vấn trong lòng chính là vẻ đẹp của tình yêu và sự tha thứ, là sự kỳ diệu của số phận con người.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;------------------------------------- &lt;br /&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="color: #333333; font-family: Verdana,Arial,Tahoma,Calibri,Geneva,sans-serif; font-size: 13px;"&gt;Cái  đoạn cuối trong bản Nhật tớ nghĩ là để nói về số phận của Shiori và  những người khác hơn là nói đến sự giải thoát của Naruse và Naoto. Sự  giải thoát, chỉ một cảnh hai người ngồi tựa vào nhau trong bóng tối là  đã đủ đẹp, đủ thanh thản, đủ để gột rửa mọi thù hận, tội lỗi và khổ đau.  Họ đã sống gần nửa đời mình trong bóng tối, chỉ đến lúc này, bóng tối  mới trở nên dịu dàng, vỗ về, và bình yên. Họ, những con người sống để  đấu tranh với chính số phận của mình, tại chính nơi tối tăm của đời họ,  chứ ko phải tìm kiếm sự giải thoát ở một nơi nào khác. Dù có được tha  thứ và cảm thông, Lucifer vẫn đâu thể trở lại thiên đàng mà, đúng ko?&lt;/span&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="color: #333333; font-family: Verdana,Arial,Tahoma,Calibri,Geneva,sans-serif; font-size: 13px;"&gt; &lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="color: #333333; font-family: Verdana,Arial,Tahoma,Calibri,Geneva,sans-serif; font-size: 13px;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="color: #333333; font-family: Verdana,Arial,Tahoma,Calibri,Geneva,sans-serif; font-size: 13px;"&gt;---------------------------------&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="color: #333333; font-family: Verdana,Arial,Tahoma,Calibri,Geneva,sans-serif; font-size: 13px;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="color: #333333; font-family: Verdana,Arial,Tahoma,Calibri,Geneva,sans-serif; font-size: 13px;"&gt;Khâm  phục seichan thật sự. Bạn nói đúng từng suy nghĩ của Ijj về hai bộ phim  này - những suy nghĩ mà Ijj đã từng định viết ra nhưng chưa bao giờ làm  nổi. Đúng là một bộ phim quá hay sẽ khiến người ta khó mà nói thành lời  vì không biết phải bắt đầu từ đâu, phải diễn tả như thế nào cho trọn ý.  Nhưng bạn đã viết được ra, và viết thật hoàn hảo. Ijj thật sự rất khâm  phục bạn.&lt;/span&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="color: #333333; font-family: Verdana,Arial,Tahoma,Calibri,Geneva,sans-serif; font-size: 13px;"&gt;&amp;nbsp;&lt;/span&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="color: #333333; font-family: Verdana,Arial,Tahoma,Calibri,Geneva,sans-serif; font-size: 13px;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="color: #333333; font-family: Verdana,Arial,Tahoma,Calibri,Geneva,sans-serif; font-size: 13px;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="color: #333333; font-family: Verdana,Arial,Tahoma,Calibri,Geneva,sans-serif; font-size: 13px;"&gt;Ijj  là người thích xem phim Hàn từ lâu, khoảng 3 năm trở lại đây mới bắt  đầu yêu phim Nhật, cho nên Ijj đã xem Devil trước rồi mới tới Maou. Đúng  như seichan đã nói, nếu ai đã trót xem Devil trước thì sẽ thấy Maou hơi  ngắn, các tình tiết hơi vội vàng và các vụ án được giải quyết có phần  hơi dễ dàng. Nhưng các nhà làm phim Nhật đã không làm người xem Devil  trước phải thất vọng khi xem lại Maou với cách dựng phim và kể chuyện  hoàn toàn khác, tuy không còn bất ngờ như Devil nữa, nhưng người xem  được nhìn câu chuyện từ một góc độ khác, khiến các cung bậc cảm xúc có  thể nói là không thua kém Devil là bao.&lt;/span&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="color: #333333; font-family: Verdana,Arial,Tahoma,Calibri,Geneva,sans-serif; font-size: 13px;"&gt;&amp;nbsp;&lt;/span&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="color: #333333; font-family: Verdana,Arial,Tahoma,Calibri,Geneva,sans-serif; font-size: 13px;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="color: #333333; font-family: Verdana,Arial,Tahoma,Calibri,Geneva,sans-serif; font-size: 13px;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="color: #333333; font-family: Verdana,Arial,Tahoma,Calibri,Geneva,sans-serif; font-size: 13px;"&gt;Ijj  cũng đồng ý với seichan là một số tình tiết sáng tạo trong Maou không  cần thiết lắm và có vẻ làm giảm đi tính độc đáo của nhân vật gốc. Việc  Naruse treo tấm hình các nạn nhân trong căn phòng đỏ, rồi gạch chéo lên  từng tấm hình mỗi khi một nạn nhân ra đi, thật ra đã quá quen thuộc  trong các phim tội phạm - trinh thám khác, hơn nữa anh còn tự mình làm  hầu như mọi việc nên nó tạo cảm giác "Maou" này cũng không khác những kẻ  đi báo thù trong các phim khac là mấy, chưa kể những việc đó sẽ để lại  dấu vết có thể chứng minh anh là hung thủ. Oh Seung Ha lại không thế,  anh rất kín kẽ. Cảm giác như anh như một bức tượng thạch cao đẹp, lạnh,  vững chắc và không chút tì vết. Anh là một bộ óc siêu việt, chỉ ngồi một  chỗ mà có thể sai khiến người ta hành động theo ý muốn của mình, còn  anh chỉ đút tay túi quần, mỉm cười ngạo nghễ và nhìn những-con-rối hành  động. Không một ai, không một thứ gì có thể uy hiếp được anh. Và hiển  nhiên, OSH đã không phải là một nhân vật làm người ta phải ám ảnh đến  thế, nếu bên dưới lớp vỏ thạch cao kia không phải là một tâm hồn đang  dằng xé và tranh đấu. Tranh đấu để rồi cuối cùng lớp thạch cao ấy nứt  ra, rơi xuống, để anh có thể thành người hoàn toàn. Chỉ tiếc đó là lúc  anh không còn thở nữa.&lt;/span&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="color: #333333; font-family: Verdana,Arial,Tahoma,Calibri,Geneva,sans-serif; font-size: 13px;"&gt;&amp;nbsp;&lt;/span&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="color: #333333; font-family: Verdana,Arial,Tahoma,Calibri,Geneva,sans-serif; font-size: 13px;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="color: #333333; font-family: Verdana,Arial,Tahoma,Calibri,Geneva,sans-serif; font-size: 13px;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="color: #333333; font-family: Verdana,Arial,Tahoma,Calibri,Geneva,sans-serif; font-size: 13px;"&gt;Có  quá nhiều điều để nói về hai bộ phim này, nhưng Ijj mạn phép chỉ nói  thêm một chút về nhân vật anh bạn đồng phạm của OSH và Naruse. Ijj cho  rằng bản Nhật đã đẩy nhân vật này thành "thú tính" và tàn nhẫn hơn bản  Hàn quá nhiều. Trong bản Hàn, từ đâu đó trong con người anh Kim (sorry,  Ijj không thể nhớ ra tên của anh, chỉ nhớ họ), Ijj nhìn thấy sự ngây thơ  và cảm giác có lỗi chân thành đối với người bạn đã vì anh mà chết. Anh  không hoàn toàn mất nhân tính, ngay cả khi đến cuối cùng, lúc OSH thuyết  phục anh từ bỏ, anh không đồng ý, Ijj cũng cho rằng anh chưa cảm thấy  Oh Soo trả giá đủ cho cái chết oan uổng của người bạn duy nhất mà anh  có, chứ không phải là vì nỗi căm hận của chính bản thân anh. Cái giọng  nói lắp như ngập ngừng ấy, cái ánh mắt hoang mang khi OSH quyết định  dừng lại ấy, Ijj không nhìn thấy sự độc địa trong đó, mà thấy sự ngây  thơ tin rằng bạn anh xứng đáng và mong muốn được nhìn thấy KOS trả giá  nhiều hơn thế. Nhưng nhân vật này trong bản Nhật thì... Ijj rất ghét anh  ta. Ijj ghét anh ta từ khi anh ta, ngồi quay lưng với Naruse trên ghế  đá bên đường, bật cười và ra vẻ mỉa mai sự ngu ngốc, tham lam của ông  nhà báo. Cái cười đó, giọng nói mỉa mai đó tỉnh táo quá, cáo già quá.  Gần như xuyên suốt phim, Ijj có cảm giác như anh ta lợi dụng lòng hận  thù và trí thông minh của Naruse để trả thù riêng. Anh ta giống như là  "mượn gió đẩy thuyền", đứng một bên cổ vũ, khuyến khích, thậm chí là xúi  giục Naruse hành động trái với lương tâm đang cắn rứt của anh. Đừng nói  anh ta không biết Naruse đang cắn rứt, đang do dự. Anh ta thậm chí còn  tự tay thực hiện bước tiếp theo, khi thấy Naruse có vẻ muốn bỏ cuộc rồi.  Lẽ ra, lúc đó vì Shiori, Naruse đã có thể dừng lại, nhưng vì có một kẻ  đồng phạm như anh ta mà Naruse không còn quay đầu được nữa. Đến cuối  cùng, anh ta còn gào lên "chúng phải trả giá cho những gì đã làm với  tối", khiến Naruse phải hỏi một câu mà Ijj đã tự hỏi từ lâu "rốt cuộc,  cậu đang trả thù cho ai thế?" Không, anh Kim không phải đang trả thù cho  mình. Ijj thấy thương hại cho cái sự yếu đuối và nhu nhược của anh  trong quá khứ cũng như hiện tại, nhưng người ở bản Nhật, Ijj chỉ thấy là  một kẻ bệnh hoạn, tiểu nhân và tàn nhẫn.&lt;/span&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="color: #333333; font-family: Verdana,Arial,Tahoma,Calibri,Geneva,sans-serif; font-size: 13px;"&gt;&amp;nbsp;&lt;/span&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="color: #333333; font-family: Verdana,Arial,Tahoma,Calibri,Geneva,sans-serif; font-size: 13px;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="color: #333333; font-family: Verdana,Arial,Tahoma,Calibri,Geneva,sans-serif; font-size: 13px;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="color: #333333; font-family: Verdana,Arial,Tahoma,Calibri,Geneva,sans-serif; font-size: 13px;"&gt;Cả  Devil và Maou đều là những tác phẩm xuất sắc. Maou đã chọn một lối đi  đúng đắn và hợp lý nhất cho mình với tư cách là kẻ sinh sau đẻ muộn - và  Ijj rất thích điều này. Nhưng để tìm lại những nhân vật Ijj đã và sẽ  mãi khâm phục và đồng cảm sâu sắc, Ijj sẽ chọn Devil hơn là Maou.&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="color: #333333; font-family: Verdana,Arial,Tahoma,Calibri,Geneva,sans-serif; font-size: 13px;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/2628294040321999416-2241248314571693967?l=lanlimitless.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/2628294040321999416/posts/default/2241248314571693967'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/2628294040321999416/posts/default/2241248314571693967'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://lanlimitless.blogspot.com/2011/11/maou.html' title='Maou'/><author><name>Lan Tran</name><uri>http://www.blogger.com/profile/14666368718475586806</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='32' height='31' src='http://2.bp.blogspot.com/-I-VjBET_ato/TyMQla-L32I/AAAAAAAABZI/bpmmK4cCUzg/s220/396880_10150488516336404_695916403_8777711_808789278_n.jpg'/></author></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-2628294040321999416.post-1654961658472825409</id><published>2011-10-12T15:41:00.000-07:00</published><updated>2011-11-06T11:13:03.835-08:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='Writing'/><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='Vietnamese'/><title type='text'>Ở bên cô ấy</title><content type='html'>&lt;div class="MsoNormal"&gt;Anh và em chia tay. Vì sao. Có thể vì em ở quá xa.  Có thể vì anh ở quá xa. Có thể vì anh bảo, anh không dành tình cảm cho  em nữa và em tin là thật. Có thể, em bảo, em căm ghét anh và anh cố tình  tin là thật.&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;Cũng có thể là vì cô ấy. Vì em thấy anh đi bên cô  ấy. Vì em thấy anh cười với cô ấy, mua quà cho cô ấy, gọi cho cô ấy. Và  em tự bảo mình, anh thực sự đang thích cô ấy đấy thôi!&lt;/div&gt;&lt;a name='more'&gt;&lt;/a&gt;Vì em đã khóc mà anh không kịp dẹp bỏ cái tôi trong  lòng mình để lau nước mắt cho em. Vì anh nổi giận mà em không kịp dẹp  bỏ cái tôi của mình để ôm chầm lấy anh như mình từng hứa hẹn. Vì ta đã  cãi nhau. Vì em đã bỏ đi và anh không giữ lại. Vì em chưa nói rằng em  cần anh biết bao. Vì anh cố hiểu rằng, em không cần anh đâu.&lt;br /&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;Mà đâu cần phải lý do gì đâu. Anh và em cũng chia  tay. Nghĩa là, không còn những tin nhắn mỗi sáng em chúc anh một ngày  tốt lành. Không còn nữa, trước khi ngủ, em mỉm cười khi đọc tin nhắn  chúc ngủ ngon. Không còn nữa những tin nhắn vu vơ khi em gặp một chuyện  gì đó. Không còn nữa những tin nhắn vu vơ khi anh gặp một chuyện gì đó.  Cũng không nữa, những hôm anh chờ em trên YM. Không còn nữa, những hôm  em chờ anh trên YM. Không còn nữa những buổi nói chuyện thâu đêm, anh  nhìn thấy em trên Webcam và mìm cười, em nhìn thấy anh trên Webcam và  mỉm cười. Không còn nữa, em hỏi anh, em nghe dự báo HN đang mưa, anh có  mang áo mưa không&amp;nbsp;? Không còn nữa, anh hỏi, em đang làm gì đấy, có nhớ  anh không&amp;nbsp;?&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;Nghĩa là, mình bước ra khỏi đời nhau. Không ngoảnh mặt lại nữa.&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;&lt;strong&gt;Tháng đầu tiên:&lt;/strong&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;Anh bảo, anh sẽ ở bên cô ấy. Anh nhìn thấy trong  mắt cô ấy lấp lánh niềm vui. Tự dưng, trong lòng anh có điều gì đó chao  đi. Nhưng anh tự nói với mình, đây chính là điều mình muốn làm.&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;Em gọi anh trên YM, em hỏi “Anh còn yêu em không&amp;nbsp;?”  Anh im lặng rồi bảo “Anh nghĩ anh đã nói đủ những điều cần nói rồi.”  Hình như em tức giận, em bảo anh là đồ tồi. Anh cười nhạt, ừ tồi, thì  sao hả em&amp;nbsp;? Những lời em nói sau đó, anh không đọc và cũng không muốn  nghe. Anh bảo, đủ rồi, anh mệt rồi. Em khóc và nhắn tin cho anh “Anh, em  xin lỗi anh”. Anh mệt mỏi “Muộn rồi em”. Anh biết, em sẽ khóc nhưng đây  chính là điều anh muốn làm.&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;&lt;em&gt;Mình đi hai con đường quá khác nhau. Nhiều khi  anh phân vân, anh nên giữ lại em bên mình hay để em đi con đường mà em  muốn. Anh nghĩ mãi, nghĩ mãi. Em là một cô bé ngoan. Em thông minh và đủ  nhạy cảm. Anh biết, em rồi sẽ tiến xa. Điều này có lẽ chỉ xảy ra khi em  không còn nghĩ nhiều đến anh nữa. Phải vậy không em&amp;nbsp;? &lt;/em&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;Anh quyết định rồi. Đây chính là điều anh nên làm.&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;Tháng đầu tiên trôi đi. Anh cuộn mình trong công  việc, những buổi tiệc, những buổi chiêu đãi. Ở bên anh, có cô ấy. Anh  giới thiệu với mọi người, đây là người yêu. Anh cười với cô ấy, anh nắm  tay cô ấy, anh ôm cô ấy. Anh không dành tình cảm cho em nữa đâu, bé ạ.&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;Thỉnh thoảng anh nhận được tin nhắn của em. Anh  biết, có thể em đang khóc. Thì sao chứ, em tự lau nước mắt đi. Anh vốn  không thể quan tâm đến em mãi được. Anh chán cái mối quan hệ xa xa cách  cách này lắm rồi. Anh chán phải chờ đợi mãi một người. Anh chán tất.&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;Anh quyết định rồi mà.&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;&lt;strong&gt;Tháng thứ 2&lt;/strong&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;Một buổi trưa, anh nhận được tin nhắn của em, “em  đang ở Hà Nội”. Anh mặc kệ. Tối đó, anh không về nhà ăn cơm với bố mẹ,  anh đi với cô ấy, có tiệc. Anh muốn ra ngoài một chút, vui vẻ một chút.  Em ở đâu thì liên quan gì tới anh&amp;nbsp;?&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;Khi anh về nhà, mẹ bảo “… ghé qua ăn cơm. Sao mày  không về&amp;nbsp;? Mẹ gọi mãi chẳng được.” “Kệ cô ấy! con đi có việc của con!”  Anh mệt mỏi, nằm phịch xuống giường. Anh đã bảo với mẹ là anh với em  chia tay, không liên lạc gì với nhau nữa. Em có tới thì liên quan gì tới  anh&amp;nbsp;?&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;Thứ bảy, bà gọi bảo, xuống ăn cơm,… bảo là sẽ ghé  qua ăn với ông bà. Anh đáp “Cháu bận!” rồi dập máy. Hôm ấy, anh với cô  ấy đi xem phim. Một bộ phim nhạt thếch. Trong bóng tối, anh chồm người  qua, choàng tay ôm cô ấy, hôn cô ấy như điên dại. Đây mới chính là người  anh cần quan tâm.&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;Anh với cô ấy đi bar. Trong đám đông hỗn độn, anh  nhìn thấy em. Em mặc váy đỏ, tóc cột cao. Em đi với hai kẻ lạ mặt. Em  cười nói với bọn nó. Em hút thuốc điệu nghệ. Và em nhìn thấy anh. Ánh  mắt em lướt qua anh, dừng lại bên người đi cạnh, anh thấy hình như em  cười, một nụ cười không thể hiện điều gì rõ rệt. Và em quay đi.&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;Nhạc sôi động hẳn lên. Anh ôm cô ấy nhảy theo nhạc.  Anh rút thuốc và châm lửa, vừa hút, vừa uống bia. Anh hôn cô ấy. Thật  đắm say. Khi anh quay sang, em đứng ngay cạnh. Em bảo phục vụ “Cho em  chai Ken.” Quay sang anh, rất tự nhiên, em kéo tay anh, ghé sát lại “cô  ấy rất xinh!” rồi em lại cười. Hai gã kia đang chờ em. Em len ngược về  phía chúng.&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;Cô ấy nhìn anh, hơi cau mặt “Ai đấy anh? Hình như là chị…” Anh phẩy tay làm gì “Quan tâm làm gì&amp;nbsp;? Nhảy đi em”&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;Anh ôm ghì cô ấy và hôn. Tiếng nhạc ồn ã, hình như anh say…&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;Đó là lần cuối anh nhìn thấy em. Em quay về khi nào  anh chẳng biết. Em đã làm những gì ở Hà Nội anh không hề biết. Tại sao  phải quan tâm&amp;nbsp;?&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;Trên blog em viết, em buông tay rồi đấy. Anh cười, vớ vẩn, lắm chuyện, chả biết được mấy hôm. Anh chả thèm vào đọc blog em nữa.&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;Rõ nhạt!&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;&lt;strong&gt;Tháng thứ 3&lt;/strong&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;Công việc của anh ngày càng bận. Dù quen việc, anh  vẫn thấy mệt mỏi kinh khủng. Khách hàng nhiều người chẳng ra làm sao. Dù  rất cố gắng, anh vẫn thấy áp lực. Anh đi làm rất sớm, về nhà đã tối  mịt.&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;Cuối tuần, anh với cô ấy đi với nhau. Đi ăn. Đi chơi. Đi bar. Anh không nhớ em đâu, dù chỉ một chút.&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;Anh mua nhiều thứ cho cô ấy. Cô ấy có vẻ hạnh phúc.  Cô ấy chả bao giờ hỏi nhiều thứ như em. Anh nói vậy thì cô ấy nghe vậy.  Cô ấy tin tưởng anh. Anh chẳng phải lo lắng nhiều. Ở bên cô ấy, rất  thoải mái.&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;Khi anh đi vào trong cô ấy, cô ấy kêu khẽ. Mệt mỏi  của anh tan biến. Rồi anh ôm cô ấy, hôn cô ấy thật dịu dàng. Cô ấy nằm  ngủ trên ngực anh, thật im.&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;Nhiều giờ như thế, nhiều ngày như thế. Anh không nhớ em đâu, dù chỉ một chút.&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;&lt;strong&gt;Tháng thứ 4.&lt;/strong&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;Một hôm, khi đi trên đường, anh nhìn thấy “một cái  gì đó” làm anh đột nhiên nhớ đến em. Là cái gì nhỉ, anh cũng không rõ  nữa. Nhưng thật sự là anh nhớ em, nó là một cơn đau thắt ở ngực. Anh rẽ  xe vào quán, gọi café và bắt đầu hút thuốc.&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;Hà Nội vào đông, trời đang dần chuyển lạnh. Những  đôi dập dìu trên đường, áo ấm, khăn quàng đủ cả. Tự nhiên, anh thấy hơi  lạnh, bộ vest anh đang mặc hình như không đủ ấm. Anh hút thuốc nhiều  hơn. Khói thuốc làm anh cay mắt thì phải.&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;Anh rút điện thoại, anh gọi cho cô ấy “Em đang làm  gì&amp;nbsp;?” “Em đang ở lớp, sao vậy anh?” “Không, anh hỏi thế thôi, tối em đi  chơi với anh không&amp;nbsp;?” “Vâng, anh qua đón em nhé.” “Ừ”&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;Có cái gì thoi mạnh vào anh. Anh mở danh bạ, anh  tìm số em. Số em là bao nhiêu, anh không thể nhớ nổi. Anh đã lưu em dưới  tên gì, sao anh không tìm thấy&amp;nbsp;? Anh đọc cái danh bạ của mình và nhận  ra, anh không có số của em. Em dùng số bao nhiêu&amp;nbsp;?&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;Có lẽ, anh đã xóa bỏ trong một dịp nào đó. Hay anh  gọi cho bạn và hỏi số của em&amp;nbsp;? Nghĩ thế, anh gọi. Bạn hỏi “ Làm gì  thế&amp;nbsp;?” “Có việc” “Tao cũng không rõ” “Mày hỏi … xem, thế nào mà lại  chẳng biết được. Thấy hai người thân nhau lắm mà!” “Mày nói vớ vẩn gì  đấy? Tao không biết, tao cúp máy đây. Hỏi được thì tao nhắn lại.”&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;Bạn không hề nhắn lại. Anh cũng quên mất. Anh với cô ấy đi chơi rất vui.&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;&lt;strong&gt;THÁNG THỨ 5.&lt;/strong&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;Mùa đông Hà Nội rét buốt. Anh với cô ấy đi ăn kem.  Một cô bé đi vào, anh giật mình khi cô ấy nói. Giọng miền Nam. Tự dưng  cây kem trên tay anh chán ngắt. Anh vứt cây kem vào thùng rác. Cô ấy hỏi  “Sao vậy anh” “Chán, em ăn nhanh lên còn đi, ăn có cây kem mãi không  xong.” Sao tự dưng anh tức giận, anh cũng chẳng biết.&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;Tối anh về nhà, anh online. Nick em vẫn không sáng.  Như bao ngày qua. Có lẽ em invisible, em lúc nào chả thế, em giải  thích, em thích người nào thì chat với người đó thôi. Anh nghĩ, có lẽ em  không thích anh nên không thấy em chat với anh. Tự dưng, anh thở dài.  Việc quái gì xảy ra thế này&amp;nbsp;?&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;Anh nhấn Ctrl – G vào nick em. Không có tín hiệu trả lời. Anh vào Blog em, rất lâu rồi, em không update nữa.&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;Em gái em online. Anh nhảy vào nói chuyện. Toàn  chuyện học hành trường lớp. Anh muốn hỏi thăm em nhưng không biết nói  thế nào. Anh hỏi “Ở nhà vẫn thế hả em?” Cô bé đáp “Dạ” “Có gì mới  không&amp;nbsp;?” “Cái gì mới là cái gì mới&amp;nbsp;?” “Uhm, chị em…” “Sao anh không hỏi  chị ấy, em không biết”. Hình như cô bé cười. Tại sao thế&amp;nbsp;?&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;Khi anh sắp sign out đi ngủ, cô bé nhắn “Chị ấy đi Sing rồi anh. Em cũng chẳng biết dạo này chị thế nào đâu.”&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;Anh hơi choáng váng. Đi Sing? Từ bao giờ&amp;nbsp;? Anh type nhanh trên YM. Cô bé đã out mất.&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;Em đi Sing sao không nói với anh. Mà tại sao em phải nói với anh&amp;nbsp;?&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;Có lẽ… đây mới đúng là em. Mới đúng là em. Em luôn quyết định mọi thứ theo ý mình.&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;Anh đi ngủ. Giấc mơ chập choạng. Anh nhìn thấy em, em cười như lần cuối ta nhìn thấy nhau…&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;THÁNG THứ 6, THÁNG THứ 7, THÁNG THứ 8, THÁNG THứ 9, THÁNG THứ 10…&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;Không có tin tức nào về em. Anh không biết em ở  đâu. Em làm gì. Em đang như thế nào. Anh không nhớ được là mình đã chia  tay nhau bao lâu. Tại sao thỉnh thoảng anh vẫn nhớ em đến vậy. Nhất là  khi cô ấy ôm anh, và hôn anh. Nhất là khi anh ở trong cô ấy. Đôi khi anh  nghĩ, giá như…&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;Bao lâu rồi, anh chưa nói yêu cô ấy. Bao lâu rồi từ lần cuối cùng anh nói rằng, &lt;em&gt;anh yêu em, tất cả những điều khác không quan trọng. &lt;/em&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;Cô ấy ở bên anh. Cô ấy nắm tay anh, ôm anh, hôn anh  và ngủ với anh. Tại sao đấy không phải là em&amp;nbsp;? Em ở đâu, em đã ở đâu  trong cái thế giới chết tiệt này hả em&amp;nbsp;?&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;&lt;strong&gt;MỘT NGÀY MÙA XUÂN,&lt;/strong&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;Anh và cô ấy đi chơi với nhau. Có một đám người  chụp ảnh cưới ở công viên. Chú rể cười rất tươi đang ôm cô dâu nói điều  gì đó. Khi cô dâu ngẩn đầu lên, anh buông rơi ly cà phê trên tay. Không  phải em đâu, chỉ là một ai đó rất giống em thôi, phải không&amp;nbsp;?&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;Tự dưng anh nghĩ, có lẽ anh sẽ lấy cô ấy thôi. Cô  ấy vừa đủ xinh. Cô ấy cũng dịu dàng. Và cô ấy yêu anh. Cô ấy đã ở bên  anh bất kỳ khi nào anh gọi. Không như em, nhưng đã bao giờ anh gọi em  chưa nhỉ&amp;nbsp;?&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;Anh về nhà. Có một đôi dép lạ. Tim anh đập mạnh. Em  gái anh đang cười khúc khích trong phòng. Anh chạy xộc vào. Em quay lại  “Anh vừa về hả anh&amp;nbsp;?”&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;Tự dưng anh muốn nói một câu gì đó thật lạnh lùng.  Tự dưng anh muốn quát tháo em. Tự dưng anh phát cáu. Nhưng anh cứ đứng  đó, không nói gì cả. Anh không biết phải làm gì tiếp theo.&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;Mãi anh mới hỏi “Tại sao em ở đây&amp;nbsp;?”&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;Em lém lỉnh “Tại sao em không thể ở đây hả anh?”&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;-&lt;span&gt;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp; &lt;/span&gt;Đây là phòng của anh, anh không thích người khác vào phòng anh.&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;-&lt;span&gt;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp; &lt;/span&gt;&lt;em&gt;Em không phải người khác&lt;/em&gt;. Và đây là phòng của em.&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;-&lt;span&gt;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp; &lt;/span&gt;Em…!&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;-&lt;span&gt;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp; &lt;/span&gt;Em làm sao&amp;nbsp;? Anh có thể  khen là em trông rất xinh với mái tóc ngắn. Trông có vẻ hợp với em đó.  Anh cũng có thể nói là, trông em chững chạc ra đấy nhỉ. Anh cũng có thể  nói là gì nhỉ, em cũng không rõ. Thế anh định nói gì nào&amp;nbsp;?&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;-&lt;span&gt;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp; &lt;/span&gt;Em về đi!&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;Em cười lớn. &lt;span lang="FR-BE"&gt;Em nhạo anh đấy à em? “Em không nghĩ vậy” “Nếu em không đi thì anh đi” Em lại cười, lần này còn to hơn. &lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;&lt;span lang="FR-BE"&gt;&amp;nbsp;&lt;/span&gt;-&lt;span&gt;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp; &lt;/span&gt;Anh chẳng khác nhiều lắm nhỉ.&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;&lt;span lang="FR-BE"&gt;-&lt;span&gt;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp; &lt;/span&gt;Em về bao giờ&amp;nbsp;?&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;&lt;span lang="FR-BE"&gt;-&lt;span&gt;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp; &lt;/span&gt;À ha, đổi đề tài nhanh nhỉ&amp;nbsp;? Mới về anh ạ. &lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;&lt;span lang="FR-BE"&gt;&amp;nbsp;&lt;/span&gt;Em đứng  dậy. Em bước lại gần anh. Em quay lại bảo em gái anh đi ra ngoài. Rất  tự nhiên, em choàng tay ôm anh. Anh không kháng cự.&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;&lt;span lang="FR-BE"&gt;&amp;nbsp;&lt;/span&gt;-&lt;span&gt;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp; &lt;/span&gt;Ôi, vẫn gầy như xưa nhỉ&amp;nbsp;? Anh vẫn hút thuốc đều đấy à&amp;nbsp;?&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;&lt;span lang="FR-BE"&gt;-&lt;span&gt;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp; &lt;/span&gt;Đâu phải việc của em!! &lt;/span&gt;Em buông anh ra!&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;Anh cố xô mạnh nhưng em vẫn giữ chặt. Anh đứng im, ước gì, thời gian dừng lại…!&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;&lt;span lang="FR-BE"&gt;Là mơ phải không em&amp;nbsp;?&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;&lt;span lang="FR-BE"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;&lt;span lang="FR-BE"&gt;Anh giật mình, thức giấc. Nhà vắng lặng… Không có dấu vết của em.&lt;strong&gt; Là mơ. Mà sao anh lại buồn đến thế. &lt;/strong&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;&lt;span lang="FR-BE"&gt;Hai năm trôi  qua rồi. Tại sao anh vẫn nhớ em&amp;nbsp;? Tại sao anh vẫn nhớ rõ đường nét gương  mặt em&amp;nbsp;? Vẫn nhớ cái cách em làm xấu khi em bực mình? Vẫn nhớ em hay  cười. Vẫn nhớ bàn tay em với đầy những vết bỏng do em bất cẩn… Vẫn nhớ  em có mái tóc rối tung. Vẫn nhớ cái dáng em tròn tròn…&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;&lt;span lang="FR-BE"&gt;Em đã ở đâu trong cái thế giới chết tiệt này…!?&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;&lt;span lang="FR-BE"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;&lt;em&gt;&lt;span lang="FR-BE"&gt;- by me, long time ago.&lt;/span&gt;&lt;/em&gt;&lt;/div&gt;http://tieudu.com/post/11134559430/o-ben-co-ay&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/2628294040321999416-1654961658472825409?l=lanlimitless.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/2628294040321999416/posts/default/1654961658472825409'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/2628294040321999416/posts/default/1654961658472825409'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://lanlimitless.blogspot.com/2011/10/o-ben-co-ay.html' title='Ở bên cô ấy'/><author><name>Lan Tran</name><uri>http://www.blogger.com/profile/14666368718475586806</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='32' height='31' src='http://2.bp.blogspot.com/-I-VjBET_ato/TyMQla-L32I/AAAAAAAABZI/bpmmK4cCUzg/s220/396880_10150488516336404_695916403_8777711_808789278_n.jpg'/></author></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-2628294040321999416.post-8639338641632382321</id><published>2011-10-11T13:05:00.000-07:00</published><updated>2011-11-06T11:14:42.363-08:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='Feelings'/><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='Vietnamese'/><title type='text'>Bí kíp của nữ nhân</title><content type='html'>&lt;span&gt;&lt;span class="aligncenter"&gt;( Nguyên tựa: Bí Kíp của Nử Nhân. Tác giả : Thanh Thanh, phe kẹp tóc)&lt;/span&gt;&lt;/span&gt; &lt;br /&gt;Chiêu thứ 1: Dương đông kích tây (Đánh lạc hướng giai)&lt;br /&gt;Chiêu thứ 2 : Dụ giai ra khỏi chuồng &lt;br /&gt;Chiêu thứ 3 : Nhất tiễn hạ song điêu nghĩa là Một mũi tên bắn ra, trúng ngay 02 con trym &lt;br /&gt;Chiêu thứ 4: Minh tri cố muội (Biết rõ mà làm như một "em chã")&lt;br /&gt;Chiêu thứ 5: Treo đầu dê bán thịt chó &lt;br /&gt;Chiêu thứ 6: Mỹ nhân kế&lt;br /&gt;&lt;a name='more'&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="color: blue;"&gt;&lt;span class="aligncenter"&gt;&lt;span style="font-size: 100%;"&gt;Chiêu thứ 1: Dương đông kích tây (Đánh lạc hướng giai)&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;  Trong tình trường, ta là gái - nếu đã gặp giai ngon lành, không thể nhăn  nhở xông ra mà vồ lấy nó ăn tươi nuốt sống ngay được. Làm như thế là  điển hình cho sự ngu ngốc và vô duyên. Ta muốn nó, lại phải vờ như thích  thằng bên cạnh nó, ta thích nó gần chết, nhưng lại xỉa xói làm tổn  thương nó mới có thể gây sự chú ý ban đầu được. Mặc định là nhan sắc của  mình chỉ trung bình, khó có thể thu hút giai ngon bằng ngoại hình ngay  lúc đầu được. Vậy thì cái sọ dừa phải được tận dụng để nghĩ chứ không  chỉ để nuôi tóc và đội... mũ bảo hiểm. &lt;img alt="bigsmile" class="smiley s-bigsmile" src="http://static.myopera.com/community/graphics/smiley.gif" /&gt;&lt;br /&gt;Giai ngon thì đi đâu cũng có gái lườm nguýt và tấn công. Nó cũng biết  thừa các chiêu thức thông thường. Ta phải chơi cao thủ hơn nó, ngõ hầu  mới nắm phần chiến thắng được. Ta nên nhớ cảm giác say máu lúc chiến  thắng rất là sướng. Sướng rồi, ta có thể bắt về làm chồng, hoặc &lt;i&gt;"bà để bà ngửi chứ bà không ăn"&lt;/i&gt; cũng được, ngoài ra thì thêm một số đơn vị nữa vào bộ sưu tập cũng là một điều đáng làm gương cho giới &lt;i&gt;quần... hồng, bra đỏ&lt;/i&gt;.&lt;br /&gt;&lt;span style="color: red;"&gt;Kế này thực ra rất mờ ảo. Nó khó bị đoán biết,  và ta dễ tấn công đối phương bất ngờ. Thực ra kế này nhằm chuyển mục  tiêu để lừa đối phương. Khi đối phương sơ ý, ta mới xông lên cướp chính  quyền ngay lúc nhân dân còn đang yên ngủ.&lt;/span&gt;  Có nhiều cách thức để thực hiện kế này, như:&lt;br /&gt;&lt;i&gt;a. Tạo tin đồn:&lt;/i&gt;&lt;br /&gt;Giai ngon có bạn thân. các cô phải tóm lấy thằng chân gỗ đó. Làm thế  nào thì làm, nhưng phải khiến cho chân gỗ tâm phục khẩu phục, dẫn đến  việc ca ngợi các cô hết lời trước mặt giai ngon. Điều này khiến giai  ngon chú ý, thậm chí lén quay đi chỗ khác nuốt nước bọt ừng ực! Cũng  phải tế nhị để chân gỗ hoặc mạng lưới các "con Vịt của em" hoặc các cái  "loa phường" thích buôn dưa lê khác, đi đâu cũng bô bô nói về sự quan  tâm kín đáo của các cô đến giai ngon. Điều này khiến giai ngon bắt đầu  phải động não, tò mò hơn về các cô và bắt đầu tự vận hành cái đầu óc ngu  độn và chậm chạp của nó để tìm hiểu mình là ai.&lt;br /&gt;&lt;i&gt;b. Làm rối tai rối mắt địch, buộc đối phương lo nhiều mặt&lt;/i&gt; &lt;br /&gt;Mình được coi là bươm bướm thì cứ phải lượn thôi. Lượn tròn lượn khéo.  Đừng để giai ngon không được nhắc nhớ về mình. Mới biết nhau, giai chúng  nó dễ quên, vì nơ ron thần kinh không có nhiều. Nên xúi bẩy, vờ vịt tạo  điều kiện để các con bướm khác cùng lượn quanh giai ngon, nhưng nhớ  chọn những đứa vô duyên, chân ngắn, béo ỉn và máu lên não chậm hơn mình,  làm sao mà trong tình hình tồi tệ nhất, mình vẫn là một giải pháp khá  khẩm hơn, một giải khuyến khích trong tình trạng không có giải độc đắc,  nếu giai ngon chưa có mục tiêu nào khác. Nếu có thể thì gia tăng đội  quân chân gỗ. Làm sao mà để bọn chúng tự nguyện tuyên truyền về mình  nhiều đến mức giai ngon tự dưng nghe mãi thì lạc hướng, trở nên thấy  mình không Quạ nữa mà cũng đáng yêu, quên đi những nhược điểm  không-thể-khắc-phục-được của mình mà nảy sinh tham muốn chiếm hữu, thì  mới là thành công. hé hé... &lt;br /&gt;&lt;span class="aligncenter"&gt;&lt;span style="color: blue;"&gt;&lt;span style="font-size: 100%;"&gt;Chiêu thứ 2 : Dụ giai ra khỏi chuồng&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;    Tích phân này của chị chia làm 3 phần rõ rệt như sau:&lt;br /&gt;a. Phụ huynh của giai và "các thế lực thù địch" khác &lt;br /&gt;b. Bản thân giai, con cún con ở nhà, con hổ giấy ngoài đường &lt;br /&gt;c. Kế hoạch của chúng ta &lt;br /&gt;Về nguyên lí chung, các cô phải nhớ là nhà riêng cùng với bố mẹ là chốn  giai cảm thấy yên tâm và tự tin nhất. Nếu nó là con cọp, thì ở gia đình  nhà nó là rừng. Ta tay không bắt giặc, không ngu gì lại nhảy vào giữa  thiên la địa võng của nó mà múa may quay cuồng mới cả đá tung chân lên.  Cái vi diệu là ở chỗ phải dụ được cọp ra khỏi rừng, tước đi cái môi  trường thuận lợi của nó, rồi mới tấn công để chiếm thế thượng phong phi  mã cộc cộc. &lt;br /&gt;Trong giai đình của giai, đương nhiên giai ỷ lại bố mẹ của mình. Bố nó  mặc dù theo cách ứng xử ngày nay là sau vài câu chào hỏi xã giao thì  cũng biết điều cút xéo vào trong nhà để con giai tiếp bạn nhưng ta không  loại trừ trường hợp là ông cụ vẫn tranh thủ dằn mặt ta vài câu, hoặc  vào buồng trong kêu ca, khích đểu để mẫu hậu ra gây hấn. Đối với hoàng  thượng như thế, ta giữ mình chỉn chu, đàng hoàng, ăn nói đúng mực, nhìn  giai ít mà nhìn thẳng vào mắt hoàng thượng nhiều. Sau khi tạo ấn tượng  về một con bé ngoan và có giáo dục rồi, thì tiến đến tranh thủ bí mật  nịnh thối hoàng thượng vài câu, chẳng hạn như: &lt;i&gt;“Oh! Cháu không nghĩ bác đã đến tuổi ấy. Trông bác vẫn thật phong độ” &lt;/i&gt;hoặc là: &lt;i&gt;“Chắc bác rất bận công việc cơ quan. Bố cháu cũng thế, từ hồi làm lãnh đạo thì bận tối ngày”, &lt;/i&gt;bla, bla… &lt;br /&gt;Với mẫu hậu, tình hình khó khăn hơn gấp bội. Thứ nhất là mẫu hậu kinh  nghiệm đong giai đầy mình, nhìn ra chiêu thức của các cô rất dễ. Thứ hai  Mẫu hậu từ khi thấy con giai dậy thì thì đã để ý đứa con gái nào phù  hợp với nó. Bao giờ hậu cũng mơ ước về một đứa con dâu của mọi thời đại  để xứng đáng với quý tử mình đẻ ra. Thứ ba, mẫu hậu sẽ tranh thủ xăm xoi  các cô để thêm so sánh với các con vịt khác từng được biết hoặc do  thằng ranh con đưa về nhà. Trong số các con vịt kia, ai dám chắc các cô  là number one? Chính vì thế, phải thật cảnh giác trước các câu hỏi giả  lả nhưng đầy cạm bẫy của Hậu, phải tránh những chiêu điều tra tinh vi về  nhân cách và hoàn cảnh, sức khoẻ sinh sản, khả năng, trình độ của mình,  đồng thời khôn khéo tìm mọi cơ hội để khen cậu ấm sứt nhà hậu. Hậu nghe  cục vàng của mình được ca ngợi như bác Hồ, tự dưng xúc động khôn tả,  chỉ muốn ôm lấy các cô như con dứt ruột đẻ ra, được như vậy thì đã thành  công ngoài dự kiến. Hí hí. &lt;br /&gt;Cũng nên đề phòng các thế lực thù địch khác như anh, chị, em, dâu, rể  hoặc trẻ con trong nhà. Bọn này vì GATO, thường chống phá ra mặt rất chi  là dữ dội. Cần bình tĩnh đối phó, hoá giải mâu thuẫn và không nên để  mọi người thấy ta núng thế trước thằng sứt vòi kia. &lt;br /&gt;Nói như thế để các cô thấy xuất hiện ở nhà giai ngon đầy những cạm bẫy,  chông gai, những âm mưu hiểm độc, chả khác gì một mình xông pha nơi trận  mạc, hòn tên mũi đạn, đao kiếm vô tình. Người xưa đã từng cám cảnh  trước tình huống gái tay không vào hang bắt cọp như sau: &lt;br /&gt;&lt;span class="aligncenter"&gt;Giang hồ hiểm ác &lt;br /&gt;Lòng người khó lường &lt;br /&gt;Thân gái dặm trường &lt;br /&gt;Đêm hôm khuya khuắt &lt;/span&gt;&lt;br /&gt;[/ALIGN][/I]  Trước những thử thách ghê hồn như thế, bậc cao thủ nên rủ giai ra khỏi  nhà. Tất nhiên, khi đó, ở ngoài đường, các cô phải làm chủ tình hình.  Giai ra khỏi nhà, thiếu back up của phụ huynh, thường sun vòi lại, lấm  lét run sợ trước nhiều tình huống. Ta phải nắm lấy điểm yếu này mà tiến  công trên mọi mặt trận. Cầm cự - phòng ngự - phản công là 3 khẩu quyết  tối linh, cần hiểu và vận dụng linh hoạt. Chẳng hạn giai hỏi thế mình đi  chơi thì đi đâu bây giờ, ăn gì bây giờ? Các cô ngay lập tức phải có sẵn  mười mấy kế hoạch trong cái sọ dừa xinh xắn của mình. &lt;br /&gt;Tuỳ thời điểm, hoàn cảnh, thời tiết, tâm trạng của giai mà chọn kế hoạch  phù hợp. Trời nóng 40 độ mà bắt đi dạo ở ngoài vườn bảo tàng Dân tộc  học, hoặc trời rét cắt da cắt thịt mà đòi ngồi bờ hồ Tây, giai thích xem  hip hop, đi vũ trường mình lại dẫn vào sở thú hoặc đi xem xiếc ở rạp  Xiếc Trung ương thì phải nói là thậm ngu, ngu hết chỗ ca ngợi luôn. Nên  luôn có danh sách dự phòng hàng chục giải pháp thông minh về chỗ ăn  ngon, quán hay, chỗ xem phim tình cảm, shop thời trang lành mạnh, công  viên thoáng đãng và lãng mạn. Tuy vậy, không nên lộ liễu về sự thành  thạo của mình. Ta nên khéo léo gợi ý, hướng suy nghĩ của giai vào địa  điểm mình biết, rồi để nó tự quyết định. Làm được như thế khỏi mang  tiếng ăn chơi thập thành, mà lại tỏ ra yểu điệu thục nữ, liễu yếu đào  tơ, cần có người giai bên cạnh để quyết đoán mọi sự.&lt;br /&gt;Thực hiện kế này cần nhớ sự chủ động và độ dày nhất định của mặt, đồng  thời dắt mũi giai theo cái cách nó tự nguyện đi, khiến nó ngày càng đâm  sâu vào u mê tăm tối, lạc lối về chuồng. he he... &lt;br /&gt;&lt;span class="aligncenter"&gt;&lt;span style="color: blue;"&gt;&lt;span style="font-size: 100%;"&gt;Chiêu thứ 3 : Nhất tiễn hạ song điêu nghĩa là Một mũi tên bắn ra, trúng ngay 02 con trym &lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;  &lt;i&gt;Các cô có thể sẽ đỏ mặt hỏi lại rằng kế gì mà lại bắn đi cả 02 con trym? Con trym là con trym gì?&lt;/i&gt;  Đừng có suy nghĩ lung tung đấy. Bởi nói 02 con trym là để chỉ 02 hoặc  nhiều người, có thể trym bố và trym con, hoặc trym mẹ và trym con và các  con trym khác.&lt;br /&gt;&lt;span style="color: red;"&gt;Xưa nay bắn xuyên táo qua hai con trym, thiên  hạ chỉ có độc thằng Trâu đất Quách Tỉnh (Kim Rung Rung. Anh xùng xạ  điêu, 1978). Mỗi lần nó bắn thì phải leo lên đồi đất, đứng dé chân chèo,  tay co dây cung, mắt nhìn xéo lên giời, mặt mũi rất căng thẳng. Nhưng  ngày nay không ai ngu ngốc mà dùng sức Trâu như nó nữa. Ngày nay, thậm  chí gái cũng có thể bắn một tên xuyên qua cả hai con trym.&lt;/span&gt;  Kế này muốn nói ta chỉ cần tốn ít sức lực, nhưng có thể thu lại kết quả rất to lớn. Kiểu như &lt;i&gt;"mua một được tặng ngay một"&lt;/i&gt; hoặc &lt;i&gt;"mua trâu được cả nghé"&lt;/i&gt;.  Quá trình cưa giai ngon là một quá trình ta đi thuyết phục. Thuyết phục  nó rằng mình là một người bạn quý, một gái ngoan, một vợ hiền, một bà  mẹ mẫu mực trong tương lai. Thường thì quá trình thuyết phục phải thể  hiện qua nhiều giai đoạn, nhiều cách thức và trong các hoàn cảnh rất  khác nhau. Thẳng tưng ra mà nói, thì trong các quá trình tiếp xúc các cô  phải thuyết phục từng đối tượng một, từ trym bố, trym mẹ, trym con là  đối tượng chính cho đến các loài trym khác, có lông và chưa có lông,  biết bơi hoặc không biết bay. Những lần như thế đều rất căng thẳng,  không kém phần mệt mỏi và đôi khiến các cô thấy kiệt sức mà khóc than  cho công cuộc lấy chồng đầy chông gai và nước mắt của mình.&lt;br /&gt;Nhưng bậc cao thủ có thể thực hiện công cuộc này rất gọn lẹ. Họ áp dụng  kế Nhất tiễn hạ song điêu thật tài tình để cùng một lúc, thuyết phục  được cả đàn trym. Tóm lại, cũng là đi bẫy trym, có hôm thắng, có hôm  thua, nhưng bỏ quá nhiều công sức cũng không đáng, vì thế, cần tiết kiệm  ngay cả trong lời nói, chẳng hạn:&lt;br /&gt;&lt;i&gt;- Ôi cô gái út nhà bác thật là xinh xắn. Cháu dám chắc đó là hình ảnh của bác gái thời còn trẻ ạ!&lt;/i&gt;&lt;br /&gt;- Ôi, trông ảnh bác, cháu lại nhầm với một nam diễn viên điện ảnh nổi  tiếng. Cháu cũng đã nhầm như thế khi gặp anh ấy lần đầu tiên, hi hi ạ!&lt;br /&gt;- Ôi, em xin lỗi, em thực sự không nhớ ra tên anh lúc này, nhưng nụ cười này thì, nói thật nhé, làm sao em quên được ạ?&lt;br /&gt;- Ôi anh thật là vui tính, em sẽ nhớ mãi lần anh làm em phải cười đau  bụng thế này. Chắc mọi người ở nhà anh ai cũng vui tính như thế anh nhỉ?&lt;br /&gt;v,v…&lt;br /&gt;[/I]  Trong khi áp dụng diệu kế này, thì nguyên tắc cần nhớ chỉ có mỗi ba từ:  sáng tạo, sáng tạo và sáng tạo. Hãy là người áp đặt lối chơi. Hãy ca  ngợi nhưng không nịnh thối. Hãy kiss – ass và thổi kèn, đánh trống một  cách kín đáo và chủ động. Hãy cố chỉ ra cái hay cái đẹp của người ta mà  nhắm mắt làm ngơ vô số những điều khó chịu khác. Ai chả thích được khen,  thế thì sao không lợi dụng tối đa điểm yếu này của nhân loại?&lt;br /&gt;Cũng như các kế trên, để lộ ra kế này thì đúng là có chui ngay xuống  cống cũng không hết trơ trẽn và vô duyên. Hãy thật tự tin thì mới áp  dụng nghe!&lt;br /&gt;&lt;span class="aligncenter"&gt;&lt;span style="color: red;"&gt;&lt;span style="font-size: 100%;"&gt;Chiêu thứ 4: Minh tri cố muội (Biết rõ mà làm như một "em chã")&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;   Thực ra phụ nữ chúng ta mới là người thống trị thế giới này &lt;br /&gt;&lt;span style="color: blue;"&gt;&lt;i&gt;&lt;strong&gt;(Về vấn đề này xin tham khảo thêm &lt;strong&gt;&lt;/strong&gt;&lt;/strong&gt;&lt;/i&gt;&lt;a href="http://my.opera.com/trananhtuan/blog/l-i" rel="nofollow" target="_blank"&gt;ở đây&lt;/a&gt;[/B] - TAT)[/B][/I]&lt;/span&gt;.  Chúng ta mới là kẻ hiểu thấu đáo mọi bề. Nhưng chúng ta cần gì phải nói  ra, bởi chả để làm gì. Chinh phục trái đất, vũ trụ thiên hà bà mịa gì  thì cũng không thể so sánh sự nghiệp về tình yêu của loài tóc dài yêu  kiều mà không liều như chúng ta. Kế này tức là các cô biết thật rõ  chuyện đấy, nhưng làm ra vẻ không biết gì. Bọn giai đáng thương tưởng  chúng đi làm bồi bút bên Ai Cập là hoành tráng, sang ăn cỏ ở Nhật là oai  hùng, đi kiss ass Kangaroo ở Úc nhợn là kinh thiên động địa, uống cà  phê mà không flick ở Milan là hoành tráng. Thực ra chúng có biết gì về  thế giới này vốn chỉ sinh ra để phục vụ cho riêng chị em chúng ta?  Các cụ xưa đã dạy rất chí lí về cái sự vô dụng đến đáng thương của bọn đàn ông:&lt;br /&gt;&lt;span class="aligncenter"&gt;&lt;/span&gt;&lt;span style="color: blue;"&gt;Ba đồng một mớ đàn ông &lt;br /&gt;Đem bỏ vào lồng mà xách đi chơi &lt;br /&gt;Chẳng may lồng gẫy trôn rơi &lt;br /&gt;Nó bò lổm ngổm mỗi nơi một thằng&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;[/COLOR][/ALIGN]  Cái hay của một người sát giai là rồi sẽ công bố những kẻ bại trận của  mình, nhưng không bao giờ để lộ ra âm mưu, chiến thuật của mình để đạt  thành tựu trọn đời đó. Chỉ cần lộ ra, thì không những mang tiếng là  người đàn bà không đoan chính mà còn làm hỏng sự nghiệp đong giai của  chị em khác đang cùng chiến tuyến.&lt;br /&gt;Chẳng hạn giai hỏi: - Diễn đàn Thanh niên xa mẹ là gì thế?&lt;br /&gt;Các cô đừng vội buột miệng chửi chúng nó là ngu vừa thôi, ngu quá ai  chịu được, không biết gì về TNXM thì đi chết đi chứ sống làm gì lâu cho  thêm nhục. Không, ngay cả trong suy nghĩ cũng không nên chửi bới vùi dập  thế. Giai thì có biết gì mà chửi nó? Hãy bình tĩnh, các cô có thể nhẹ  nhàng chỉ bảo cho chúng hiểu TNXM là gì. Đừng vội khoe những cái hoành  tráng của TNXM, hãy bắt đầu bằng những cái nhẹ nhàng dễ hiểu để đầu óc  non nớt của giai có thể lĩnh hội được.&lt;br /&gt;&lt;i&gt;“Dạ! (hơi cúi cái mẹt xuống tí), em cũng không biết anh ạ. Em chỉ lên  mạng để nghe nhạc mới lại đọc tin tức thôi ạ. Nhưng em nghe đồn diễn  đàn đó hình như là một tổ chức từ thiện tri thức gì đó, thu hút rất  nhiều thành viên. Hay là hôm nào anh em mình cùng vào cho biết anh nhé!”&lt;/i&gt;&lt;br /&gt;Giai cũng có thể hỏi: - Ơ sao ở Hà Nội có nhiều nhà nghỉ thế nhỉ? Người ta sao không cùng nghỉ ngơi ở nhà?&lt;br /&gt;&lt;i&gt;“Dạ, em cũng không biết anh ạ. Chắc là nhà nghỉ chỉ để cho khách qua  đường. Hay là hôm nào anh em mình… à quên, hi hi thôi kệ người ta đi anh  ạ.”&lt;/i&gt;&lt;br /&gt;Giai lại bi bô: “Cuối năm nay tổng thống Mẽo có thể lại sang thăm Việt  Nam. Anh đoán là để giúp Việt Nam chiếm lại mấy chục nghìn hòn đảo bị  chiếm ngoài Thái Bình Dương. Anh cực ghét bọn khựa bẩn luôn.”&lt;br /&gt;Các cô nên nói: &lt;i&gt;“Hì, em chã biết gì về chính trị đâu, em chỉ thích  ông tổng thống gì tên Biêu Cờ Nin Tơn ngày trước, trông thật phong độ  anh nhỉ?” Bill Gates chứ em! À dạ, em nhầm, hi hi, anh nhớ tốt thật.&lt;/i&gt;&lt;br /&gt;&lt;i&gt;Minh tri cố muội: &lt;/i&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="color: blue;"&gt;Biết cực rõ mà cố tỏ ra ngu muội chính là  nhường giai một bước, vuốt ve lòng tự tôn của chúng khiến chúng không bị  bẽ bàng xấu hổ, mất đi sĩ diện.&lt;/span&gt; [/I] Giai thường hiếu chiến,  hiếu thắng (Sà Lụt. Hồi ức về những cái nick buồn của tôi, Nxb. Ăn năn,  2006). Bọn chúng dễ bị tổn thương nhất khi bị bóc mẽ, cho dù như thế là  thích đáng (Dờ Đít. Kỷ sở bất dục vật thi ư nhân thực ra là gì? Nxb. Nói  Leo, 2006). Ta lòng dạ mênh mông như biển Đông, tha thứ và khoan dung  là truyền thống tốt đẹp nghìn đời của phụ nữ Việt Nam.   &lt;span class="aligncenter"&gt;&lt;span style="color: red;"&gt;&lt;span style="font-size: 100%;"&gt;Chiêu thứ 5: Treo đầu dê bán thịt chó&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;   &lt;span style="color: blue;"&gt;Kế này được diễn giải là mình thì hoành tráng  như thế này, nhưng thể hiện in ít thôi. Sau đó, theo thời gian, hoặc vào  những thời điểm mà giai cũng botay.com rồi thì mình khẽ ra tay, giành  quyền chủ động giải quyết khó khăn.&lt;/span&gt; Trai sẽ đi từ hết từ ngỡ  ngàng này đến ngỡ ngàng khác, và kết quả là bội phần khâm phục. Khi đó  các cô cứ việc dắt mũi giai đi vòng quanh Hà Nội 7 vòng cho thiên hạ  chiêm ngưỡng.  Các cụ nói gái ham tài giai ham sắc là vì ngày xưa chị em ăn cơm thì ăn  mâm dưới mà nằm ngủ cũng không được nằm trên, có mấy khi được tự quyết  định số phận của mình đâu. Nay ơn Đảng ơn Chính phủ, cuộc sống đã đổi  mới, phụ nữ ngày càng vùng lên cao hơn, chẳng những chúng ta được nằm  trên mà còn được ngồi, ngiêng, đứng, quì... blah blah... &lt;br /&gt;Chúng ta không lạ lẫm gì khi chã ca ngợi chị em mình bây giờ thành thạo  cả nội trợ và việc cung tên, phi ngựa, thổi tù và đi săn. Chính vì thế,  chị muốn nhắc nhở các cô là giai cũng ham tài. Giai bây giờ ngày càng  yếu lính. Bọn chúng bu lại Hoả Lò nghe thằng Đan Trường hát, bọn chúng  xúm vào đọc thơ văn hồng hồng tim tím của mấy thằng văn sệ trong Văn  chương thi phú, chúng ngơ ngác giữa vô vàn những cái nick nhấp nháy trên  diễn đàn và mất phương hướng khi hỏi nhau về tâm sinh lí bạn gái. Chính  bọn chúng bây giờ mới muốn được tự quyết định số phận của mình. Vậy ai  đã giành quyền chủ động? Chính là các cô em của chị với 36 mưu sâu kế  hiểm trong tay.&lt;br /&gt;Như vậy, trên cơ sở là các cô nhan sắc trung bình, thế thì tài năng sẽ  biện hộ cho 50% còn lại. Giai thực ra rất là yếu mềm, lúc nào chúng cũng  cần một vòng tay âu yếm nào đó. Chị dám chắc với các cô là những loại  gian hùng mặt trơ trán bóng dù có hò hét ra lửa đâu đó trên diễn đàn nào  đấy, thì cũng vẫn có thể log in vào diễn đàn bằng cái nick khác và tồ  tồ khóc trong các topic như là Viết cho riêng mình, Tạp văn, Lại hồng  hồng tim tím tiếp vậy hoặc là ước gì. Bọn chúng thậm chí còn khóc lóc  thảm thiết hơn ở các blog cá nhân vốn trang trí toàn màu hồng trái tim  rơi phấp phới hoặc là hoa thơm buớm lượn. Giai cả trăm thằng đều giống  nhau. Hồi bé thì nằm trong vòng tay của mẹ, lớn một tí là của cô giáo,  và khi chúng thành niên thì chúng ta chính là người nên thể hiện tấm  lòng bao dung cao cả vời vợi của mình.&lt;br /&gt;Giai ra ngoài đời thì thường hiếu thắng. Nhưng trước mặt chúng ta, bọn  chúng rất hoảng sợ khi gặp tình huống có cơ nắm phần thất bại. Những lúc  chúng bối rối, bất lực và mất hi vọng thế, về mặt bản năng mà nói, tự  nhiên sẽ tìm kiếm sự giúp đỡ chung quanh. Tất nhiên quanh chúng là chúng  ta, luôn tỉnh táo, chủ động và sẵn sàng. Nhưng chúng vẫn được giáo dục  rất sai lầm rằng gái như chúng ta thì chẳng bao giờ giải quyết được cái  gì. Quan điểm như thế tất nhiên là sai, rất sai. Ta cần cho chúng từ từ  thấy khả năng của mình.&lt;br /&gt;Mặt khác, cần chú ý từ từ bộc lộ những ưu điểm của cơ thể và nét đẹp có  sẵn của mình. Mấy lần đầu gặp, có thể đầu tóc bình thường thôi, nhè hôm  nó đến nhà chơi, tự dưng buông tóc dài đen óng mượt như tơ ra vừa chải  vừa nhìn nó cười duyên. Mấy lần đầu mặc quần bò, quần ngố, quần hộp vớ  vỉn rẻ tiền, trông lôi thôi và chả có đường cong khỉ mịa gì, rồi một hôm  đi chơi phố, ta mới diện váy ngắn, hoặc váy dài, vừa thướt tha khêu  gợi, vừa nửa kín nửa hở khoe những đường cong giời cho của mình. 2c cũng  nên nhớ, giai rất ấn tượng với kiểu "Áo em ngực trễ như mời". Hờ hờ,  như mời thôi, chứ còn lâu bà mới mời thật.&lt;br /&gt;Quay lại tài năng cá nhân, cái ngày càng quan trọng trong công cuộc săn  giai ngon, chị rỉ tai dặn ta những điều rất cơ bản, đơn giản đan rổ như  sau:&lt;br /&gt;Mình đã không phải rất xinh đẹp thì phải:&lt;br /&gt;- Nấu ăn ngon: Đôi khi vào tình thế mẹ nó đi vắng, chị nó đi xa. Mình  gặp cơ hội thì phải biết nấu nướng ra trò tí. Giai ăn vào, thấy nấu ngon  như Mẹ, trang trí đẹp hơn chị, đương nhiên là giai tít trên cây mít.&lt;br /&gt;- Giỏi giao tiếp: Cái này phải tự học thôi. Mồm miệng đỡ chân tay, đỡ cả  cho những nhược điểm về hình dong tướng mạo bên ngoài. Nói khéo, nói  hay, người ta nhìn vào mồm mìnhnhư thôi miên, quên đi những cái khác như  là má hóp, đít tóp, thở thoi thóp.&lt;br /&gt;- Kiên quyết không để rơi vào tình trạng low–tech hay đặc mít về khoa  học công nghệ phổ thông. Hãy làm chủ những thứ đơn giả như làm việc với  máy tính, máy chiếu phim, các vấn đề về mạng và diễn đàn. Chẳng hạn giai  vò đầu bứt tai là máy tính bị virus, cài lại window cũng không ăn thua,  thế thì mình phải biết cách gợi ý nó format lại ổ cứng và cài trình  diệt virus từ ngoài vào trước khi làm các công đoạn khác.&lt;br /&gt;- Ghi nhớ tốt những giải pháp hay cho các tình huống khó khăn, để dành  có lúc cần sử dụng. Cứ để nó xoay xở chán chê mê mải, ta biết cách rồi,  đừng vội ào lên "để em làm cho". Không, ta phải để đến phút cuối, mới ra  tay. Thành công rồi, đừng nhận hết công quả, cứ nói may mắn hoặc san sẻ  cho nó tí đóng góp. Thế là win-win.&lt;br /&gt;- Biết vận dụng trí tuệ của mình với niềm tin bất diệt là có quyết tâm  là Muốn là phải được, cần là phải có, không có việc gì khó, chỉ sợ mình  chưa liều. Giai nói anh hôm nào cũng phải sử dụng tiếng Anh, tiếp khách  Tây liên tục. Ta gật đầu, tiếng Anh quan trọng anh nhỉ, nhưng mà em thấy  học cũng khó lắm anh ạ. Anh có bí quyết gì thì bảo em. Lúc nó giảng cho  mình về tiếng Anh, cố không bịt mũi cười, tỏ ra tập trung chăm chú. Sau  này đi với nó, thế nào cũng có lúc nó tắc tị, khi ấy ta khéo léo ra  tay.&lt;br /&gt;- Hành động như một nguời lớn: Giả dụ, giai nó đâm xe máy với thằng  khác, hai thằng chửi nhau, mình vào can, giai gạt ra, mình ra đứng vỉa  hè. Tình hình căng thẳng, giai nhà mình sắp bị đánh hội đồng, thì phải  tìm một thằng có ảnh hưởng trong số tụi nó, nhẹ nhàng khuyên giải, đại ý  giai nhà em thực ra là bị dở hơi, mới đi Trâu Quỳ về, các anh chấp nó  làm gì. Lát sau mỉm cười đàng hoàng đi vào gỡ chúng nó ra, cùng nhau  chuột rút an toàn.&lt;br /&gt;Tóm lại kế này vận dụng không khó, nhưng lạm dụng thì giai có thể nghĩ  mình bị down mà đã coi thường lại càng khinh thường. Phải tự tin lùi một  bước để rồi lại tiến lên. Treo đầu dê, nhưng bán thịt chó. Thịt chó  ngon, ngọt, bổ mới là độc chiêu nằm ẩn bên trong.&lt;br /&gt;&lt;span class="aligncenter"&gt;&lt;span style="color: red;"&gt;&lt;span style="font-size: 100%;"&gt;Chiêu thứ 6: Mỹ nhân kế&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;    &lt;span style="color: blue;"&gt;"Mỹ nhân kế" là dùng gái đẹp để làm xoay chuyển, thay đổi tình thế mà những cái khác không thể thực hiện được.&lt;/span&gt;  Người đẹp từ ngàn xưa đến nay bao giờ cũng là đề tài chính, là nguyên  nhân cơ bản của mọi câu chuyện mà phần lớn là bi kịch. Tuy là phái yếu,  không thể vác gươm đao mà đánh giặc, nhưng các nàng có thể thắng được  bằng đôi mắt biếc và nụ cười xinh đẹp. Sức mạnh của mỹ nhân đặc biệt là  có ảnh hưởng đối với người anh hùng, người có quyền thế và người có  nhiều tiền bạc.  Kế mỹ nhân thực ra là một kế cũ, ai cũng biết, nhưng vẫn luôn phát huy tác dụng.&lt;br /&gt;Nghe trình bày thế này phần lớn các em gái ở đây sẽ cảm thấy tổn thương  ghê gớm, và lắc đầu mà bỏ đi. Mình mà đẹp thì còn vào đây đọc làm nhéo  gì nữa, thật là quá đáng. Thưa các cô, nghĩ như thế lại vẫn rất sai. Ta  có thể lợi dụng khái niệm “gái đẹp” để làm những việc rất hữu ích như  sau:&lt;br /&gt;- Chứng minh cho giai thấy rằng gái đẹp chỉ để ngắm, ngoài ra chẳng giải  quyết được việc tró gì ; rằng về đa số mà nói chúng hết sức ngu ngốc  Cái này thì khỏi phải thuyết nhiều nhé. Kinh nghiệm của mẹ chị làm giáo  viên, của bạn bè chị chuyên tuyển lao động thuê cho Tây đều như nhau:  Những đứa con gái trông ngon nghẻ tí thì 99,99% là không- thể -nào- mà-  tuyển- được vì chúng không chứng minh được bất cứ năng lực nào nếu có  của mình. Những gái thực sự giỏi giang xuất chúng thì thường chỉ có 02  loại: loại thứ nhất là xấu và loại thứ hai là cực kì xấu .Vì thế nên kết  luận là gái đẹp chỉ nên ngắm, còn lấy vợ hiền thì nên chọn đứa bình  thường thôi (như em đây này). “Có vợ xấu là có báu vật trong nhà” là câu  cửa miệng các nữ hải đăng Tầu khựa dạy con giai.&lt;br /&gt;- Gái đẹp mang lại nhiều phiền toái hơn các giai tưởng. Cái này cũng  phải thường xuyên rót vào tai chúng nó, để đến mức chúng phải tin vào sự  thật trần trụi này. Gái đẹp thì hay làm cao, dễ tổn thương, luôn cho  mình là cái rốn vũ trụ, blah, blah… vì sự thực là chúng biết ở Việt Nam  có quá nhiều số gái xấu cần thiết, đẹp như chúng là một sự hi hữu của tự  nhiên, thành ra cho mình quyền hành hạ những đứa trót theo đuổi chỉ mơ  được kiss ass mình. Gần như 100% gái đẹp dù thừa nhận hay không đều thế.  Gái đẹp, vì yêu và tự hào về bản thân rất ghê gớm, thường hay nhõng  nhẽo hoặc thử thách lòng giai. Cho nên cần phải cảnh giác cao độ:&lt;br /&gt;&lt;span style="color: blue;"&gt;&lt;/span&gt;&lt;span class="aligncenter"&gt;Đàn ông nông nổi giếng thơi &lt;br /&gt;Đàn bà (đẹp) nham hiểm như cơi đựng trầu&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;[/ALIGN][/COLOR]  - Có người yêu là gái đẹp, khác nhéo gì để xe SH ở Bờ Hồ mà không khoá,  lúc nào cũng có hàng chục, hàng trăm đứa rình mò để dắt đi. Có người yêu  là gái đẹp, tức là chơi dao hai lưỡi, lúc nào cũng có thể phải đổ máu  đào. Đi với nó thì oai phong lẫm liệt, thiên hạ nhìn lên trầm trồ khen  ngợi, nhưng mà nó đá cho thì còn đau hơn ngựa cái đá vào giữa zái, nó bỏ  cho thì nhục nhã trọn đời, bạn bè cười chê mà nhân gian nhìn xuống  thương hại. Gắn bó với nó thì cơ hội trở thành Thiên hạ Đệ nhất Hồng  Giác Ngưu là rất cao. Gái đẹp có nhiều chọn lựa, lúc nào cũng phải gồng  lên để chứng minh mình là lựa chọn tốt nhất, thì rồi ăn chắc cái tình  cảnh nhà tan cửa nát, thân bại danh liệt, uy tín không còn mà danh dự  cũng thành mây khói. Cái câu ca dao:&lt;br /&gt;&lt;span class="aligncenter"&gt;&lt;/span&gt;&lt;span style="color: blue;"&gt;Bắc thang lên hỏi ông Trời &lt;br /&gt;Tiền đem cho gái có đòi được không?&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;[/COLOR][/ALIGN]  Là phải hiểu thực ra gái ở đây là gái đẹp. Chứ gái xấu mà nó khôn,  ngoan, có suy nghĩ, thì tiền đem cho nó nó sẽ giữ cho, sau này chỉ có  vinh thân phì gia mà thôi, hí hí...&lt;br /&gt;- Gái đẹp mà giai biết muộn màng, thì thường là không còn trinh. Giai  Việt thì như các đời Hải đăng ở Yahoo!360 phát biểu, và những tranh luận  gần đây trên mục bạn đọc viết của vnexpress và một số tờ lá cải khác,  vẫn coi nặng cái trinh tiết của phụ nữ. (Đọc đến đây mà các cô thấy mình  không còn giữ được cái “ấy” nữa thì bỏ qua, đọc các kế khác!) Vậy hãy  đổ dầu vào lửa, hãy lên án mạnh mẽ những đứa không quý sự trong trắng  của mình trước khi đến với hôn nhân, hãy ca ngợi hết lời trinh tiết của  phụ nữ. Hãy chứng tỏ thật mạnh mẽ và hùng hồn về giá trị tinh thần sâu  thẳm và thiêng liêng của cái trinh. Hãy cho chúng thấy, nếu chúng cưới  mình về, một gái ngoan và sạch, trong bối cảnh gái mất trinh quá sớm  chiếm tới 90% như ở Việt Nam, là diễm phúc sáu mươi chín đời họ hàng  hang hốc nhà nó. Hãy nghĩ ra những khẩu hiệu PR (đọc là "pi a" cho nó có  vẻ "oai") cho mình, chẳng hạn như: "Trinh tiết: chỉ còn có ở em"; "Em  sẵn sàng đánh cược bằng trinh tiết của mình!"... Hãy dồn chúng nó vào  con đường duy nhất: Lấy vợ còn trinh là bảo vệ gia phong, làm rạng danh  nòi giống!; Lấy vợ còn trinh hay là chết, hãy chọn đi, chọn đi và chọn  đi!&lt;br /&gt;Nếu giai nó thấy khó hiểu, hãy đọc khẩu quyết dưới đây:&lt;br /&gt;&lt;span style="color: blue;"&gt;&lt;/span&gt;&lt;span class="aligncenter"&gt;Gái xinh, gái đẹp, gái kiêu &lt;br /&gt;Trong ba gái ấy nên yêu gái nào? &lt;br /&gt;Hỡi anh giai đẹp hồng hào &lt;br /&gt;Cả 3 loại ấy vướng vào là tiêu &lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Như vậy thì các cô và các "em chã" đang hóng chuyện khác sẽ thẽ thọt  hỏi: Kế sách gì ở đây hả chị yêu? Hẳn nhiên là nên công kích và nêu các  tấm gương xấu, nhưng câu chuyện có kết cục thê thảm do gái đẹp gây ra.  Có thời gian, nên đưa giai vào rạp xem Dạ Yến (Phùng Tiểu Cương 2006),  rồi bắt nó đọc review trên Yahoo!360. Khi nó thấy gái đẹp thật đáng ba  vạn chín nghìn lần ghê tởm rồi, thì tự nhiên quay đầu về phía chị em  chúng ta, đến chết vẫn không nhắm mắt!&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/2628294040321999416-8639338641632382321?l=lanlimitless.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/2628294040321999416/posts/default/8639338641632382321'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/2628294040321999416/posts/default/8639338641632382321'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://lanlimitless.blogspot.com/2011/10/bi-kip-cua-nu-nhan.html' title='Bí kíp của nữ nhân'/><author><name>Lan Tran</name><uri>http://www.blogger.com/profile/14666368718475586806</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='32' height='31' src='http://2.bp.blogspot.com/-I-VjBET_ato/TyMQla-L32I/AAAAAAAABZI/bpmmK4cCUzg/s220/396880_10150488516336404_695916403_8777711_808789278_n.jpg'/></author></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-2628294040321999416.post-7715499821564052481</id><published>2011-07-23T10:49:00.000-07:00</published><updated>2011-11-06T11:14:21.182-08:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='Vietnamese'/><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='Inspiration'/><title type='text'>In between</title><content type='html'>Tôi muốn nói với họ rằng không phải thế đâu. Không có sự bí ẩn và triền miên sung sướng nào ở Tây, ở người Tây cả. Nó không phải ở cái gọi là văn hóa và phương Tây, trong sự da trắng, mũi cao, tóc vàng, hay trong cái vẻ tự do của họ. Bên trong cái sự tự do và sung sướng bề ngoài đó, họ cũng rạn vỡ như ta, có thể còn rạn vỡ hơn ta. Để đứng cho chắc chắn thì cái đế là chính mình, trong chính mình. &lt;b&gt;Nó phải bắt đầu ở chỗ ta không thể phân biệt đối xử với chính mình được.&amp;nbsp;&lt;/b&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;b&gt;&lt;a href="http://tinyhuong.blogspot.com/2011/07/inbetween.html"&gt;Link &lt;/a&gt;&lt;/b&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/2628294040321999416-7715499821564052481?l=lanlimitless.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/2628294040321999416/posts/default/7715499821564052481'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/2628294040321999416/posts/default/7715499821564052481'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://lanlimitless.blogspot.com/2011/07/in-between.html' title='In between'/><author><name>Lan Tran</name><uri>http://www.blogger.com/profile/14666368718475586806</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='32' height='31' src='http://2.bp.blogspot.com/-I-VjBET_ato/TyMQla-L32I/AAAAAAAABZI/bpmmK4cCUzg/s220/396880_10150488516336404_695916403_8777711_808789278_n.jpg'/></author></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-2628294040321999416.post-7705822244432598381</id><published>2011-06-16T12:30:00.000-07:00</published><updated>2011-11-06T11:14:10.190-08:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='Vietnamese'/><title type='text'>Shading</title><content type='html'>&lt;span class="Apple-style-span" style="color: #333333; font-family: Verdana; font-size: medium;"&gt;ây là bước rất quan trọng tạo nên 1 gương mặt sống động:&lt;/span&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="color: #333333; font-family: Verdana; font-size: medium;"&gt;&lt;span style="color: red;"&gt;&lt;u&gt;&lt;b&gt;Highlight/ Shading&lt;/b&gt;&lt;/u&gt;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="color: #333333; font-family: Verdana; font-size: medium;"&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;a name='more'&gt;&lt;/a&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="color: #333333; font-family: Verdana; font-size: medium;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;div align="center" style="color: #333333; font-family: Verdana; font-size: large; margin-bottom: 0px; margin-left: 0px; margin-right: 0px; margin-top: 0px; padding-bottom: 0px; padding-left: 0px; padding-right: 0px; padding-top: 0px;"&gt;&lt;img alt="" border="0" src="http://www.ifacemaker.com/upimg/basichigh.jpg" style="border-bottom-width: 0px; border-color: initial; border-left-width: 0px; border-right-width: 0px; border-style: initial; border-top-width: 0px; max-height: 600px; max-width: 500px;" /&gt;&lt;/div&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="color: #333333; font-family: Verdana; font-size: medium;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="color: #333333; font-family: Verdana; font-size: medium;"&gt;HÌnh trên thể hiện các vùng cần làm sáng gồm 1/3 trán ở giữa, sống mũi, cằm, 2 bên dưới mắt, và 2 quầng mắt.&lt;/span&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="color: #333333; font-family: Verdana; font-size: medium;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="color: #333333; font-family: Verdana; font-size: medium;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="color: #333333; font-family: Verdana; font-size: medium;"&gt;Chị em có thể tham khảo thêm các hình sau nhé^^&lt;/span&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="color: #333333; font-family: Verdana; font-size: medium;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="color: #333333; font-family: Verdana; font-size: medium;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;div align="center" style="color: #333333; font-family: Verdana; font-size: large; margin-bottom: 0px; margin-left: 0px; margin-right: 0px; margin-top: 0px; padding-bottom: 0px; padding-left: 0px; padding-right: 0px; padding-top: 0px;"&gt;&lt;img alt="" border="0" src="http://sphotos.ak.fbcdn.net/hphotos-ak-snc4/hs215.snc4/39088_1352841905535_1366039342_824234_3421609_n.jpg" style="border-bottom-width: 0px; border-color: initial; border-left-width: 0px; border-right-width: 0px; border-style: initial; border-top-width: 0px; max-height: 600px; max-width: 500px;" /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;img alt="" border="0" src="http://sphotos.ak.fbcdn.net/hphotos-ak-ash2/hs123.ash2/39471_1352841825533_1366039342_824233_476788_n.jpg" style="border-bottom-width: 0px; border-color: initial; border-left-width: 0px; border-right-width: 0px; border-style: initial; border-top-width: 0px; max-height: 600px; max-width: 500px;" /&gt;&lt;/div&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="color: #333333; font-family: Verdana; font-size: medium;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="color: #333333; font-family: Verdana; font-size: medium;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="color: #333333; font-family: Verdana; font-size: medium;"&gt;Để highlight khuôn mặt, chị em có thể dùng base, foudation hoặc concealer sáng hơn màu da một tông, các loại phấn lỏng có nhũ hoặc dùng các sản phẩm chuyên dụng T-bronze, highligh beam. Riêng Hee Bin, Hee Bin dùng base nhũ của Skinfood để làm highlight, chỉ một ít nhũ thôi, mà gương mặt đã sống động hơn rất nhiều. Dạng base/ foundation lỏng cũng giúp highlight này bám suốt cả ngày lâu hơn dùng bột highlight đấy nhé^^. Ngoài ra, dual base của Laneige có 1 hộp nhỏ highlight trên nắp luôn đấy chị em à.&lt;/span&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="color: #333333; font-family: Verdana; font-size: medium;"&gt;&lt;img alt="" border="0" class="inlineimg" src="http://img.webtretho.com/forum/images/smilies/cool.gif" style="border-bottom-width: 0px; border-color: initial; border-left-width: 0px; border-right-width: 0px; border-style: initial; border-top-width: 0px; max-height: 600px; max-width: 500px; position: relative; top: 2px;" title="Cool" /&gt;&lt;/span&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="color: #333333; font-family: Verdana; font-size: medium;"&gt;&lt;img alt="" border="0" class="inlineimg" src="http://img.webtretho.com/forum/images/smilies/cool.gif" style="border-bottom-width: 0px; border-color: initial; border-left-width: 0px; border-right-width: 0px; border-style: initial; border-top-width: 0px; max-height: 600px; max-width: 500px; position: relative; top: 2px;" title="Cool" /&gt;&lt;/span&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="color: #333333; font-family: Verdana; font-size: medium;"&gt;&lt;img alt="" border="0" class="inlineimg" src="http://img.webtretho.com/forum/images/smilies/cool.gif" style="border-bottom-width: 0px; border-color: initial; border-left-width: 0px; border-right-width: 0px; border-style: initial; border-top-width: 0px; max-height: 600px; max-width: 500px; position: relative; top: 2px;" title="Cool" /&gt;&lt;/span&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="color: #333333; font-family: Verdana; font-size: medium;"&gt;&lt;img alt="" border="0" class="inlineimg" src="http://img.webtretho.com/forum/images/smilies/cool.gif" style="border-bottom-width: 0px; border-color: initial; border-left-width: 0px; border-right-width: 0px; border-style: initial; border-top-width: 0px; max-height: 600px; max-width: 500px; position: relative; top: 2px;" title="Cool" /&gt;&lt;/span&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="color: #333333; font-family: Verdana; font-size: medium;"&gt;&lt;img alt="" border="0" class="inlineimg" src="http://img.webtretho.com/forum/images/smilies/cool.gif" style="border-bottom-width: 0px; border-color: initial; border-left-width: 0px; border-right-width: 0px; border-style: initial; border-top-width: 0px; max-height: 600px; max-width: 500px; position: relative; top: 2px;" title="Cool" /&gt;&lt;/span&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="color: #333333; font-family: Verdana; font-size: medium;"&gt;.&lt;/span&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="color: #333333; font-family: Verdana; font-size: medium;"&gt;&amp;nbsp;&lt;/span&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="color: #333333; font-family: Verdana; font-size: medium;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="color: #333333; font-family: Verdana; font-size: medium;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="color: #333333; font-family: Verdana; font-size: medium;"&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="font-size: 13px;"&gt;&lt;span style="font-size: small;"&gt;1&lt;span style="color: blue;"&gt;&lt;b&gt;&amp;nbsp;kiểu make up đơn giản xì tin nè mọi ng, khá dễ thực hiện vì ko đòi hỏi trình phối màu mắt cao siêu j, chỉ 2 tone màu đơn giản trắng nhũ và xanh rêu thôi. Meo để ý là mấy bạn Hàn rất chú trọng vẽ eyeliner nhé, ánh mắt có thu hút ko chính nhờ 1 phần vô cùng quan trọng của eyeliner đó&amp;nbsp;&lt;img alt="" border="0" class="inlineimg" src="http://img.webtretho.com/forum/images/smilies/Smiling.gif" style="border-bottom-width: 0px; border-color: initial; border-left-width: 0px; border-right-width: 0px; border-style: initial; border-top-width: 0px; max-height: 600px; max-width: 500px; position: relative; top: 2px;" title="Smiling" /&gt;&lt;/b&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="color: darkgreen;"&gt;Bước 1: Phủ nhẹ màu trắng nhũ toàn bộ bầu mắt&lt;br /&gt;&lt;a href="http://www.webtretho.com/forum/links.php?url=http://photo.apps.zing.vn/casper2911/apps/photo/album/photo-detail/id/974681621" rel="nofollow" style="color: #417394; text-decoration: none;" target="_blank"&gt;&lt;img alt="" border="0" src="http://img1-photo.apps.zing.vn/upload/original/2010/07/29/23/12804205321170566533_574_0.jpg" style="border-bottom-width: 0px; border-color: initial; border-left-width: 0px; border-right-width: 0px; border-style: initial; border-top-width: 0px; max-height: 600px; max-width: 500px;" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Bước 2: phủ màu trắng lên khóe mắt trên và dưới như hình khoan tròn trên hình để tạo độ sáng cho mắt.&lt;br /&gt;&lt;a href="http://www.webtretho.com/forum/links.php?url=http://photo.apps.zing.vn/casper2911/apps/photo/album/photo-detail/id/974681638" rel="nofollow" style="color: #417394; text-decoration: none;" target="_blank"&gt;&lt;img alt="" border="0" src="http://img1-photo.apps.zing.vn/upload/original/2010/07/29/23/1280420543785497661_574_0.jpg" style="border-bottom-width: 0px; border-color: initial; border-left-width: 0px; border-right-width: 0px; border-style: initial; border-top-width: 0px; max-height: 600px; max-width: 500px;" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Bước 3: nhấn màu xanh rên vào đuôi mắt dưới, nhạt dần về phía giữa mắt&lt;br /&gt;&lt;a href="http://www.webtretho.com/forum/links.php?url=http://photo.apps.zing.vn/casper2911/apps/photo/album/photo-detail/id/974681662" rel="nofollow" style="color: #417394; text-decoration: none;" target="_blank"&gt;&lt;img alt="" border="0" src="http://img1-photo.apps.zing.vn/upload/original/2010/07/29/23/1280420559559933268_574_0.jpg" style="border-bottom-width: 0px; border-color: initial; border-left-width: 0px; border-right-width: 0px; border-style: initial; border-top-width: 0px; max-height: 600px; max-width: 500px;" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Bước 4: kẻ eyeliner nào&amp;nbsp;&lt;img alt="" border="0" class="inlineimg" src="http://img.webtretho.com/forum/images/smilies/Smiling.gif" style="border-bottom-width: 0px; border-color: initial; border-left-width: 0px; border-right-width: 0px; border-style: initial; border-top-width: 0px; max-height: 600px; max-width: 500px; position: relative; top: 2px;" title="Smiling" /&gt;, trong hình bạn này dùng chì nhé, ai chưa quen nên dùng chì, quen rồi dùng gel, nhưng chì cho hiệu ứng tự nhiên nhất. Vẽ theo hướng mũi tên trên hình nhé mọi ng&amp;nbsp;&lt;img alt="" border="0" class="inlineimg" src="http://img.webtretho.com/forum/images/smilies/Applause.gif" style="border-bottom-width: 0px; border-color: initial; border-left-width: 0px; border-right-width: 0px; border-style: initial; border-top-width: 0px; max-height: 600px; max-width: 500px; position: relative; top: 2px;" title="Applause" /&gt;&lt;img alt="" border="0" class="inlineimg" src="http://img.webtretho.com/forum/images/smilies/Applause.gif" style="border-bottom-width: 0px; border-color: initial; border-left-width: 0px; border-right-width: 0px; border-style: initial; border-top-width: 0px; max-height: 600px; max-width: 500px; position: relative; top: 2px;" title="Applause" /&gt;&lt;br /&gt;&lt;a href="http://www.webtretho.com/forum/links.php?url=http://photo.apps.zing.vn/casper2911/apps/photo/album/photo-detail/id/974681684" rel="nofollow" style="color: #417394; text-decoration: none;" target="_blank"&gt;&lt;img alt="" border="0" src="http://img1-photo.apps.zing.vn/upload/original/2010/07/29/23/1280420571174821925_574_0.jpg" style="border-bottom-width: 0px; border-color: initial; border-left-width: 0px; border-right-width: 0px; border-style: initial; border-top-width: 0px; max-height: 600px; max-width: 500px;" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Bước 5: chải mascara nè&lt;br /&gt;&lt;a href="http://www.webtretho.com/forum/links.php?url=http://photo.apps.zing.vn/casper2911/apps/photo/album/photo-detail/id/974681698" rel="nofollow" style="color: #417394; text-decoration: none;" target="_blank"&gt;&lt;img alt="" border="0" src="http://img1-photo.apps.zing.vn/upload/original/2010/07/29/23/1280420583286289209_574_0.jpg" style="border-bottom-width: 0px; border-color: initial; border-left-width: 0px; border-right-width: 0px; border-style: initial; border-top-width: 0px; max-height: 600px; max-width: 500px;" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Xong 5 bước cho mắt rồi, bây giờ cùng xem lại lúc chưa make up mắt và lúc make up rồi nhé&amp;nbsp;&lt;img alt="" border="0" class="inlineimg" src="http://img.webtretho.com/forum/images/smilies/Angel.gif" style="border-bottom-width: 0px; border-color: initial; border-left-width: 0px; border-right-width: 0px; border-style: initial; border-top-width: 0px; max-height: 600px; max-width: 500px; position: relative; top: 2px;" title="Angel" /&gt;&lt;img alt="" border="0" class="inlineimg" src="http://img.webtretho.com/forum/images/smilies/Angel.gif" style="border-bottom-width: 0px; border-color: initial; border-left-width: 0px; border-right-width: 0px; border-style: initial; border-top-width: 0px; max-height: 600px; max-width: 500px; position: relative; top: 2px;" title="Angel" /&gt;&lt;br /&gt;&lt;a href="http://www.webtretho.com/forum/links.php?url=http://photo.apps.zing.vn/casper2911/apps/photo/album/photo-detail/id/974681746" rel="nofollow" style="color: #417394; text-decoration: none;" target="_blank"&gt;&lt;img alt="" border="0" src="http://img1-photo.apps.zing.vn/upload/original/2010/07/29/23/12804206201465847928_574_0.jpg" style="border-bottom-width: 0px; border-color: initial; border-left-width: 0px; border-right-width: 0px; border-style: initial; border-top-width: 0px; max-height: 600px; max-width: 500px;" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Giờ đến Highlight &amp;amp; shading nè, dùng màu sáng có nhũ thật mịn đánh nhẹ phững phần cần highlight như trên ảnh, dùng màu tone tối 1 chút đánh shading như ảnh luôn tạo khuôn mặt thon gọn và sống động hơn.&lt;br /&gt;&lt;a href="http://www.webtretho.com/forum/links.php?url=http://photo.apps.zing.vn/casper2911/apps/photo/album/photo-detail/id/974681774" rel="nofollow" style="color: #417394; text-decoration: none;" target="_blank"&gt;&lt;img alt="" border="0" src="http://img1-photo.apps.zing.vn/upload/original/2010/07/29/23/12804206372030076091_574_0.jpg" style="border-bottom-width: 0px; border-color: initial; border-left-width: 0px; border-right-width: 0px; border-style: initial; border-top-width: 0px; max-height: 600px; max-width: 500px;" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Sau đó đến má hồng nè, phủ 1 ít phấn hồng lên trán, sóng mũi và càm nhé, sẽ giúp khuôn mặt hồng hào tự nhiên đó&amp;nbsp;&lt;img alt="" border="0" class="inlineimg" src="http://img.webtretho.com/forum/images/smilies/Smiling.gif" style="border-bottom-width: 0px; border-color: initial; border-left-width: 0px; border-right-width: 0px; border-style: initial; border-top-width: 0px; max-height: 600px; max-width: 500px; position: relative; top: 2px;" title="Smiling" /&gt;&lt;br /&gt;&lt;a href="http://www.webtretho.com/forum/links.php?url=http://photo.apps.zing.vn/casper2911/apps/photo/album/photo-detail/id/974681801" rel="nofollow" style="color: #417394; text-decoration: none;" target="_blank"&gt;&lt;img alt="" border="0" src="http://img1-photo.apps.zing.vn/upload/original/2010/07/29/23/12804206551751062364_574_0.jpg" style="border-bottom-width: 0px; border-color: initial; border-left-width: 0px; border-right-width: 0px; border-style: initial; border-top-width: 0px; max-height: 600px; max-width: 500px;" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Thêm 1 tí son tint vào lòng môi, đánh son màu trắng ngoài vành môi nữa nè&lt;br /&gt;&lt;a href="http://www.webtretho.com/forum/links.php?url=http://photo.apps.zing.vn/casper2911/apps/photo/album/photo-detail/id/974681821" rel="nofollow" style="color: #417394; text-decoration: none;" target="_blank"&gt;&lt;img alt="" border="0" src="http://img1-photo.apps.zing.vn/upload/original/2010/07/29/23/12804206721668671741_574_0.jpg" style="border-bottom-width: 0px; border-color: initial; border-left-width: 0px; border-right-width: 0px; border-style: initial; border-top-width: 0px; max-height: 600px; max-width: 500px;" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Kết quả đây&amp;nbsp;&lt;img alt="" border="0" class="inlineimg" src="http://img.webtretho.com/forum/images/smilies/Smiling.gif" style="border-bottom-width: 0px; border-color: initial; border-left-width: 0px; border-right-width: 0px; border-style: initial; border-top-width: 0px; max-height: 600px; max-width: 500px; position: relative; top: 2px;" title="Smiling" /&gt;&lt;img alt="" border="0" class="inlineimg" src="http://img.webtretho.com/forum/images/smilies/Smiling.gif" style="border-bottom-width: 0px; border-color: initial; border-left-width: 0px; border-right-width: 0px; border-style: initial; border-top-width: 0px; max-height: 600px; max-width: 500px; position: relative; top: 2px;" title="Smiling" /&gt;&lt;img alt="" border="0" class="inlineimg" src="http://img.webtretho.com/forum/images/smilies/Smiling.gif" style="border-bottom-width: 0px; border-color: initial; border-left-width: 0px; border-right-width: 0px; border-style: initial; border-top-width: 0px; max-height: 600px; max-width: 500px; position: relative; top: 2px;" title="Smiling" /&gt;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;span style="color: darkgreen;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;a href="http://www.webtretho.com/forum/links.php?url=http://photo.apps.zing.vn/casper2911/apps/photo/album/photo-detail/id/974681864" rel="nofollow" style="color: #417394; text-decoration: underline;" target="_blank"&gt;&lt;img alt="" border="0" src="http://img1-photo.apps.zing.vn/upload/original/2010/07/29/23/12804206926747296_574_0.jpg" style="border-bottom-width: 0px; border-color: initial; border-left-width: 0px; border-right-width: 0px; border-style: initial; border-top-width: 0px; max-height: 600px; max-width: 500px;" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="color: #333333; font-family: Verdana; font-size: medium;"&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="font-size: 13px;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="color: #333333; font-family: Verdana; font-size: medium;"&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="font-size: 13px;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="color: #333333; font-family: Verdana; font-size: medium;"&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="font-size: 13px;"&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="font-size: small;"&gt;&lt;b&gt;&lt;i&gt;&lt;span style="color: magenta;"&gt;Tone hồng xám nha&lt;/span&gt;&lt;/i&gt;&lt;/b&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Bước 1: phủ màu hồng lên toàn bộ bầu mắt&lt;br /&gt;&lt;a href="http://www.webtretho.com/forum/links.php?url=http://photo.apps.zing.vn/casper2911/apps/photo/album/photo-detail/id/572122872" rel="nofollow" style="color: #417394; text-decoration: none;" target="_blank"&gt;&lt;img alt="" border="0" src="http://img1-photo.apps.zing.vn/upload/original/2010/07/30/14/12804760201140058785_574_0.jpg" style="border-bottom-width: 0px; border-color: initial; border-left-width: 0px; border-right-width: 0px; border-style: initial; border-top-width: 0px; max-height: 600px; max-width: 500px;" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Bước 2: dùng chì màu đen, kẻ 1 đường dài 2/3 mí mắt trên về phía đuôi mắt.&lt;br /&gt;&lt;a href="http://www.webtretho.com/forum/links.php?url=http://photo.apps.zing.vn/casper2911/apps/photo/album/photo-detail/id/572122893" rel="nofollow" style="color: #417394; text-decoration: none;" target="_blank"&gt;&lt;img alt="" border="0" src="http://img1-photo.apps.zing.vn/upload/original/2010/07/30/14/1280476026100872472_574_0.jpg" style="border-bottom-width: 0px; border-color: initial; border-left-width: 0px; border-right-width: 0px; border-style: initial; border-top-width: 0px; max-height: 600px; max-width: 500px;" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Bước 3: tán đường chì đen cho nhạt bớt như hình&lt;br /&gt;&lt;a href="http://www.webtretho.com/forum/links.php?url=http://photo.apps.zing.vn/casper2911/apps/photo/album/photo-detail/id/572122924" rel="nofollow" style="color: #417394; text-decoration: none;" target="_blank"&gt;&lt;img alt="" border="0" src="http://img1-photo.apps.zing.vn/upload/original/2010/07/30/14/1280476034926309080_574_0.jpg" style="border-bottom-width: 0px; border-color: initial; border-left-width: 0px; border-right-width: 0px; border-style: initial; border-top-width: 0px; max-height: 600px; max-width: 500px;" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Bước 4: dùng màu xám khói tán nhẹ từ đường mí mắt lên trên bầu mắt như hình (lưu ý ko tán quá nhiều lên bầu mắt nhé)&lt;br /&gt;&lt;a href="http://www.webtretho.com/forum/links.php?url=http://photo.apps.zing.vn/casper2911/apps/photo/album/photo-detail/id/572122945" rel="nofollow" style="color: #417394; text-decoration: none;" target="_blank"&gt;&lt;img alt="" border="0" src="http://img1-photo.apps.zing.vn/upload/original/2010/07/30/14/12804760412107933214_574_0.jpg" style="border-bottom-width: 0px; border-color: initial; border-left-width: 0px; border-right-width: 0px; border-style: initial; border-top-width: 0px; max-height: 600px; max-width: 500px;" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Bước 5: dùng màu xám khói nhấn nhẹ đuôi mí mắt dưới&lt;br /&gt;&lt;a href="http://www.webtretho.com/forum/links.php?url=http://photo.apps.zing.vn/casper2911/apps/photo/album/photo-detail/id/572122967" rel="nofollow" style="color: #417394; text-decoration: none;" target="_blank"&gt;&lt;img alt="" border="0" src="http://img1-photo.apps.zing.vn/upload/original/2010/07/30/14/1280476048955797002_574_0.jpg" style="border-bottom-width: 0px; border-color: initial; border-left-width: 0px; border-right-width: 0px; border-style: initial; border-top-width: 0px; max-height: 600px; max-width: 500px;" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Bước 6: dùng màu hồng đánh nhẹ phần đầu mí mắt dưới&lt;br /&gt;&lt;a href="http://www.webtretho.com/forum/links.php?url=http://photo.apps.zing.vn/casper2911/apps/photo/album/photo-detail/id/572122996" rel="nofollow" style="color: #417394; text-decoration: none;" target="_blank"&gt;&lt;img alt="" border="0" src="http://img1-photo.apps.zing.vn/upload/original/2010/07/30/14/1280476054322797774_574_0.jpg" style="border-bottom-width: 0px; border-color: initial; border-left-width: 0px; border-right-width: 0px; border-style: initial; border-top-width: 0px; max-height: 600px; max-width: 500px;" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Bước 7: chải mascara nè.&lt;br /&gt;&lt;a href="http://www.webtretho.com/forum/links.php?url=http://photo.apps.zing.vn/casper2911/apps/photo/album/photo-detail/id/572122865" rel="nofollow" style="color: #417394; text-decoration: underline;" target="_blank"&gt;&lt;img alt="" border="0" src="http://img1-photo.apps.zing.vn/upload/original/2010/07/30/14/1280476017168674310_574_0.jpg" style="border-bottom-width: 0px; border-color: initial; border-left-width: 0px; border-right-width: 0px; border-style: initial; border-top-width: 0px; max-height: 600px; max-width: 500px;" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="color: #333333; font-family: Verdana; font-size: medium;"&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="font-size: 13px;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="color: #333333; font-family: Verdana; font-size: medium;"&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="font-size: 13px;"&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="color: indigo; font-size: small;"&gt;Cùng nhau tự tỉa chân mày nhé cả nhà&amp;nbsp;&lt;img alt="" border="0" class="inlineimg" src="http://img.webtretho.com/forum/images/smilies/Smiling.gif" style="border-bottom-width: 0px; border-color: initial; border-left-width: 0px; border-right-width: 0px; border-style: initial; border-top-width: 0px; max-height: 600px; max-width: 500px; position: relative; top: 2px;" title="Smiling" /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Những thứ cần có: dao cạo lông mày, kéo nhỏ, cây chải định hình chân mày, chì đen.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Bắt đầu thực hiện nè:&lt;br /&gt;Bước 1: dùng chì định hình chân mày&lt;br /&gt;&lt;a href="http://www.webtretho.com/forum/links.php?url=http://photo.apps.zing.vn/casper2911/apps/photo/album/photo-detail/id/572193156" rel="nofollow" style="color: #417394; text-decoration: none;" target="_blank"&gt;&lt;img alt="" border="0" src="http://img1-photo.apps.zing.vn/upload/original/2010/07/30/21/12805011791613772794_574_0.jpg" style="border-bottom-width: 0px; border-color: initial; border-left-width: 0px; border-right-width: 0px; border-style: initial; border-top-width: 0px; max-height: 600px; max-width: 500px;" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;bước 2: dùng dao cạo đi phần ko cần thiết theo như lúc định hình&lt;br /&gt;&lt;a href="http://www.webtretho.com/forum/links.php?url=http://photo.apps.zing.vn/casper2911/apps/photo/album/photo-detail/id/572193228" rel="nofollow" style="color: #417394; text-decoration: none;" target="_blank"&gt;&lt;img alt="" border="0" src="http://img1-photo.apps.zing.vn/upload/original/2010/07/30/21/1280501201807829455_574_0.jpg" style="border-bottom-width: 0px; border-color: initial; border-left-width: 0px; border-right-width: 0px; border-style: initial; border-top-width: 0px; max-height: 600px; max-width: 500px;" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Bước 4: cạo đi phần lông tơ li ti phía trên chân mày&lt;br /&gt;&lt;a href="http://www.webtretho.com/forum/links.php?url=http://photo.apps.zing.vn/casper2911/apps/photo/album/photo-detail/id/572193345" rel="nofollow" style="color: #417394; text-decoration: none;" target="_blank"&gt;&lt;img alt="" border="0" src="http://img1-photo.apps.zing.vn/upload/original/2010/07/30/21/1280501246173305292_574_0.jpg" style="border-bottom-width: 0px; border-color: initial; border-left-width: 0px; border-right-width: 0px; border-style: initial; border-top-width: 0px; max-height: 600px; max-width: 500px;" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Bước 5: dùng cây chải lông mày chải phần lông mày xuống phía dưới, dư bao nhiêu dùng kéo cắt đi bấy nhiêu&lt;br /&gt;&lt;a href="http://www.webtretho.com/forum/links.php?url=http://photo.apps.zing.vn/casper2911/apps/photo/album/photo-detail/id/572193429" rel="nofollow" style="color: #417394; text-decoration: none;" target="_blank"&gt;&lt;img alt="" border="0" src="http://img1-photo.apps.zing.vn/upload/original/2010/07/30/21/12805012801645915838_574_0.jpg" style="border-bottom-width: 0px; border-color: initial; border-left-width: 0px; border-right-width: 0px; border-style: initial; border-top-width: 0px; max-height: 600px; max-width: 500px;" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Xong rồi nè&lt;br /&gt;&lt;a href="http://www.webtretho.com/forum/links.php?url=http://photo.apps.zing.vn/casper2911/apps/photo/album/photo-detail/id/572193472" rel="nofollow" style="color: #417394; text-decoration: none;" target="_blank"&gt;&lt;img alt="" border="0" src="http://img1-photo.apps.zing.vn/upload/original/2010/07/30/21/12805012992083805291_574_0.jpg" style="border-bottom-width: 0px; border-color: initial; border-left-width: 0px; border-right-width: 0px; border-style: initial; border-top-width: 0px; max-height: 600px; max-width: 500px;" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="color: #333333; font-family: Verdana; font-size: medium;"&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="font-size: 13px;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="color: #333333; font-family: Verdana; font-size: medium;"&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="font-size: 13px;"&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="font-size: small;"&gt;&lt;span style="color: red;"&gt;&lt;b&gt;1. Bôi màu bạc hoặc trắng ngà lên mí trên của mắt&lt;/b&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;img alt="" border="0" src="http://cfile216.uf.daum.net/original/163D891E4AAF36946AB20E" style="border-bottom-width: 0px; border-color: initial; border-left-width: 0px; border-right-width: 0px; border-style: initial; border-top-width: 0px; max-height: 600px; max-width: 500px;" /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="color: red;"&gt;&lt;b&gt;2. Dùng màu nâu nhạt lên bầu mắt rồi tán nhẹ lên đến xương chân mày&lt;/b&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;img alt="" border="0" src="http://cfile204.uf.daum.net/original/1777FF1B4AAF3693557D3B" style="border-bottom-width: 0px; border-color: initial; border-left-width: 0px; border-right-width: 0px; border-style: initial; border-top-width: 0px; max-height: 600px; max-width: 500px;" /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="color: red;"&gt;&lt;b&gt;3. Bôi màu nâu lên mí trên mắt&amp;nbsp;&lt;/b&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;img alt="" border="0" src="http://cfile240.uf.daum.net/original/205D781C4AAF369571DB68" style="border-bottom-width: 0px; border-color: initial; border-left-width: 0px; border-right-width: 0px; border-style: initial; border-top-width: 0px; max-height: 600px; max-width: 500px;" /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="color: red;"&gt;&lt;b&gt;4. Bước này quan trọng nhất để tạo độ sâu cho mắt cả nhà nhé. Đánh màu nâu đậm ở 1/2 mí mắt trên và kéo dài ra sau đuôi mắt, đồng thời kẻ vòng mí mắt dưới như hình vẽ&lt;/b&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;img alt="" border="0" src="http://cfile222.uf.daum.net/original/13684C1B4AAF369497BB78" style="border-bottom-width: 0px; border-color: initial; border-left-width: 0px; border-right-width: 0px; border-style: initial; border-top-width: 0px; max-height: 600px; max-width: 500px;" /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;img alt="" border="0" src="http://cfile206.uf.daum.net/original/190C3A1A4AAF3695A3A8C0" style="border-bottom-width: 0px; border-color: initial; border-left-width: 0px; border-right-width: 0px; border-style: initial; border-top-width: 0px; max-height: 600px; max-width: 500px;" /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="color: red;"&gt;&lt;b&gt;5. Để làm cho mắt sắc nét hơn, dùng chì, gel hoặc liquid eye liner kẻ như hình dưới&lt;/b&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;img alt="" border="0" src="http://cfile221.uf.daum.net/original/111152204AAF3693372311" style="border-bottom-width: 0px; border-color: initial; border-left-width: 0px; border-right-width: 0px; border-style: initial; border-top-width: 0px; max-height: 600px; max-width: 500px;" /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;img alt="" border="0" src="http://cfile211.uf.daum.net/original/163F041E4AAF369477B504" style="border-bottom-width: 0px; border-color: initial; border-left-width: 0px; border-right-width: 0px; border-style: initial; border-top-width: 0px; max-height: 600px; max-width: 500px;" /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="color: red;"&gt;&lt;b&gt;6. Kẻ mascara&lt;/b&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;img alt="" border="0" src="http://cfile201.uf.daum.net/original/147514204AD9B6507D1548" style="border-bottom-width: 0px; border-color: initial; border-left-width: 0px; border-right-width: 0px; border-style: initial; border-top-width: 0px; max-height: 600px; max-width: 500px;" /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;b&gt;&lt;span style="color: red;"&gt;Hoàn thành trang điểm đôi mắt^^&lt;/span&gt;&lt;/b&gt;&lt;br /&gt;&lt;img alt="" border="0" src="http://cfile223.uf.daum.net/original/1421211A4AAF369454C276" style="border-bottom-width: 0px; border-color: initial; border-left-width: 0px; border-right-width: 0px; border-style: initial; border-top-width: 0px; max-height: 600px; max-width: 500px;" /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;b&gt;&lt;span style="color: red;"&gt;7. Đánh son màu hồng đậm&lt;/span&gt;&lt;/b&gt;&lt;br /&gt;&lt;img alt="" border="0" src="http://cfile215.uf.daum.net/original/1711CC1F4AAF34E42EE923" style="border-bottom-width: 0px; border-color: initial; border-left-width: 0px; border-right-width: 0px; border-style: initial; border-top-width: 0px; max-height: 600px; max-width: 500px;" /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;b&gt;&lt;span style="color: red;"&gt;8. Đanh son bóng màu cam đồng&lt;/span&gt;&lt;/b&gt;&lt;br /&gt;&lt;img alt="" border="0" src="http://cfile239.uf.daum.net/original/163EBC224AAF34E4826CB3" style="border-bottom-width: 0px; border-color: initial; border-left-width: 0px; border-right-width: 0px; border-style: initial; border-top-width: 0px; max-height: 600px; max-width: 500px;" /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="color: red;"&gt;&lt;b&gt;THành quả đây chị em nhé^^.&lt;/b&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;img alt="" border="0" src="http://cfile229.uf.daum.net/original/1351441E4AD9B6FE010686" style="border-bottom-width: 0px; border-color: initial; border-left-width: 0px; border-right-width: 0px; border-style: initial; border-top-width: 0px; max-height: 600px; max-width: 500px;" /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="color: red;"&gt;&lt;b&gt;Các kỹ thuật cơ bản:&lt;/b&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;- Tạo độ sâu cho mắt bằng cách kéo dài đuôi mắt và đánh phía dưới mí mắt với màu đậm trong tông màu chị em đã chọn nhé, ko nhất thiết màu nâu^^.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;- Dùng màu son và màu son bóng khác nhau sẽ tạo nên màu son lạ và khá đặc sắc chị em nhé^^&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="color: magenta;"&gt;&lt;span style="font-size: small;"&gt;Bước 1: phủ nhẹ màu tím ở mí trên, ko phủ hết bầu mắt, nhấn hơi đậm tí phía đuôi&lt;br /&gt;&lt;a href="http://www.webtretho.com/forum/links.php?url=http://photo.apps.zing.vn/casper2911/apps/photo/album/photo-detail/id/573557964" rel="nofollow" target="_blank"&gt;&lt;img alt="" border="0" src="http://img1-photo.apps.zing.vn/upload/original/2010/08/07/22/12811936131656895218_574_0.jpg" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Bước 2: phủ nhẹ màu tím mí dưới&lt;br /&gt;&lt;a href="http://www.webtretho.com/forum/links.php?url=http://photo.apps.zing.vn/casper2911/apps/photo/album/photo-detail/id/573557984" rel="nofollow" target="_blank"&gt;&lt;img alt="" border="0" src="http://img1-photo.apps.zing.vn/upload/original/2010/08/07/22/12811936221793953753_574_0.jpg" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Bước 3: kẻ eyeliner và gắn mi giả&lt;br /&gt;&lt;a href="http://www.webtretho.com/forum/links.php?url=http://photo.apps.zing.vn/casper2911/apps/photo/album/photo-detail/id/573558005" rel="nofollow" target="_blank"&gt;&lt;img alt="" border="0" src="http://img1-photo.apps.zing.vn/upload/original/2010/08/07/22/1281193629313871846_574_0.jpg" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Bước 4: blush màu hồng baby&lt;br /&gt;&lt;a href="http://www.webtretho.com/forum/links.php?url=http://photo.apps.zing.vn/casper2911/apps/photo/album/photo-detail/id/573558018" rel="nofollow" target="_blank"&gt;&lt;img alt="" border="0" src="http://img1-photo.apps.zing.vn/upload/original/2010/08/07/22/12811936351139606865_574_0.jpg" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Xong ^^&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="color: magenta;"&gt;&lt;span style="font-size: small;"&gt;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="color: magenta;"&gt;&lt;span style="font-size: small;"&gt;&lt;a href="http://www.webtretho.com/forum/links.php?url=http://photo.apps.zing.vn/casper2911/apps/photo/album/photo-detail/id/573559135" rel="nofollow" target="_blank"&gt;&lt;img alt="" border="0" src="http://img1-photo.apps.zing.vn/upload/original/2010/08/07/22/1281194003107287599_574_0.jpg" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;/span&gt;&amp;nbsp;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;b&gt;&lt;span style="color: red;"&gt;1. Kem lót (base hoặc primer)&lt;/span&gt;&lt;/b&gt; : làm đều màu da và phẳng bề mặt da, make up mướt hơn.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;b&gt;&lt;span style="color: red;"&gt;2. BB cream :&lt;/span&gt;&lt;/b&gt; giải pháp nhanh gọn, an toàn và tiết kiệm nhất trong thời điểm này. Giá trung bình 230k.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;BB cream là Blemish Balm Cream - gọi tắt là kem phấn, có tác dụng thay  kem lót, kem nền, che khuyết điểm và chống nắng. Vì vậy da ít khuyết  điểm dùng bb cream rất tiện.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;b&gt;&lt;span style="color: red;"&gt;3. Má hồng (Blush) : &lt;/span&gt;&lt;/b&gt;chọn 1 em má hồng tông nhẹ nhàng. Da nâu chọn sắc cam , da trắng/ da thường chọn sắc hồng nhé!&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Jami recommend má hồng dạng nén, dòng studio của ELF (hãng Eye Lip Face - Mỹ) có 70k thôi - dùng được, ngon bổ rẻ.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;b&gt;&lt;span style="color: red;"&gt;4. Màu mắt (Eyeshadow)&lt;/span&gt;&lt;/b&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Chọn màu trung tính nhẹ nhàng tông cam, hồng hoặc màu đồng =&amp;gt; dễ kết hợp quần áo, phụ kiện và phối màu.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;ELF cg có mấy màu mắt ngon bổ rẻ. Tầm 50-70k. Sang hơn thì dùng The Face  Shop, hộp mắt 3 màu - có nhũ, bền màu rất đẹp, nhưng giá chát hơn  nhiều, tầm 200-220k/hộp.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;b&gt;&lt;span style="color: red;"&gt;5. Chì kẻ mắt / lông mày:&lt;/span&gt;&lt;/b&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Chọn chì mềm vừa phải, màu nâu =&amp;gt; có thể kẻ lông mày và kẻ luôn viền  mắt nếu thik. Giá trung bình là 25-30k, hãng nào cg dc, dễ mua lắm.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;b&gt;&lt;span style="color: red;"&gt;6. Son:&lt;/span&gt;&lt;/b&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Cái này cũng nên chọn màu nhẹ nhàng, có nhũ thì khuôn mặt sáng hơn. Màu  nhạt hài hòa sẽ làm khuôn mặt đỡ già hơn. Có thể mua Lip on lip nhưng  rất mau trôi, giá tầm 65k. Son Boujoirs thì đẹp hơn - tầm 140k/thỏi.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;* M&lt;b&gt;ascara, phấn phủ, nhũ high light&lt;/b&gt; bắt sáng hay shading là optional thôi nhé, ko có cg dc.&lt;br /&gt;* &lt;b&gt;BB cream&lt;/b&gt; có thể dùng tay, hoặc dùng mút để tán (mút giá 7k/miếng) Mua cọ thì đắt hơn (tầm 75k - ELF)&lt;br /&gt;* &lt;b&gt;Má hồng &lt;/b&gt;thì nếu hộp phấn má ko có cọ thì mình phải mua cọ rồi. Cọ má ELF cũng 75k nhé, đa zi năng (thôi thì đằng nào cg phải mua)&lt;br /&gt;* &lt;b&gt;Màu mắt&lt;/b&gt; mún tiết kiệm thì... dùng tay. Đỡ phải shading này nọ  vừa khó vừa lâu. Jami dùng đầu ngon tay blend đầu màu trên vòm mắt. Nhấn  1 màu đậm hơn đuôi mắt, nhanh gọn lẹ mất 3' thôi, ko tốn tiền nữa =))&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Đấy, tổng thiệt hại từ đầu chí cuối mất tầm 500k cả bộ là ít nhất nhé! Chúc bạn đi dự tiệc cưới thiệt xinh đẹp &lt;img alt="" border="0" class="inlineimg" src="http://img.webtretho.com/forum/images/smilies/Rose.gif" title="Rose" /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="color: purple;"&gt;&lt;span style="font-size: small;"&gt;Base/primer&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;: lớp lót cho da,tránh tác hại của mp trang điểm khi để lớp trang điểm trên mặt lâu.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-size: small;"&gt;&lt;span style="color: purple;"&gt;Foundation&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;: đi tiệc em  nghĩ nên dùng foundation là phấn nền,giữ lâu trên da hơn,còn bbcream  rất dễ trôi nếu da chị là da dầu.E thấy foundation của revlon rất  khá,chị có thể ra showroom,tầm 300k.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="color: purple;"&gt;&lt;span style="font-size: small;"&gt;Powder&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;: lớp phấn  phủ,tối quan trọng nếu da dầu.Có 2 dạng: loose powder là dạng  bột,pressed powder là dạng nén,dạng nén dễ mang theo nếu chị cần chỉnh  trang hoặc đánh thêm phấn vào giữa buổi.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="color: purple;"&gt;&lt;span style="font-size: small;"&gt;Blush&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;: má hồng,tùy  theo tông da của chị,da trắng hồng có thể dùng màu hồng đào,hồng cam  nhẹ.Da trắng xanh chọn tone hồng ,ko nên chọn màu cam.Da ngăm nên chọn  màu đồng trông sang mà sáng mặt,ko bị phô.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="color: purple;"&gt;&lt;span style="font-size: small;"&gt;Mắt&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;: phấn mắt tùy chị  và bộ quần áo chị định mặc.tốt nhất nên tone sur tone.Màu mắt nyx hay  elf đều được nhưng nếu muốn giữ lâu thì nên có lớp lót cho da mắt.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="color: purple;"&gt;&lt;span style="font-size: small;"&gt;Mascara&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;: maybeline là hợp lý mà ko quá chát.Loại waterproff giữ cong my tốt hơn.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="color: purple;"&gt;&lt;span style="font-size: small;"&gt;Son môi&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;: tint giúp chị  giữ màu môi khá lâu nhưng nên thêm 1 lớp son bóng.Son của the face shop  khá ổn và ko quá đắt,hơn 100k cho 1 thỏi.Màu môi cũng nên hợp vs màu má  hồng.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-size: small;"&gt;&lt;span style="color: purple;"&gt;Highlight&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;: phấn bắt sáng,có dạng lỏng và dạng nén.Nói chung nó có nhũ bắt sáng vùng da mình muốn nổi bật như mũi,gò má,trán...&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="color: purple;"&gt;&lt;span style="font-size: small;"&gt;Shading&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;:vùng tối,là loại phấn có màu sậm hơn da,che bớt đi vùng cần che,ví dụ cằm bị vuông thì phủ phấn qua vùng cằm vuông ...&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="color: purple;"&gt;&lt;span style="font-size: small;"&gt;Eyeliner&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;: chị chưa quen nên dùng chì kẻ mắt cho chắc ăn.Quen rùi thì dùng gel liner kẻ thích nhất đó&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family: Tahoma;"&gt;&lt;span style="font-size: small;"&gt;&lt;b&gt;Trang điểm theo phong cách Lee Hyori&lt;/b&gt;&lt;br /&gt;Sản phẩm cần chuẩn bị:&lt;br /&gt;&lt;img alt="" border="0" src="http://img.news.zing.vn/img/383/t383902.jpg" /&gt;&lt;br /&gt;a - Phấn mắt màu trắng có nhiều nhũ bạc; b - Phấn mắt màu xám; c - Phấn  mắt màu xanh; d - Chì viền mắt dạng nước màu đen; e - Phấn mắt màu đen; f  - Phấn mắt dạng bột có nhiều kim tuyến; g - Mascara làm cong mi&lt;br /&gt;&lt;img alt="" border="0" src="http://img.news.zing.vn/img/383/t383907.jpg" /&gt;&lt;br /&gt;Bước 1: Trước hết, dùng eyeliner có nhiều nhũ bạc màu trắng (sản phẩm a), tán đều khắp bầu mắt.&lt;br /&gt;Bước 2: Tiếp đó, dùng phấn mắt màu xám (sản phẩm b – khung màu số 2  từ trên xuống ), tán đều lên 2/3 bầu mắt. Đánh đậm phần mí mắt  rồi nhạt dần về phần bầu mắt.&lt;br /&gt;&lt;img alt="" border="0" src="http://img.news.zing.vn/img/383/t383908.jpg" /&gt;&lt;br /&gt;Bước 3: Sau đó, dùng phấn mắt màu xanh (sản phẩm c) tán ½ bầu mắt.  Cũng giống như trên, đánh đậm phần mí mắt rồi nhạt dần về  phần bầu mắt. Màu xanh sẽ giúp mắt không quá tối.&lt;br /&gt;Bước 4: Kẻ một đường viền thật mảnh trên mi mắt bằng bút chì viền mắt  dạng nước (sản phẩm d), có thể dùng chì kẻ dạng gel cũng được.&lt;br /&gt;&lt;img alt="" border="0" src="http://img.news.zing.vn/img/383/t383909.jpg" /&gt;&lt;br /&gt;Bước 5: Dùng cọ chấm vào phấn mắt có màu đen (sản phẩm e) đánh 1  đường theo hình trên nhưng không được tán đều mà hãy giậm nhẹ.  Làm như vậy để tránh cho màu không quá đậm, không lem ra ngoài,  đồng thời kết hợp hài hòa với màu xanh, tạo độ sâu cho mắt.&lt;br /&gt;Bước 6: Để mắt không bị tối và tăng thêm sức quyến rũ, dùng bột phấn  mắt có nhiều kim tuyến (sản phẩm g) phủ một lớp thật mỏng lên phần  bầu mắt.&lt;br /&gt;Bước 7: Cuối cùng là uốn mi và chải Mascara là xong.&lt;br /&gt;&lt;img alt="" border="0" src="http://img.news.zing.vn/img/383/t383910.jpg" /&gt;&lt;br /&gt;&lt;img alt="" border="0" src="http://img.news.zing.vn/img/383/t383911.jpg" /&gt;&lt;br /&gt;Tuy trang điểm đậm nhưng có nhiều kim tuyến, lại hoàn toàn không  sử dụng phấn mắt ở dưới nên trông mắt sẽ thật huyền bí.&lt;br /&gt;&lt;img alt="" border="0" src="http://img.news.zing.vn/img/383/t383912.jpg" /&gt;&lt;br /&gt;Bước 8: Để tạo sự hài hòa trên toàn khuôn mặt, bạn nên tô môi màu be  hoặc màu sắc nhạt. Bạn có thể dùng son hồng (sản phẩm h), sau đó phủ  lên một lớp son bóng (sản phẩm i) sẽ khiến môi căng mọng.&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/2628294040321999416-7705822244432598381?l=lanlimitless.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/2628294040321999416/posts/default/7705822244432598381'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/2628294040321999416/posts/default/7705822244432598381'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://lanlimitless.blogspot.com/2011/06/shading.html' title='Shading'/><author><name>Lan Tran</name><uri>http://www.blogger.com/profile/14666368718475586806</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='32' height='31' src='http://2.bp.blogspot.com/-I-VjBET_ato/TyMQla-L32I/AAAAAAAABZI/bpmmK4cCUzg/s220/396880_10150488516336404_695916403_8777711_808789278_n.jpg'/></author></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-2628294040321999416.post-1886309351970052645</id><published>2011-06-15T12:43:00.000-07:00</published><updated>2011-11-06T11:14:04.370-08:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='Vietnamese'/><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='Travel'/><title type='text'>Du lịch Cuba ^^</title><content type='html'>&lt;b&gt;&lt;a href="http://www.phuot.com/threads/1413-Cuba/page14"&gt;Full link ở đây:&lt;/a&gt;&lt;/b&gt;  Xem hết cả cái topic 24 trang thì nhiều hình ảnh thông tin lắm. Ở đây  là mấy cái tóm gọn nhất nhé. Bài này của 1 anh đã qua Cuba, và đây là  loạt bài đăng trên Thanh Niên Online. &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Cuba là một đất  nước đẹp, khí hậu  tuyệt vời. Tôi đến vào cuối tháng 11  đầu tháng 12,  thời điểm bắt đầu  mùa khô. Thời tiết ấm, hoàn toàn không  có cái nóng  oi bức của vùng  nhiệt đới, buổi sáng và buổi chiều mát mẻ,  nhiệt độ  trung bình ban ngày  khoảng 25 độ C, giữa trưa vẫn có những cơn  gió  biển mát mẻ thổi vào  xua đi cái nóng do ánh nắng chói chang của mặt   trời.&lt;br /&gt;&lt;a name='more'&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;Kiến  trúc của Cuba pha trộn giữa kiến trúc Tây  Ban Nha và Liên Xô. Những   tòa nhà với kiến trúc châu Âu thời kỳ thuộc  địa TâyBan Nha cầu kỳ, kiểu   cách được xây dựng từ hàng trăm năm trước  vẫn được bảo tồn lưu giữ bên   cạnh những tòa nhà thiết kế kiểu hình hộp  vuông như những bao diêm để   chồng lên nhau được xây dựng với kết cấu  bê tông đúc sẵn. Ngoài ra, cũng   có một số nhà kiểu Mỹ đặc biệt là nhà  gỗ kiểu Mỹ ở một số vùng của  Cuba  như Matanzas, Varadero.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;b&gt;Đến  Cuba  cho ta cảm giác như đi ngược lại dòng lịch sử, sống lại với  thời  xa  xưa, có những lúc tôi cảm thấy khung cảnh cổ kính xung quanh đưa   ta lùi  lại cả nửa thế kỷ, tòa lâu đài cổ kính, con đường lát gạch, xe   ngựa  kéo, với những hình ảnh của những năm 50 mà nay chỉ còn thấy trên   phim  ảnh&lt;/b&gt;. Khi đi vào các cửa hàng bách hóa với dăm ba món hàng,  sản phẩm   nhưng lại đông người đứng đợi, những quầy thực phẩm với hình  ảnh người   dân xếp hàng mua với tem phiếu tiêu chuẩn, hoặc khi đi qua  những khu  tập  thể năm tầng cũ nát với quần áo treo đầy ngoài ban công,  tôi lại  cảm  giác mình sống lại thời bao cấp&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Cuba sử  dụng hai  hệ thống tiền tệ, đồng peso thường chỉ người Cuba mới  được  dùng, đồng  peso chuyển đổi có giá trị bằng một đồng Euro, cao hơn  cả  đồng Mỹ. Vì  vậy khi người Cuba phải trả 2 peso cho ly bia, một người   du lịch nước  ngoài sẽ phải trả 2 peso chuyển đổi (tức là khoảng 50 peso   thường, đắt  gấp 25 lần giá người dân Cuba phải trả). Người dân Cuba  có  thể đem đồng  peso chuyển đổi này đến cửa hàng Intershop để mua hàng  nhập  khẩu hoặc  đến ngân hàng đổi lấy đồng peso thường để chi tiêu  sinh hoạt  hàng ngày.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Nhịp sống ở Cuba dường như chậm hơn so với thế giới. &lt;b&gt;Nếu   bạn đến đây,  bạn sẽ cảm nhận như thoát khỏi cuộc sống quay cuồng,  nhộn  nhịp của các  thành phố khác trên thế giới, nơi con người phải  gồng  mình đuổi cho kịp  nhịp sống công nghiệp hiện đại chóng mặt của  nền kinh  thế thị trường với  sức ép của đồng tiền và chi phí cuộc sống,  nơi mà  quần áo, điện thoại  di động và các vật dụng điện tử hiện đại  khác đổi  mốt liên tục&lt;/b&gt;.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;b&gt;Cuộc sống ở Cuba chậm vậy nhưng con người Cuba lại rất sôi động,&lt;/b&gt;   do đặc  thù của khí hậu nhiệt đới, người dân ở đây thường hay bắc ghế   ngồi vỉa  hè, hóng mát, túm năm tụm ba nói chuyện rôm rả hoặc ra quán   bia ngồi làm  vài vại giải khát, tán chuyện vui. Bạn có cảm giác giống   như đang đi  giữa đường phố Sài gòn, Hà Nội vậy. Bia Cuba khá ngon và   đặc biệt, bia  Crital là loại nổi tiếng nhất Cuba, bia khá nhẹ có thể   uống cả ngày,  chắc chỉ khoảng 4-5%. Đi dọc bờ biển của các khu resort ở   Cuba, đâu đâu cũng thấy các quán  bar lợp mái lá cọ với các cô gái,   chàng trai trong bộ đồ tắm tay cầm ly  bia, hoặc rượu cocktail uốn mình,   lắc hông theo tiếng nhạc salsa trong  ánh hoàng hôn nhiệt đới quả là   một cách truyền bá hình ảnh du lịch cho  đất nước Cuba tươi đẹp. Đất   nước của lễ hội tiệc tùng và các kỳ nghỉ  tuyệt diệu.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Con   người Cuba hiền lành, tốt bụng, mến khách. Đâu đâu cũng có thể nhìn    thấy nụ cười hiếu khách nở trên mơi người dân Cuba, từ nhân viên cửa    khẩu ở sân bay cho đến người nông dân ngoài đồng ruộng. Nếu bạn đỗ xe    lại dọc đường và có vẻ cần tìm đường, sẽ có một ai đó đang đi xe, dừng    lại, hỏi bạn muốn đi đâu và chỉ dẫn bạn tận tình đến đó, thậm chí còn    lái xe dẫn đường đưa bạn đến tận nơi rồi mới đi tiếp. Trong một lần lái    xe ở Cuba về phía Nam, do đường tối hoàn toàn không có đèn trên đường    cao tốc, tôi ngã xe, bị thương và được một xe ô tô đi qua đường đỗ  lại,   đưa tôi đến một bệnh viện nhỏ thuộc tỉnh Matanzas, nằm cách  Habana   khoảng 100km. Bệnh viện trông rất thiếu thốn cơ sở vật chất,  nhưng các   bác sỹ rất tận tình, đội ngũ y bác sĩ trẻ, một số người nói  tiếng Anh   rất tốt đã chữa trị, chụp X-quang, khâu vết thương cho tôi  hoàn toàn   miễn phí. Tôi có nói chuyện với một số bệnh nhân khác là  người Cuba và   họ nói rằng họ không baogiờ phải trả tiền khám chữa bệnh  cũng như thuốc   men ở Cuba. Ngay cả chuyện học hành cũng vậy, giáo dục  hoàn toàn miễn   phí ở Cuba. Đây quả là một sự cố gắng lớn lao của  chính phủ Cuba trong   tình hình bị cấm vận, kinh tế khó khăn. Tôi để ý  tất cả các phương tiện,   y tế, thuốc thang đều thiếu thốn, phần lớn có  vẻ sản xuất trong nước.   Tôi để ý, từ miếng bông, cái gạc, đều được gói  trong các gói giấy mầu   nâu vàng nhỏ, như kiểu chia khẩu phần. Mọi thứ  dường như rất thiếu thốn.   Thuốc kháng sinh phổ biến ở đây vẫn là  tetracycline. Miếng băng dán   tiện dụng (bandage) là đồ xa xỉ, băng  dính y tế khan hiếm. Bác sỹ rửa   tay bằng xà phòng bánh mầu nâu đục  kiểu nấu bằng dầu dừa (trông giống   như xà phòng 72 Liên Xô phổ biến ở  Việt Nam thời bao cấp). Chỉ khâu y tế   là loại phải đi cắt chỉ, trong  khi phần lớn thế giới đã dùng chỉ tự   tiêu, còn các nước tiên tiến đã  dùng công nghệ bắn ghim kim loại. Với   điều kiện trang bị thiếu thốn  như vậy nhưng các bác sỹ, y tá đã phục vụ   bằng tất cả lòng tận tình,  những nụ cười trên môi và hỏi chuyện đi du   lịch thế nào, thấy đất nước  Cuba ra sao. Họ rất vui khi tôi nói tôi là   người Việt nam. Chắc chắn  sẽ có một ngày tôi trở lại thăm Cuba.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Nếu Cuba là một con cá voi, La Habana là con mắt, thì Varadero là cái  tia nước mảnh mai phụt trên đầu cá voi, một tín hiệu vui sống. Đó là một dải đất rất hẹp và dài, ngóc chéo lên, vươn ra biển:&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;img alt="" border="0" src="http://i276.photobucket.com/albums/kk18/dudiworld/Cuba/varadero-1.jpg" /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Chiều rộng của nó, có lẽ chỉ bằng 2-3 con phố, với một con đường như cột sống và những con hẻm xương cá rộng và thoáng. &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Trừ một vài khách sạn gần đất liền còn cao, hầu hết chỉ là những cửa hàng 1-2 tầng bán đồ lưu niệm. &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Ở đó có một cửa hàng nhỏ mang tên Hà Nội, bán sách và văn phòng phẩm, các cửa hàng khác bán móc khóa, áo phông... &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Có cả những mũ bêrê đen kiểu như Chê vẫn đội. Lật ra bên trong, một cái mác nhỏ màu tráng, thô, sơ sài ghi: Made in Vietnam.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Biển cũng giống như ở Phú Quốc hay Bataya ở Thái: cát trắng, mịn. Bờ  biển không thoải,mà hơi hụt như ở Nha Trang. Nước hơi mặn và không lạnh  lắm, như Cửa Lò. &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Nhưng khác ở chỗ biển màu xanh thẫm chen những vệt mầu xanh ngọc, cẩm thạch, màu rỉ đồng... rất thơ mộng:&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;img alt="" border="0" src="http://i276.photobucket.com/albums/kk18/dudiworld/Cuba/varadero-beach-wallpaper.jpg" /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Bọn em ở cái khách sạn này: Cuatro Palmas (Bốn cây cọ). Giống như các khách sạn khác ở đây, chỉ có khách nước ngoài. &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;img alt="" border="0" src="http://i276.photobucket.com/albums/kk18/dudiworld/Cuba/DSC00652.jpg" /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Nhận phòng, người ta đeo vào tay một cái vòng nhựa và mọi thứ trong ấy, cứ việc chìa cái tay ấy ra là ... xơi. &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Trọn gói: $ 35 /ngày/người, bao gồm:&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;img alt="" border="0" src="http://i276.photobucket.com/albums/kk18/dudiworld/Cuba/DSC00622-1.jpg" /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;+ Phòng 3* nhưng các khách sạn 4-5* cũng không hơn như thế. Sạch sẽ thơm  tho. Làm phòng sạch đến mức không chỉ lau nhà bằng nước thơm mà còn lật  cả giường lên lau gậm giường. &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Thật tình em khuyên bà dọn phòng không cần thiết phải như vậy, nhưng bà  ấy không nghe, cứ dỡ hết giường ra lau bóng loáng rồi lại xếp giường  lại, mà cái đệm thì nặng cực vì rất dày và êm, mọi thứ trắng toát, ủi  (là) thẳng đơ...&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;+ Ăn ba bữa, búp-phê no xôi chán chè, cả rượu vang lẫn bia:&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;img alt="" border="0" src="http://i276.photobucket.com/albums/kk18/dudiworld/Cuba/DSC00633.jpg" /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;+ Tắm các loại, biển, hồ, bơi đủ kiểu:&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;img alt="" border="0" src="http://i276.photobucket.com/albums/kk18/dudiworld/Cuba/DSC00629.jpg" /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;+ Vườn mát nhạc hay, đánh cờ uống rượu cả ngày:&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;img alt="" border="0" src="http://i276.photobucket.com/albums/kk18/dudiworld/Cuba/DSC00625-1.jpg" /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;+ 2 show diễn thời trang ca nhạc, các em chân dài múa may quay cuồng,  xem mỏi mắt. Nhảy vô tư. Được dạy Salsa tận tình (có lớp học, thày cô  dạy hẳn hoi). &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;+ Bar uống 24/24, kính thưa các loại rượu Cuba. Cocktail có cả trăm loại và sẵn sàng làm theo ý khách. &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Cái này với em là đáng kinh ngạc nhất và khoái nhất. Cứ việc ngồi uống tỳ tỳ, huýt sáo là có người pha, mang đến tận nơi. &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Em còn bày trò bắt pha theo kiểu của mình. Chẳng hạn, lấy rum pha với  Coca, nước ngọt địa phương, chanh, cam, đá... sóc tung lên. Cứ chỉ thôi,  không cần hiểu, không thích thì mình nhào vào tự làm lấy cho khoái.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Tại bàn có ghế ngồi ngả ngốn, lại có một bác ảo thuật gia phục vụ tận  bàn mua vui. Bác này phải nói là đại tài, có thể làm rất nhiều trò đáng  phục ngay trước mắt, tại bàn mình. &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Cuối cùng, bác ấy bảo:&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;- One dollard.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Hơi ngơ ngác một tý, em hiểu là bác ấy bảo bo $1, bèn móc ra đưa. Bác ý  xua tay xin lỗi rối rít, ra hiệu tới lui. Em phẩy tay, bảo bác ấy lui.  Hóa ra bác ý chỉ mượn thôi.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Và trò ấy là xé toạc tờ $1, vo vo rồi xòe ra lại còn nguyên. Em bảo bác ý  làm lại. Bác ý đưa cho em 1 cái như cái đũa, ra hiệu rạch. Thì rạch,  thế mà nhoằng một cái thế nào, lại còn nguyên. &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Bác ý cúi rập đầu chào để đi bàn khác, trả lại $1. Em lại phẩy tay, bảo  bo luôn, cười và vỗ tay khen bác ý. Thấy bác ý cũng có vẻ hài lòng ra  mặt.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Cái ảnh phòng ăn em bốt ở trên, xin các bác nhìn lại một tý: phòng ăn có  cả một ban nhạc sống hẳn hoi, oánh những bản êm dịu, rất ... khai vị. &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;img alt="" border="0" src="http://i276.photobucket.com/albums/kk18/dudiworld/Cuba/DSC00636-1.jpg" /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Họ hát rất hay, nhiều khách khoái đến mức nhiều khi ngưng ăn để tập trung nghe nhìn.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Bọn em nổi máu rang hồ, nhờ người hỏi xem sau khi ăn trưa xong, muốn nghe ban nhạc này biểu diễn riêng có được không? &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Trả lời: được.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;- Nhưng đem ra bãi biển, chỉ đánh riêng cho bọn tôi thôi, không cho khách nào xem ké, được không?&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;- Được.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;- Giá bi nhiêu?&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;- Tuỳ!&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;- Tuỳ là tuỳ thế nào? &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;- Chúng tôi có 8 người, đánh bao lâu cũng được, các ông muốn nghe bài gì đánh bài đó...&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;- OK. Nhưng sau đó sẽ đưa cho các ông bao nhiêu tiền?&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;- Thì tuỳ, thông thường ... mỗi người $1.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;- Hả, $1 cho mỗi người? Đúng không? Tức là 8 người $8 ??&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;- Đúng rồi!&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;- Thôi...À...&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;- Thôi hả?&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;- Thôi, $10 cho cả nhóm, OK? Cho nó chẵn!&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Thế là cả nhóm tươi cười vác đàn luần quần đi theo bọn em. Lòng vòng một  lúc, cốt để tìm chỗ riêng cho hai khán giả, nhưng lại muốn gần sát biển  cho nó có cả tiếng sóng biển. &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Rồi em chỉ đại một mái hiên rộng, kê cái bàn với 2 cái ghế xa lông, đặt  chân máy ảnh với cả video, ngả ngốn ra rồi búng tay cái tách:&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;- Bề Da Mề Mút Chô, pls!&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;img alt="" border="0" src="http://i276.photobucket.com/albums/kk18/dudiworld/Cuba/DSC00643-2.jpg" /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Cả ban nhạc đánh dập dìu, trầm bổng, bè pha hơi bị chuẩn. Giọng cực hay. &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;(Không biết phượt có cho bốt video clip không thì em bốt cho bà con nghe  mấy cái giọng này để thấy cái chất giọng cigar nó hay hơn thuốc lào  nhiều).  &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;- Oăn Ta Ra Mê Ra, pls!&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Các bác ý nhún nhẩy bập bùng, say sưa như đang bỉu riễn trên Nhà hát  Nhớn ý. Còn bọn em, hai thằng, lim dim, gật gù, ra cái điều cũng biết  thưởng thức lém.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Nghĩ ra bài nào thì xướng lên bài ý. Rồi cũng tịt vì hết bài để nói cho người ta hiểu, bèn bảo qua một người thông dịch: &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;- Thôi, các ông thích hát bài nào thì hát, hát đại đi cho nó vui!&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;- Dân ca Cuba nhé?&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;- OK, rất tốt - (thế mà mình không nghĩ ra, tệ thật)&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Thế là tưng bừng tiếp, sòn sòn sòn đô sòn... cà tưng, cà tưng...Rồi hai  khán giả nhảy lên hát chung với ban nhạc, hát lại liên khúc quen thuộc  từ Oăn Ta Mê Ra tới Bê Da Mê Mút Chô...&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Chơi vui một hồi, em thấy tội các bác này quá, bèn bảo ngưng, thế đủ  rồi. Trả tiền, mình thấy hài lòng vì chơi vui, rồi lại thấy thương  thương, trong khi các bác nhạc công thấy hả dạ...&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;$10 đó là số tiền tiêu thêm trong khách sạn này, ngoài số tiền trọn gói ăn ở ngủ nghỉ đã trả. &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;img alt="" border="0" src="http://i276.photobucket.com/albums/kk18/dudiworld/Cuba/DSC00621.jpg" /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Có lẽ đó là $10 xứng đáng nhất đã chi từ trước tới nay cho mục đích “nâng cao chất lượng cuộc sống”.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;---------------------------------&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Aloha, các bạn, thông tin về Cuba thì ở dưới đây ^^&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Mình xin được nói thêm về lý do mình thích đi Cuba: mình muốn khám phá và tìm hiểu về quan điểm về hạnh phúc của họ ^^ Sống thiếu thốn mà làm thế nào họ vẫn cực kỳ hạnh phúc, nhẫn nại, lạc quan, ... dù chưa hẳn họ hài lòng với cuộc sống :D&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Mình search thử thì package 7 ngày all inclusive ở khách sạn 3 sao (như kể ở trên) + vé máy bay đi ngày 24/12 từ Vancouver, Canada là 700$ nhé. Nếu ở nhà trọ ngoài thì khoảng 15$/đêm (chi tiết nhà trọ thì xem ở dưới) - an ninh nhé. &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Bạn nào interested thì nhắn mình rồi mình lập nhóm bàn bạc kế hoạch chi tiết nhé! Let's make this journey the most exciting ever in our lives :D&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;----------------------&lt;br /&gt;Hostel ở Cuba khá đặc biệt so với những nơi khác, vì những lý do sau:&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;1. Hostel ở Cuba thường là family hostel, tức là một số gia đình có nhà  rộng, thừa ra vài ba phòng, họ sửa sang lại và cho thuê kiếm thêm tiền.  Vì thế hostel bị overbooked là chuyện không hiếm, nhưng các gia đình làm  hostel cũng có 1 mạng lưới quen biết rộng, họ có thể sẽ tìm cho bạn nhà  khác. Khi ở trong những hostel này, tiện nghi sẽ không được như ở các  nước tiên tiến nhưng bù lại, bạn có cơ hội sống cùng nhà chủ, được trải  nghiệm cuộc sống thật của người dân ở đây (như được sống lại những năm  80 ở VN vậy ), dù rằng những gia đình đã có thể cho khách du lịch thuê phòng là cũng khá giả hơn đa số khác rồi. &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;2. Ở Cuba chỉ có những hostel được cấp giấy phép của nhà nước và có treo  biển xanh ngoài cửa mới được phép cho người nước ngoài thuê. Để nhận  được giấy phép này họ cũng mất khá nhiều tiền cho nhà nước và khi có  khách thuê phòng thì họ cũng phải đóng thuế cao nên giá thuê phòng không  thể rẻ được, khoảng từ 25-35 CUC/phòng đôi. Giá như thế này so với các  nước phương tây vẫn là ổn, nhỉ? Nhưng nếu so với lương của một người  Cuba khoảng 40-50 CUC/tháng thì hiếm người dám đi ở hostel (chưa nói đến  hotel)    &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;3. Du lịch Cuba bằng tourist card (tương đương như visa du lịch) đồng  nghĩa với việc bạn PHẢI thuê và sống trong khách sạn hoặc hostel loại  treo biển màu xanh. Nếu không sống đúng nơi quy định thì khi xảy ra  chuyện gì (như mất cắp, trấn lột) bạn phải hoàn toàn chịu trách nhiệm.  Chính vì thế có thể hoàn toàn yên tâm khi ở trong hostel được cấp phép.  Họ rất thận trọng và quan tâm đến các khách hàng của mình. Vì nếu bạn là  khách du lịch, sống trong hostel của họ mà bị mất cắp, họ có thể gặp  rắc rối và bị mất giấy phép.  &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-size: large;"&gt;  &lt;/span&gt;&lt;br /&gt;Các bạn muốn rẻ thì thử tìm vé rẻ bay sang Canada rồi đi tiếp , vừa xem  thử thì tour đầu tháng 1 bay từ Toronto ở  7 ngày hotel 4 sao , all  inclusive , vé , tax tất cả có 550 usd , tìm kỹ hơn chắc còn có cái rẻ  nữa &lt;br /&gt;Đi Cuba nói chung cực vui, cảm giác không khí ở đây  lúc nào cũng như lễ  hội. Bia rượu uống bét nhè không lo như ở Mỹ hay  Canada ( không dám uống  nhiều sợ cảnh sát thâu bằng lái).  Bãi biển ở  đây cực đẹp, nguyên thủy,  cát vàng, nước trong xanh như ngọc, không rác  rưởi, con gái vùng Caribe  thì tuyệt vời, da rám nắng, ngực to, eo nhỏ,  mông nở, nhảy salsa cực  sexy. Nói chung là tuyệt vời&amp;nbsp; Xin lỗi chị em nào đọc được mấy dòng này nhé! &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Được  cái chơi thuyền buồm, lặn scuba diving ở Cuba cực rẻ, thuê một quả   camataran phi ra biển chơi giá có $30/ngày, chạy tít ra ngoài xa lặn   xuống xem cá san hô cực đẹp, tiếc là không dám mang máy ảnh để chụp vì   biết rằng khi chơi catamaran đồ đạc sẽ bị ướt hết, hơn nữa lại thích đi   nghiêng thuyền cho nên rất dễ bị lật.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;$500 trọn gói bao gồm 1 tuần  khách sạn resort, bao ăn thoải mái, trái cây, nước uống cả ngày, thích  lúc nào uống lúc đấy, rượu bia uống cả ngày cho đến nỗi không biết xỉn  là gì nữa. Trung bình một ngày tớ uống như sau: Sáng ra ăn sáng, uống 1  cốc nước cam, 1 cốc nước hoa quả tổng hợp sau đó chạy ra biển chơi, chạy  lòng vòng ngắm các em, tắm biển, phơi nắng, hoặc chơi windsurfing,   catamaran ( chẳng biết tiếng Việt là gì thyền buồm hai mảnh hay buồm đối  xứng ?), snorkeling (lặn ngụp), sau đó lên phơi nắng làm vài vại bia  hoặc bắt đầu thử đủ các loại rượi cocktail với mojito. Một ngày tọng đến  cả mấy chục ly rượu với chục vai bia chứ chẳng đùa. Ấy vậy mà tất cả  gói gọn trong có $500. Thế có phải là quá rẻ không? Ở các nơi khác trên  thế giới có thể rẻ hơn nhưng bảo đảm không thể có dịch vụ tốt như thế.  Dân trí của Cuba cực cao, người dân lịch sự và hiếu khách. Nói chung tớ  cực kỳ recommend mọi người nên đến đây một lần cho biết. Đấy là bây giờ  chứ chắc ít nữa khi Cuba chuyển sang nền kinh tế Tư bản, chắc cũng chả  kém gì Little Cuba 50 dặm bên kia bờ biển.  Tổng chi phí chỉ nằm trong  khoảng $2500 đổ lại nhưng được đi 2 nước. Nếu có thêm thời gian thì đi  chơi thêm 1-3 tuần ở Canada nữa thì càng vui.&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/2628294040321999416-1886309351970052645?l=lanlimitless.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/2628294040321999416/posts/default/1886309351970052645'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/2628294040321999416/posts/default/1886309351970052645'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://lanlimitless.blogspot.com/2011/06/du-lich-cuba.html' title='Du lịch Cuba ^^'/><author><name>Lan Tran</name><uri>http://www.blogger.com/profile/14666368718475586806</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='32' height='31' src='http://2.bp.blogspot.com/-I-VjBET_ato/TyMQla-L32I/AAAAAAAABZI/bpmmK4cCUzg/s220/396880_10150488516336404_695916403_8777711_808789278_n.jpg'/></author><media:thumbnail xmlns:media='http://search.yahoo.com/mrss/' url='http://i276.photobucket.com/albums/kk18/dudiworld/Cuba/th_varadero-1.jpg' height='72' width='72'/></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-2628294040321999416.post-5613434955708361923</id><published>2011-06-15T11:01:00.000-07:00</published><updated>2011-11-06T11:13:58.582-08:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='Fun'/><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='BIGBANG'/><title type='text'>BIGBANG &amp; Tween</title><content type='html'>Sáng nay đang coi Tonight của BigBang trên tv thì một em chai xinh xẻo nhìn cỡ cấp 2 khép nép chạy lại gần. Mình lăm le rờ mốt chuẩn bị chuyển kênh thì em thỏ thẻ : "TONIGHT HẢ BẠN?"&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Trời ơi sức ảnh hưởng của BB đã lan rộng tới cỡ này xaoooooooooooo =]]]&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;xong em khép nép ngồi trên cầu thang coi BB trong khi mình chễm chệ trên ghế xa lông (em ngồi coi đáng iu quá nên cứ để em ngồi :-")&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Bơ Bé Bỏng Ủa e đâu ra chui vô nhà mày vậy?&lt;br /&gt;Dee Exx tới nhổ răng -&amp;gt; còn răng sữa -&amp;gt; chắc chưa dậy thì =]]&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/2628294040321999416-5613434955708361923?l=lanlimitless.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/2628294040321999416/posts/default/5613434955708361923'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/2628294040321999416/posts/default/5613434955708361923'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://lanlimitless.blogspot.com/2011/06/bigbang-tween.html' title='BIGBANG &amp; Tween'/><author><name>Lan Tran</name><uri>http://www.blogger.com/profile/14666368718475586806</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='32' height='31' src='http://2.bp.blogspot.com/-I-VjBET_ato/TyMQla-L32I/AAAAAAAABZI/bpmmK4cCUzg/s220/396880_10150488516336404_695916403_8777711_808789278_n.jpg'/></author></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-2628294040321999416.post-4728095469638777425</id><published>2011-06-14T11:31:00.000-07:00</published><updated>2011-11-06T11:13:48.192-08:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='Family'/><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='College'/><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='Inspiration'/><title type='text'>The past four years</title><content type='html'>I remember it like it was not so far gone. I carried the last of my  belongings into my first floor room in Bouge, my body sweating from the  lingering summer heat. I rushed my mom, brother, and friend Sarah back  on the road, ready to start my new venture. I wandered around this  unfamiliar campus in my pastel flowered dress, stopping any time I saw a  new face—a student just like me—confused and excited for this new step  in life. &lt;br /&gt;I met many friends whose names are long forgotten and faces faded in  memory. It was the outgoing freshmen days when it was necessary to meet  every single new person and tell them every detail about your life as if  they were going to be your best friend. And after four years, it may  only be a smile or wave you give them in acknowledgement when you see  them, if they are even still here at all.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;a name='more'&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;Friday May 13, 2011, graduating seniors will be reminiscing on their  years spent at Green Mountain and embracing their last night of college  with friends. The last Friday the 13th in May was in 2005. I remember it  vividly because I awoke to a phone call at 3a.m., a shaking voice on  the other end, telling me my father went into a coma. It was unexpected,  with no explanation, and he passed away the next day. I have come to  realize that is life—things happen and you must deal with them.  Sometimes things happen in life that we feel we aren’t ready for, but we  find the strength to continue on.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Saturday May 14, 2011, we will be leaving life as we know it behind  and embarking on new adventures. We may feel like we aren’t ready, but  we will take what we have gained here at Green Mountain, and carry it  with us.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;The friends I met freshmen year, we’ve traveled far. From those days  when we chilled by the river, watched for shooting stars, and talked  about our high school days, swearing no one would be as close as we  were. Then the next semester came, with only half of the friends  returning, the cycle repeating itself until finally just a handful of us  were left. We discovered love at Green Mountain, whether it be in  ourselves, the environment, our sense of place, or individuals that we  feel completely synch with.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Through life we travel down paths—sometime we get lost, while other  times we only think we are. During these travels we learn to make  mistakes, to be independent, and grow. We learn to trust ourselves and  the choices we make. Sometimes we may reach obstacles in our way, but as  my grandma says to me, “Continue you break down the brick walls; even  if it means taking it down brick by brick.” We will travel far in life,  and look back wishing we could still be wearing that tie-dye skirt,  living so care-free in the back field.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Amberlee Miller&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/2628294040321999416-4728095469638777425?l=lanlimitless.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/2628294040321999416/posts/default/4728095469638777425'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/2628294040321999416/posts/default/4728095469638777425'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://lanlimitless.blogspot.com/2011/06/past-four-years.html' title='The past four years'/><author><name>Lan Tran</name><uri>http://www.blogger.com/profile/14666368718475586806</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='32' height='31' src='http://2.bp.blogspot.com/-I-VjBET_ato/TyMQla-L32I/AAAAAAAABZI/bpmmK4cCUzg/s220/396880_10150488516336404_695916403_8777711_808789278_n.jpg'/></author></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-2628294040321999416.post-8512389931136806574</id><published>2011-06-07T19:48:00.000-07:00</published><updated>2011-11-06T11:13:36.279-08:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='Vietnamese'/><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='BIGBANG'/><title type='text'>10 chỉ dẫn khi cười của Big Bang dán trên tường công ty YG</title><content type='html'>&lt;div class="separator" style="clear: both; text-align: center;"&gt;&lt;a href="http://3.bp.blogspot.com/-uY1FchFxSBk/Te7iyl7PP1I/AAAAAAAAAus/-tn4vvb5MCA/s1600/19307459.jpg" imageanchor="1" style="margin-left: 1em; margin-right: 1em;"&gt;&lt;img border="0" src="http://3.bp.blogspot.com/-uY1FchFxSBk/Te7iyl7PP1I/AAAAAAAAAus/-tn4vvb5MCA/s1600/19307459.jpg" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;/div&gt;&lt;br /&gt;1. Cười lớn, cười lớn là cách luyện tập tốt nhất, mỗi ngày cười lớn trong 1 phút sẽ sống được lâu hơn, cười càng lớn càng cảm thấy tự tin.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;2. Miễn cưỡng cũng nên cười, như vậy đau khổ sẽ biến mất.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;a name='more'&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;3. Khi vừa ngủ dậy cũng nên cười. Vui cười sau khi ngủ dậy là liều thuốc bổ tốt nhất, công dụng mạnh hơn bất kì thứ thuốc nào.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;4. Cố định thời gian cười trong ngày, như vậy sẽ không bao giờ phải đến bệnh viện.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;5. Phải cười ra từ trong trái tim bởi khuôn mặt và trái tim quan trọng như nhau.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;6. Phải tìm chuyện vui để cười. Nụ cười vui vẻ sẽ tạo nên hạnh phúc. Cười để sống hạnh phúc.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;7. Cùng nhau cười nào. Cách này tăng hiệu quả của nụ cười lên 33 lần.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;8. Khi gặp khó khăn, càng phải cười nhiều hơn.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;9. Cười 1 lần rồi lại cười, một ngày mà không có nụ cười thì coi như đã lẵng phí một ngày.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;10. Tưởng tượng khi ước mơ được thực hiện. Giấc mơ và nụ cười sẽ vui vẻ sống cùng nhau.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Vì thế nên nụ cười là thứ mà ai cũng nên học, học được tác dụng của nụ cười thì cười sẽ càng nhiều hơn.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Cre: BBVN&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/2628294040321999416-8512389931136806574?l=lanlimitless.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/2628294040321999416/posts/default/8512389931136806574'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/2628294040321999416/posts/default/8512389931136806574'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://lanlimitless.blogspot.com/2011/06/10-chi-dan-khi-cuoi-cua-big-bang-dan.html' title='10 chỉ dẫn khi cười của Big Bang dán trên tường công ty YG'/><author><name>Lan Tran</name><uri>http://www.blogger.com/profile/14666368718475586806</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='32' height='31' src='http://2.bp.blogspot.com/-I-VjBET_ato/TyMQla-L32I/AAAAAAAABZI/bpmmK4cCUzg/s220/396880_10150488516336404_695916403_8777711_808789278_n.jpg'/></author><media:thumbnail xmlns:media='http://search.yahoo.com/mrss/' url='http://3.bp.blogspot.com/-uY1FchFxSBk/Te7iyl7PP1I/AAAAAAAAAus/-tn4vvb5MCA/s72-c/19307459.jpg' height='72' width='72'/></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-2628294040321999416.post-8103316682900209897</id><published>2011-05-31T09:50:00.001-07:00</published><updated>2011-05-31T10:06:21.280-07:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='Psychology'/><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='English'/><title type='text'>Oliver Sacks's The man who mistook his wife for a hat</title><content type='html'>Sản phẩm của cuộc đời intellectual gần đây ~~&lt;br /&gt;&lt;a name='more'&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-size: large;"&gt;&lt;b&gt;1: The man who mistook his wife for a hat&lt;/b&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;"What I would prescribe, in a case such as yours, is a life which consists entirely of music. Music has been the centre, now make it the whole, of your life"&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;"I think that music, for him, had taken the place of image. He had no body-image, he had body music: this is why he could move and act as fluently as he did, but came to a total confused stop if the "inner music" stopped. And equally with the outside, the world ..."&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;"An animal, or a man, may get on very well without "abstract attitude" but will speedily perish if deprived of judgement. Judgement must be the first faculty of higher life our mind - yet it is ignored, or misinterpreted, by classical (computational) neurology" &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;"Of course, the brain is a machine and a computer - everything in classical neurology is correct. But our mental processes, which constitute our being and life, are not just abstract and mechanical, but personal, as well -- and, as such, involved not just classifying and categorising, but continual judging and feeling also"&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-size: large;"&gt;&lt;b&gt;2: The Lost Mariner&amp;nbsp;&lt;/b&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;"What was life without connection?"&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;"What could we do? What should we do? "There are no prescriptions," Luria wrote, "in a case like this. Do whatever your ingenuity and your heart suggest. There is little or no hope of any recovery in his memory. But a man does not consist of memory alone. He has feeling, will, sensibilities, moral being - matters of which neuropsychology cannot speak. And it is here, beyond the realm of an impersonal psychology, that you may find ways to touch him, and change him. And the circumstances of your work especially allow this, for you work in a Home, which is like a little world, quite different from the clinics and institutions where I work. Neuropsychologically, there is little or nothing you can do; but in the realm of the Individual, there may be much you can do."&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;"Clearly, passionately, he wanted something to do; he wanted to do, to be, to feel-and could not; he wanted sense, he wanted purpose - in Freud's words, "Work and Love".&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;"Perhaps there is a philosophical as well as a clinical lesson here: that in Korsakov's, or dementia, or other such catastrophes, however great the organic damage and Humean dissolution, there remains the undiminished possibility of reintegration by art, by communion, by touching the human spirit: and this can be preserved in what seems at first a hopeless state of neurological devastation"&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/2628294040321999416-8103316682900209897?l=lanlimitless.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/2628294040321999416/posts/default/8103316682900209897'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/2628294040321999416/posts/default/8103316682900209897'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://lanlimitless.blogspot.com/2011/05/oliver-sackss-man-who-mistook-his-wife.html' title='Oliver Sacks&apos;s The man who mistook his wife for a hat'/><author><name>Lan Tran</name><uri>http://www.blogger.com/profile/14666368718475586806</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='32' height='31' src='http://2.bp.blogspot.com/-I-VjBET_ato/TyMQla-L32I/AAAAAAAABZI/bpmmK4cCUzg/s220/396880_10150488516336404_695916403_8777711_808789278_n.jpg'/></author></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-2628294040321999416.post-5087225309996235053</id><published>2011-05-29T10:49:00.001-07:00</published><updated>2011-05-31T10:07:30.826-07:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='Friendship'/><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='Vietnamese'/><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='Toma Ikuta'/><title type='text'>Những lý do để gọi đó là tình bạn TomaPi</title><content type='html'>&lt;div class="separator" style="clear: both; text-align: center;"&gt;&lt;a href="http://3.bp.blogspot.com/-bJiIuIMo4PQ/TeKHoQDbLLI/AAAAAAAAAtg/6pRvhEz4AOM/s1600/000a0c3k.jpg" imageanchor="1" style="margin-left: 1em; margin-right: 1em;"&gt;&lt;img border="0" height="640" src="http://3.bp.blogspot.com/-bJiIuIMo4PQ/TeKHoQDbLLI/AAAAAAAAAtg/6pRvhEz4AOM/s640/000a0c3k.jpg" width="432" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;/div&gt;&lt;br /&gt;Có lẽ bởi vì cả 2 đã từng 1 lần đợi nhau những ...40' có thể ngồi cùng nhau trên bánh xe 'hư cấu' (1 trò chơi).&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Có lẽ bởi vì Yamapi luôn gọi tên Toma đầu tiên trong suốt những vụ rắc rối của mình.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Có  lẽ bởi vì trong ngày lẽ tốt nghiệp của Toma, Yampi đã gửi tin nhắn nói  rằng: Chúc mừng cậu đã tốt nghiệp, lần tới chúng ta cùng nhau tốt nghiệp  tại Juniors.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Có lẽ bởi vì Yampi sau đó đã thừa nhận rằng những tâm sự cảm xúc thầm kín của anh chỉ có thể giãi bày cùng với Toma.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;a name='more'&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;Có lẽ bởi vì trong ngày sinh nhật của Toma, Yampi đã tặng Toma chiếc áo phông giống với chiếc áo mà anh mặc sau đó.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Có lẽ bởi vì Yampi đã từng 1 lần nói rằng 1 khi đã ra ngoài cùng với Toma thì anh ghét việc ai đó lè kè đi theo...2 người.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Có lẽ bởi vì khi Toma bận rộn với công việc, Yampi sẽ gửi tặng anh bức hình về đại dương để Toma...thư giãn.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Có lẽ bởi vì Toma từng 1 lần nói với Takky rằng anh sẽ luôn ở bên cạnh Yampi.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Có  lẽ bởi vì Toma từng 1 lần nói rằng anh chỉ tử tế được với 1 mình  Yamapi. Thậm chí khi chơi bóng rổ anh cũng chỉ chuyền 1 cách chậm rãi  cho Yampi sẵn sàng tiến lên.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Có lẽ bởi vì khi Toma nói dối với Yamapi về việc ẩu đả với Takky, Yamapi đã khóc.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Có  lẽ bởi vì khi cả 2 ở cùng 1 phòng trong khách sạn, nếu Yamapi đi sang  phòng khác thì chắc chắn anh sẽ nói với Toma rằng " Tớ sẽ về ngay  thôi!".&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Có lẽ bởi vì Toma đã từng 1 lần nói với Yamapi: "Hãy ở lại đây với tớ cho đến sáng mai". ^^!&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Có lẽ bởi vì khi Yamapi đóng phim ở nước ngoài, anh chắc chắn sẽ mang về những thức ăn mà Toma thích ở đó.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Có lẽ bởi vì ngay sau khi News thành lập, Toma đã đến xem trận bóng chuyền của họ để cổ vũ Yamapi và Toma đã khóc.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&amp;nbsp;Có  lẽ bởi vì Yamapi đã từng 1 lần để lại tin nhắn cho Wink Up về việc Toma  bị đau mắt và nhắc nhở họ chăm sóc cẩn thận Toma trong suốt quá trình  đóng phim.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Có lẽ bởi vì cả 2 đã từng nói trong 1 cuộc  phỏng vấn rằng họ muốn là người sau cùng kết hôn và họ cũng có thể hình  dung con của cả 2 sẽ chơi với nhau.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Có lẽ bởi vì Yamapi đã chọn việc đi xem vở kịch của Toma hơn là làm những việc khác trong ngày sinh nhật của mình.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Có  lẽ bởi vì Yamapi chỉ hát bài "Love song" duy nhất có 1 lần trong suốt  tua lưu diễn, và anh đã dành hát bài đó tại Hokkaido (Quê của Toma).&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Có lẽ bởi vì rất nhiều những hình ảnh ko đếm được của họ cùng với nhau trên các show diễn trước ngày 15/9/2003.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Có lẽ bởi vì :&lt;br /&gt;Toma đã nói:" &lt;b&gt;Người bạn thân thiết nhất của tôi là Yamashita Tomohisa&lt;/b&gt;"&lt;br /&gt;Yamapi đã nói: " &lt;b&gt;Sự quan trọng của Toma đối với tôi là điều ko thể phủ nhận". &lt;/b&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;credits to Helen; ryther from LJ..&lt;br /&gt;Vtrans by Sai@DAN ^^!﻿&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/2628294040321999416-5087225309996235053?l=lanlimitless.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/2628294040321999416/posts/default/5087225309996235053'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/2628294040321999416/posts/default/5087225309996235053'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://lanlimitless.blogspot.com/2011/05/nhung-ly-do-e-goi-o-la-tinh-ban-tomapi.html' title='Những lý do để gọi đó là tình bạn TomaPi'/><author><name>Lan Tran</name><uri>http://www.blogger.com/profile/14666368718475586806</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='32' height='31' src='http://2.bp.blogspot.com/-I-VjBET_ato/TyMQla-L32I/AAAAAAAABZI/bpmmK4cCUzg/s220/396880_10150488516336404_695916403_8777711_808789278_n.jpg'/></author><media:thumbnail xmlns:media='http://search.yahoo.com/mrss/' url='http://3.bp.blogspot.com/-bJiIuIMo4PQ/TeKHoQDbLLI/AAAAAAAAAtg/6pRvhEz4AOM/s72-c/000a0c3k.jpg' height='72' width='72'/></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-2628294040321999416.post-1143902890981535792</id><published>2011-05-23T07:43:00.001-07:00</published><updated>2011-05-23T07:43:45.315-07:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='Family'/><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='Vietnamese'/><title type='text'>Giá trị vĩnh viễn</title><content type='html'>O Zahir&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;(…) Hôm nay, tôi đã có mặt ở một sân ga xe lửa và phát hiện ra rằng khoảng cách giữa hai đường ray xe lửa là 143,5cm hay 4 foot và 8,5 inchs. Tại sao lại có khoảng cách phi lý này? Tôi đề nghị người yêu mình tìm lý do, và đây chính là kết quả:&lt;br /&gt;&lt;a name='more'&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;Bởi vì, lúc đầu, khi đóng các toa xe, người ta dùng chính các công cụ đã từng dùng để làm xe ngựa.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Tại sao giữa hai bánh của xe ngựa lại có khoảng cách như thế này? Bởi vì từ cổ xưa các con đường đều có kích thước như vậy, và chỉ có như thế thì xe ngựa mới đi được.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Ai là người quyết định bề ngang các con đường phải có kích thước như thế này? Thế là chúng ta phải quay về quá khứ rất xa lạ: chính người La Mã, những người xây dựng đường lộ vĩ đại đầu tiên, đã quyết định điều đó. Lý do tại sao? Những chiến xa thời bấy giờ đều do ngựa kéo, mà những con ngựa khi được xếp hàng con nọ bên cạnh con ia thì chiếm bề ngang 143,5cm.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Theo cách này, khoảng cách giữa hai đưởng ray xe lửa mà tôi nhìn thấy ở sân ga được dùng cho những tàu cao tốc hiện đại lại chính do người La Mã cổ xưa xác định. Khi những người di cư sang Mỹ xây dựng đường sắt đã không hề hỏi xem có nên thay đổi kích thước bề ngang cho tốt hơn hay không mà cứ theo khuốn mẫu ấy để làm. Điều này thậm chí còn ảnh hưởng đến việc đóng các con tàu vũ trụ con thoi: những kỹ sư Mỹ thấy rằng các khoang chứa nhiên liệu cần lớn hơn nhưng nó lại được làm ở Utah rồi phải vận chuyển bằng tàu hỏa đến Trung tâm Vũ trụ ở Florida, thì không thể đi qua các đường hầm. Kết luận: họ phải chấp nhận kích thước mà người La Mã cổ xưa đã quyết định như chuẩn mực lý tưởng.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Thế chuyện này có liên quan gì đến hôn nhân?…&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Một lúc nào đó trong lịch sử, xuất hiện ai đó nói: khi chúng ta kết hôn với nhau, hai người phải giữ mối liên hệ đông cứng suốt phần còn lại của cuộc đời mình. Các vị mỗi người sẽ đi trên một đường ray song song với người kia, theo đúng khuôn mẫu đã định sẵn. Mặc dù thỉnh thoảng một trong hai người cần đứng xa hơn một chút hoặc sát gần hơn một tý, thì điều đó là ngược lại với quy tắc. Các quy tắc nói rằng: các vị hãy ngồi xuống, hãy nghĩ đến tương lai, đến các con. Các vị không thể thay đổi được nữa rồi, các vị phải như những thanh đường ra xe lửa: khoảng cách giữa chúng không hề thay đổi ở ga đi, ở giữa đường hay ở ga đến. Các vị không được để tình yêu thay đổi, không được để nó phát triển lúc đầu cũng không được giảm sút lúc ở giữa, cái đó cực kỳ nguy hiểm.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Thế thì, qua nhiệt tình những năm đầu tiên, các vị vẫn phải giữ nguyên khoảng cách, nguyên sự vững chãi, nguyên chức năng. Các vị hãy làm như vậy để con tàu duy trì nòi giống được tiếp tục lao vào tương lai: con cái các vị sẽ được hạnh phúc nếu như các vị vẫn giữ nguyên tình trạng vĩnh hằng: giữ nguyên khoảng cách giữa người này và người nọ là 143,5cm. Nếu các vị không vui vì chẳng có gì thay đổi thì hãy nghĩ đến chúng nó, những đứa trẻ mà chính các vị đã mang đến cho thế giới này.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Các vị hãy nghĩ đến hàng xóm của mình. Phải chứng tỏ cho họ là mình đang sống hạnh phúc, rằng mình vẫn làm món thịt nướng vào ngày chủ nhật, vẫn xem vô tuyến truyền hình, vẫn giúp đỡ cộng đồng. Đừng nhìn hai bên, có thể có ai đó đang nhìn quý vị, và đó có thể làm một cám dỗ dẫn đến ly hôn, khủng hoảng, trầm uất…&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Các vị hãy mỉm cười trong ảnh. Hãy treo tấm ảnh ấy trong phòng khách, cho mọi người nhìn thấy. Hãy cắt cỏ, hãy tập thể thao để có thể làm cho thời gian đông cứng lại. Khi thể thao không cải thiện được dáng vóc của mình nữa thì các vị hãy đi thẩm mỹ viện. Nhưng không bao giờ được quên: những quy tắc này đã được làm torng một thời gian nào đó nhưng các vị phải tôn trọng nó. Ai đã lập ra các quy tắc này? Điều này chẳng quan trọng gì cả, đừng bao giờ quý vị đặt ra những câu hỏi đó, vì những quy tắc này có giá trị vĩnh viễn, dù các vị không đồng ý với chúng. (…)&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/2628294040321999416-1143902890981535792?l=lanlimitless.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/2628294040321999416/posts/default/1143902890981535792'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/2628294040321999416/posts/default/1143902890981535792'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://lanlimitless.blogspot.com/2011/05/gia-tri-vinh-vien.html' title='Giá trị vĩnh viễn'/><author><name>Lan Tran</name><uri>http://www.blogger.com/profile/14666368718475586806</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='32' height='31' src='http://2.bp.blogspot.com/-I-VjBET_ato/TyMQla-L32I/AAAAAAAABZI/bpmmK4cCUzg/s220/396880_10150488516336404_695916403_8777711_808789278_n.jpg'/></author></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-2628294040321999416.post-7502277313906109577</id><published>2011-05-18T22:11:00.000-07:00</published><updated>2011-05-18T22:11:18.925-07:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='Work'/><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='Vietnamese'/><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='Inspiration'/><title type='text'>Thư gửi em đội trưởng 18 - Chiếc giày đạp lên tương lai</title><content type='html'>Gần đây anh có xem một bộ phim, nội dung phim cũng bình thường, xem giải trí là chính, nhưng ngay đầu phim có mấy cảnh khiến anh suy nghĩ mãi. Một cầu thủ xuất sắc nhận tiền của một cầu thủ khác để đá hỏng banh ra ngoài cầu môn và đó là lần đá bóng cuối cùng cuả anh ta..&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;a name='more'&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;Phim bắt đầu bằng cảnh trong phòng thay đồ, khi cầu thủ kia chịu cúi đầu xuống cho cầu thủ xuất sắc nọ gác chân lên đầu để cột giày. Sau đó chính người này bí mật sắp xếp cho người ta giả làm cổ động viên quá khích, ngay khi người nhận hối lộ đá chệch quả bóng ra ngoài cầu môn thì liền từ khán đài uà xuống sân và đánh anh ta gãy chân. Mấy chục năm sau, người cầu thủ đoạt gianh hiệu “chiếc giày vàng” ngày nào giờ trở thành một người què quặt và không còn có thể đá bóng nữa, còn người đưa hối lộ thì nhanh chóng chiếm danh hiệu đó và trở thành người vô cùng có thế lực trong làng bóng đá. Điều làm cho anh ấn tượng nhất là cảnh người ngày xưa gác giày lên đầu người khác, nay phải cúi đầu để chính người kia gác chân lên cột giày. Cuộc sống vốn nghiệt ngã như thế, và khi em cho rằng mình giỏi hơn người khác, không có nghĩa là em có thể thoát khỏi cái bẫy mà họ giăng ra, nếu không biết nhìn nhận chính xác về bản thân mình thì em dễ dàng chui đầu vào chiếc thòng lọng tự mãn giăng sẵn.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Đoạn phim  trên lại khiến anh nhớ đến một câu chuyện anh từng đọc. Một ông chủ tờ báo bỏ rất nhiều tiền chiêu mộ người giỏi cuả toà báo khác sang làm cho mình. Có người hỏi ông ta rằng mang nhiều người giỏi về như vậy, có đủ việc cho người ta làm hay không ? “Không có !” – ông ta liền trả lời - “nhưng thuê những người như vậy về làm cho mình còn hơn để họ làm cho những tờ báo khác. Mỗi tháng trả cho họ lương cao một chút rồi để họ nhàn rỗi, mãn nguyên. Chừng mấy năm không dùng sẽ khiến anh ta sa sút, không còn là người tài nữa. Đến lúc đó loại anh ta đi, ai muốn mời về làm việc thì mời !” Thật đáng sợ khi người ta có thể bỏ ra một số tiền chỉ trong vài năm ngắn ngủi mà mua được cả chí khí cuả một nhân tài, đồng thời vùi chôn nhân tài đó. Việc này ngẫm lại rất giống việc cấu thủ nọ mắc vào chiếc bẫy tự mãn cuả chính mình.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Chuyện này nghĩ rộng ra còn rất nhiều thứ để bàn. Đầu tiên là việc anh thấy các em bỏ rất nhiều thời gian cho các trò chơi trên máy tính, hoặc không thì xem tivi hay đọc truyện tranh. Anh cũng đã từng như thế cách đây nhiều năm. Cứ nghĩ rằng trò chơi mới ra rất hay, không chơi thì sẽ phí. Phim trên tivi hay, bỏ đi sẽ rất tiếc. Truyện tranh mới ra thì phải đọc hết cho bằng bạn bè. và quan trọng là nghĩ rằng mình còn nhiều thời gian, bỏ một chút ra cũng chẳng hại gì. Nhưng các em ạ, trên thế gian này có biết bao nhiêu là cám dỗ giống như vậy. Trò chơi này chưa chơi xong thì đã có thêm trò mới, phim chưa xem hết thì đã có thêm phim mới, truyện chưa kết thì đã có truyện sau. Sẽ không bao giờ là đủ nếu ta không cảm thấy đủ và dừng bản thân lại. Rồi em sẽ nhận ra việc mất thời gian không phải là một chút. Sự sa sút là tất yếu. Và sự sa sút đó sẽ tạo điều kiện cho nhiều người khác vượt qua em, không sớm thì muộn mà thôi.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Anh lại thấy các em rất hay sưu tập phim cũ chưa xem, truyện cũ chưa đọc, trò chơi cũ chưa kịp chơi. Nhưng các em có đủ thời gian cho những điều đó không khi mỗi ngày trôi qua lại có thêm hàng đống những thứ giống như thế xuất hiện. Rồi em sẽ để nó dồn ứ đến khi nào ? Khi người ta nhìn về phiá trước mà còn không đủ thời gian, huống hồ em lại tập cho mình thói quen nuối tiếc nhìn ra phiá sau, rồi sẽ đến lúc tự nhiên vấp ngã..&lt;br /&gt;Hồi máy tính anh bị hư ổ cứng, mất biết bao nhiêu là những tài liệu mà anh cho là hay, giữ lại để sưu tầm nhưng chưa một lần đủ thời gian xem qua hết. Đến khi mất thì mất cả dữ liệu và nghĩ lại mất luôn thời gian, công sức bỏ ra sưu tầm về. Anh có người bạn sưu tầm rất nhiều đĩa phim hay, nhưng hỏi ra mới biết quá nửa chưa bao giờ xem. Anh mượn vài đĩa về xem, đến khi bật lên thì hỏng cả. Những người chụp ảnh nghiệp dư thường chụp rất nhiều ảnh để đầy trong thẻ nhớ và máy tính, trong khi những người chuyên nghiệp thì mỗi cái bấm máy cuả họ đều có chủ đích và suy nghĩ. Đó là vì họ tiếc hai điều, một là máy ảnh chỉ có thể chụp khoảng 10.000 tấm là sẽ bắt đầu có tình trạng hỏng, chụp càng nhiều khi bán đi càng mất giá, hai là chụp nhiều quá cũng không có thời gian xem hết. Chỉ vì tiếc những thứ em cho là không có cơ hội gặp lại mà tích trữ thật nhiều, suy cho cùng không bằng chọn lọc ra vài thứ thực sự cần thiết để giữ mà thôi.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Lại có người rất thích tìm hiểu và sưu tầm những kỹ thuật vẽ cao cấp, nhưng xem nhiều đến mức không biết phải bắt đầu từ đâu, cái gì cũng muốn, cũng thích. Nghĩ sẽ áp dụng cái này, cái nọ, rồi lại tìm ra được cái khác hay hơn, nhưng chẳng bao giờ đặt bút vẽ. Người này mong muốn tác phẩm cuả mình khi ra đời phải thật xuất sắc, để rồi mãi chưa có tác phẩm nào. Trong khi có mấy người cũng bắt đầu cùng lúc, họ cứ cố hoàn thành tác phẩm, sau đó gửi lên các diễn đàn cho người khác nhận xét rồi hoàn thiện kỹ năng dần dần. Cứ như thế, vẽ thật nhiều, sau này tiến bộ vượt bậc. Hơn nữa thời gian xuất hiện trước mọi người liên tục, được nhiều người biết tới và có cơ hội tham gia những triển lãm lớn. Suy cho cùng một bên cứ mãi không vừa lòng với những gì mình có, không bao giờ cho là đủ và mãi tìm kiếm, còn một bên cố hoàn tất những gì ở hiện tại, để bắt tay vào làm việc khác, sử dụng thời gian hợp lý nên không bị uổng phí công sức.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Không có gì có thể làm người ta tiến bộ được nếu không bắt tay vào làm việc. Mọi ý tưởng hay mà giữ trong đầu không thực hiện thì cũng chỉ là ở mức ý tưởng. Những ý tưởng chưa hay nhưng biết kết hợp làm việc để hoàn thiện thì sớm muộn cũng sẽ gặt hái, không ít thì nhiều.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Các em phải nhớ rằng việc tự mãn mà cho phép dễ dãi với bản thân, hoặc không làm việc, hoặc dành thời gian làm những việc không cần thiết đều có thể giết chết con người ta bằng những cách như nhau. Cầu thủ nọ nếu không tự mãn, dễ dãi một lần thì sẽ không dễ dàng bị mua chuộc. Những nhà báo nếu nhận mức lương cao mà vẫn đầu tư thời gian và công sức làm việc thì lại càng có cơ hội thăng tiến. Người sưu tầm phim ảnh nếu không chỉ sưu tầm mà còn xem kỹ và dành thời gian viết bình luận phim gửi cho các báo thì không những thực hiện được điều mình thích mà còn sống có ích. Người học vẽ biết đưa những điều mình học được vào thử nghiệm trong tác phẩm thì sẽ trau chuốt được ngòi bút cuả mình. Hoặc bằng không, ngược lại, thì kết cục đều như nhau cả.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Nếu như em không biết chọn lọc và làm việc cần thiết thì hôm nay thiệt hại vẫn còn nhỏ, nhưng về lâu về dài, sợ rằng em sẽ rơi vào cái thòng lọng cuả người khác bày ra, như cách mà ông chủ toà báo trên kia đã làm, rồi mất đi cả tương lai.  Lại giả sử rằng nếu có một đất nước nào đó muốn phá hoại đất nước ta, tạo ra một trò chơi khiến hàng trăm nghìn trẻ em và thanh niên mê mẩn, hậu quả hiện thời chưa lớn nhưng vài năm sau có thể kéo tụt sự phát triển cuả cả một thế hệ, một dân tộc. Vậy mới thấy việc dễ dãi với bản thân và người khác ngày hôm nay lại cũng chính là điểu tai hại cho ngày mai.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Nên các em phải tự thức tỉnh mình, biết cân nhắc, đánh giá sự việc. Chọn cho mình cách cư xử, làm việc hợp lý, không để bị cuốn theo những thú vui nhất thời mà cho phép mình dễ dãi thì mới có thể thành công và không rơi vào sự lợi dụng cuả kẻ khác.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Chiếc giày ta mang nếu không dùng để chạy thì sẽ là chiếc giày đạp lên tương lai ta..&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Anh cuả các em.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;-Land-&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/2628294040321999416-7502277313906109577?l=lanlimitless.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/2628294040321999416/posts/default/7502277313906109577'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/2628294040321999416/posts/default/7502277313906109577'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://lanlimitless.blogspot.com/2011/05/thu-gui-em-oi-truong-18-chiec-giay-ap.html' title='Thư gửi em đội trưởng 18 - Chiếc giày đạp lên tương lai'/><author><name>Lan Tran</name><uri>http://www.blogger.com/profile/14666368718475586806</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='32' height='31' src='http://2.bp.blogspot.com/-I-VjBET_ato/TyMQla-L32I/AAAAAAAABZI/bpmmK4cCUzg/s220/396880_10150488516336404_695916403_8777711_808789278_n.jpg'/></author></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-2628294040321999416.post-7261122272164575306</id><published>2011-05-18T21:19:00.000-07:00</published><updated>2011-05-18T21:20:47.672-07:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='Vietnamese'/><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='BIGBANG'/><title type='text'>Fangirl</title><content type='html'>Giả sử sau màn ôn hôn,đc tặng cho Bae 1 vật làm kỉ niệm trước khi anh lên đường bái bai về Hàn để Bae nhớ mãi íh,các bạn sẽ tặng gì ?&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Tặng bản thân cho anh ý mang về HQ lun ;))))) (đảm bảo nhớ mãi)&lt;br /&gt;Tặng tờ giấy thần kì ở phường có chữ kí của 2 bên :"&amp;gt;.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Công nhận trí tưởng tượng của các bạn fangirl thiệt là phong phú :))&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/2628294040321999416-7261122272164575306?l=lanlimitless.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/2628294040321999416/posts/default/7261122272164575306'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/2628294040321999416/posts/default/7261122272164575306'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://lanlimitless.blogspot.com/2011/05/fangirl.html' title='Fangirl'/><author><name>Lan Tran</name><uri>http://www.blogger.com/profile/14666368718475586806</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='32' height='31' src='http://2.bp.blogspot.com/-I-VjBET_ato/TyMQla-L32I/AAAAAAAABZI/bpmmK4cCUzg/s220/396880_10150488516336404_695916403_8777711_808789278_n.jpg'/></author></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-2628294040321999416.post-6917657988102170507</id><published>2011-05-18T16:51:00.000-07:00</published><updated>2011-05-18T21:20:57.068-07:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='Word-to-live-by'/><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='Work'/><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='Japan'/><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='English'/><title type='text'>Kiyotaka Tsurisaki, shots of corpses</title><content type='html'>Kiyotaka Tsurisaki, 42, is a photographer and mondo filmmaker who specializes in shots of corpses. Since 1994, he has taken photos of over 1,000 dead bodies, often chasing police cars to scenes of crimes, accidents and suicides in such countries as Thailand, Russia and Colombia, as well as parts of Palestine. Such gruesome and gory sights are not for the faint-hearted but Tsurisaki always gutted it out and kept the cameras rolling. He captured the grisly details of death, from brains splattered onto sidewalks to the shock registered on a grandmother’s bullet-riddled face. He has published six books of photographs and a collection of short “shockumentaries” under the title “Junk Films.” Tsurisaki’s 92-minute feature, “Orozco The Embalmer,” is about a Colombian who prepared 50,000 bodies for public viewing at funerals. Although documenting death has a long and respected history in many cultures, recent global censorship has been squeezing the life out of this genre of art. Tsurisaki, whose life’s work immortalizes the dead, is one of a dying breed of photographers. He is not, however, about to let censors kill his enthusiasm for art and he defiantly continues to take images that breathe life into moments of death.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;a name='more'&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;b&gt;A naked body is always beautiful, whether it’s dead or alive, skinny or fat, young or old&lt;/b&gt;. All forms of human life and death are exquisite and extremely beautiful to me. I’ve never seen a corpse I didn’t like.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;b&gt;Death is always just around the corner&lt;/b&gt;. Or straight ahead. I was walking down a street in Bogota, Colombia, when, out of the blue, a guy coming toward me pulled out a submachine gun and began firing at the man walking beside me. I was lucky I didn’t get shot. When you’re in crossfire, keep walking. Fast.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;b&gt;Globalization equals limitation&lt;/b&gt;. Local colors and the freedom of expression disappear the minute the global moral code arrives. Such rules turned my art into an antiglobalist and antisocial form of expression. I’m an outlaw. I don’t mind. Taboos exist for a reason: to be broken.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;b&gt;Every body deserves attention&lt;/b&gt;. And that certainly includes the deceased.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;b&gt;There are all kind of jobs, and no matter how gross or dangerous they are, someone has to do them&lt;/b&gt;. We all die, yet few of us want to see what happens once we take our last breath. Face death, that’s the point I am making.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;b&gt;Dead people are easier to deal with than the living.&lt;/b&gt; They are attractive and harmless, and a lot less scary than those still alive.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;b&gt;Nudity is not a crime, but covering it up is a sin.&lt;/b&gt; Not only is the naked body beautiful, but also art can’t be appreciated if censored in any way. Yet censorship around the world has raped and mutilated many works of art, and continues to do so. Meanwhile, we are told to be tolerant of all cultures. A tragic example is the movie “In the Realm of the Senses,” Nagisa Oshima’s masterpiece. The Japanese version is completely unwatchable due to all the pixelation (covering exposed genitals), but thanks to the untouched French version and its availability through online shopping, we can see the original’s brilliance.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;b&gt;If you want safety, you must accept rules and endure utter boredom.&lt;/b&gt; Yes, Japan is safe, but life here is dull! We are constantly parented like toddlers. On the subway, there are more announcements than train stops: Don’t forget your umbrella, don’t slip, don’t wear your backpack but place it on the rack, don’t listen to music loud, don’t use your mobile phone, don’t stand close to the door, don’t, don’t, don’t! Every movement of ours is regulated. But if you step out of this safety net, you will find that the world is hot and exciting. Once you know how exciting, you’ll want to leave Japan. You’ll want more heat but you won’t find it here.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;b&gt;Being a foreigner is the best position to be in, no matter where you are.&lt;/b&gt;There’s no need to commit to the place, just to the activity or the people.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;b&gt;Globalization means that all people must live and die by U.S. standards — no matter where they are laid to rest&lt;/b&gt;. Since 9/11, a lot has changed in the world — all for the worse. Basically, measures to prevent terrorism are often anti-human. They take away every innocent person’s basic human rights. For example, according to American standards, photos of dead bodies should not be published in newspapers. So now, in Central and South America, local customs, such as photographing the dead to create mementos and help ease the grieving process, are becoming less common.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;b&gt;The death penalty is to ease the pain of the living: we take an eye for an eye&lt;/b&gt;. If my lover is killed, I’ll kill whoever is responsible for her death. Everyone feels that way naturally, yet society forbids us to live and die as we wish. I hate rules.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;b&gt;A man must have guts&lt;/b&gt;. Honor in a man is more important than having money.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;b&gt;Nothing is more unnatural than the brutality of reality&lt;/b&gt;. So many of my photos look incredibly staged, but they are not: I never touch anything. An actual crime scene is the most unnatural thing on earth.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;b&gt;For a control freak, like me, not being able to assert control is exhilarating&lt;/b&gt;. I can’t control the dead. That’s as extreme as it gets and that’s probably what I enjoy the most. Artists are all martyrs and masochists.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;b&gt;I wanna be used up completely&lt;/b&gt;. I have an organ donor card and I checked all the boxes. When my time is up, I’m ready for my closeup and to give myself to as many people as possible.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;b&gt;Don’t drink and drive!&lt;/b&gt; That’s a sure killer. Among all the dead bodies, by far the most gruesome are accident victims. When a machine is involved, death is incredibly violent.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;b&gt;Death is not very special&lt;/b&gt;. I saw one person die. He just stopped moving. That’s all.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;b&gt;People don’t count, only dead bodies do&lt;/b&gt;. In any movie, the higher the body count, the bigger the audience.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;b&gt;Love has no reason&lt;/b&gt;. I love dead bodies, movies and heavy metal. I am a punk and will be forever.&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/2628294040321999416-6917657988102170507?l=lanlimitless.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/2628294040321999416/posts/default/6917657988102170507'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/2628294040321999416/posts/default/6917657988102170507'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://lanlimitless.blogspot.com/2011/05/kiyotaka-tsurisaki-shots-of-corpses.html' title='Kiyotaka Tsurisaki, shots of corpses'/><author><name>Lan Tran</name><uri>http://www.blogger.com/profile/14666368718475586806</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='32' height='31' src='http://2.bp.blogspot.com/-I-VjBET_ato/TyMQla-L32I/AAAAAAAABZI/bpmmK4cCUzg/s220/396880_10150488516336404_695916403_8777711_808789278_n.jpg'/></author></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-2628294040321999416.post-1320754854497848054</id><published>2011-05-06T11:30:00.000-07:00</published><updated>2011-05-06T11:30:54.877-07:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='College'/><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='Inspiration'/><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='English'/><title type='text'>Overcoming hatred with compassion and education</title><content type='html'>In October there were several "hate crimes" on our campus. Racial and  homophobic slurs were painted on peoples door, and one of our faculty  was attacked up at the Killington campus by an unknown assailant or  screamed gay slurs during the attack.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Social injustices are happening every day in all communities all  around the world. Some injustices may seem relatively graver than  others, but all are similar in that the victims are treated unfairly and  are deeply disrespected. The recent hate crimes on our own campus where  racial and homophobic slurs were painted across residence hall walls  was an ugly wake-up call for me. Even the most intimate communities like  Green Mountain College have their dark sides.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;a name='more'&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;After my initial feelings of confusion and anger subsided I was left  wondering: Why does it take such blunt and brutal circumstances to get  my attention? And more importantly: What can an individual like myself  do in the aftermath of such hatred?&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;I must admit that sometimes I am so comfortable here at Green  Mountain (and in Vermont in general) that the struggles of others seems  distant and almost unreal. Being a community member on this  idyllic  campus I oftentimes feel like I’m curled up on one of those sunny  windowsill seats, sitting comfortably inside and separated safely by the  windowpane while watching events unfold outside. And except for these  recent hate crimes, I stick to my description of Green Mountain as a  “comfortable nook in a crazy world.”&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;This feeling of separation from the outside world is a general  sentiment amongst many community members here. Being somewhat separated  from the negativity and craziness of the outside world is both good and  bad, but it is essentially what drew me to first Vermont, and then Green  Mountain College.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;The separation is beneficial, especially in an academic setting,  because it provides us with a safe and beautiful place to learn and  grow. Within classrooms or out in the field we can study and discuss  important global issues without being completely or directly affected by  the problems. We cannot learn about war and solutions to ending war if  there are bombs going off around us. I view Green Mountain essentially  as a safe haven, an environment that allows us to understand the world  and how we can become positive contributors to society.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;The social atmosphere at Green Mountain is similar to the academic  world—both support the growth of positive people. I’ve hung out with a  lot of different folks from colleges all across the country, but I am  being completely honest when I tell you that Green Mountain people are  some of the kindest and most unique that I’ve met. Not only are we  unique, but we embrace and love each other for these differences. We are  revolutionaries, seeking ways to change the world for the better. This  was most recently exemplified in the astounding turnout of  Green  Mountain students and graduates at the Boston anti-war rally on October  27. Seeking each other out of the vast crowd like we so often do at  concerts and festivals, we rallied for peace and justice through the  streets of Boston as a Green Mountain collective—a strong and positive  representation of the college.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;With this sort of optimistic outlook on Green Mountain, the recent  hate crimes here came as a sickening shock to me. I still cannot fathom  or understand the sort of darkness and hatred shown in these crimes. And  as much as I want to cherish the somewhat utopic qualities of this  college, these ugly acts cannot be brushed aside or swept under the rug.  Instead we need to use them as a reminder that there is human suffering  even in the happiest of places. Hatred and evil are ugly aspects of  humans, but without them we wouldn’t feel love or kindness for lack of  comparison.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;But why did it take such horrific incidents to remind me about such  social injustices? Those targeted in these hate crimes (homosexuals and  blacks) struggle daily for equality and respect, so why do I wait until  something really bad happens to write about it? Can it be that comfort  breeds apathy? Do humans have to be directly affected by something  before they take any action? If this is so, then living in this “bucolic  bubble” at Green Mountain may be more dangerous than we realize.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;It is very easy to hide from overwhelming problems when we are too  comfortable. It happens everyday when millions of privileged people  ignore the struggles of the less fortunate. The hate crimes at Green  Mountain were a wake up call for me. Do I really want to live my life in  ignorant bliss? Of course not. How unfulfilled, naïve and pathetic I  would feel if I allowed myself to forget about important social justice  issues.&lt;br /&gt;To be a truly conscious, active and understanding human in this world it  takes dedication and commitment. It requires open eyes, open ears, an  open mouth, and most importantly an open mind. &lt;br /&gt;We must strive to be engaged in our local and global community, which  requires some sort of effort to follow “current events.” Whether you  get your news from a newspaper, online, through television or radio,  it’s important that you make the effort to educate yourself about  newsworthy issues.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Of course in a society where the media is owned by only about 6 major  corporations, we must also be wary of what they tell us is “newsworthy”  (however this is a topic for another article). Just try to keep an open  mind when reading the news, and always remain curious.  What is the  bigger picture? How can you better understand what is happening? There  is always more to the story.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Furthermore, wherever we get our news and however far we go to seek  the truth, none of it matters if we don’t talk about it and try to  change things for the better. Depending on the type of person you are,  Green Mountain can be a bubble where you hide from and ignore problems  or it can be a bubble where you are safe to learn about problems and  where you fit into the solution. And in the case of these recent events,  they serve as a reminder that there is evil everywhere, even inside  bubbles, and that we must strive to overcome that.&lt;br /&gt;But how do we change things for the better? How can we combat all  this evil we face in the world? The best answer I have is: through love  and compassion. Educating yourself on the struggles of others is part of  the solution ... but being kind and compassionate towards all beings is  what really matters and what inspires change. Compassion is about  relieving other’s sufferings. Through selfless acts we can do this. It  doesn’t take a lot ... a smile, kind words, good thoughts.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;You may not realize it, or you may not even believe it, but if you  strive to be happy and kind, your warm energy radiates and others will  follow in your footsteps. Doing good is contagious. Haven’t you ever  felt more peaceful by just being in someone’s warm presence? Haven’t you  had a good deed done unto you and it made you want to do something kind  for someone else? This is what I am talking about!&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Darren Marcy&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;a href="http://rutlandherald.typepad.com/green_in_the_mountains/2007/11/overcoming-hatr.html"&gt;Source &lt;/a&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/2628294040321999416-1320754854497848054?l=lanlimitless.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/2628294040321999416/posts/default/1320754854497848054'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/2628294040321999416/posts/default/1320754854497848054'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://lanlimitless.blogspot.com/2011/05/overcoming-hatred-with-compassion-and.html' title='Overcoming hatred with compassion and education'/><author><name>Lan Tran</name><uri>http://www.blogger.com/profile/14666368718475586806</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='32' height='31' src='http://2.bp.blogspot.com/-I-VjBET_ato/TyMQla-L32I/AAAAAAAABZI/bpmmK4cCUzg/s220/396880_10150488516336404_695916403_8777711_808789278_n.jpg'/></author></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-2628294040321999416.post-3321142553930992898</id><published>2011-04-25T22:08:00.000-07:00</published><updated>2011-04-25T22:08:38.608-07:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='Vietnamese'/><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='BIGBANG'/><title type='text'>BIGBANG Quotes</title><content type='html'>&lt;a href="http://360kpop.com/threads/other-%E2%80%A2%C2%B0%C2%A4-quotation-of-the-day-v-i-p-lets-join-%C2%A4%C2%B0%E2%80%A2-da-edit-o-post-1.99576/#post-3806543"&gt;Source&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;I read this everyday to build my self-esteem :D&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;a name='more'&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Vì tôi là một nghệ sĩ Tôi tập thói quen không quá để ý tới những điều mọi người nói về tôi. Tôi phải học cách đương đầu với chỉ trích. Không để những điều này quật ngã tôi. Tôi học cách sống lạc quan - GD&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Để có thể biến giấc mơ của mình trở thành sự thật, điều tôi phải làm là loại bỏ hết sự mệt mỏi - SR&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Nếu con đường phía trước chông gai, tôi sẽ để chính mình nếm trải tổn thương và đau đớn, để mạnh mẽ tiến lên - DS&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Tôi nghĩ những giấc mơ sẽ trở nên giá trị thông qua những giọt mồ hôi. Nước mắt rơi cũng để biến hi vọng thành hiện thực. Mọi người đều thích những bông hoa kỳ diệu và tôi muốn được trở thành nhân vật chính. Đìêu cuối cùng tôi ước cho bản thân, đó là tôi có thể luôn được đứng trên sân khấu - GD&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Cho dù khó khăn thế nào, cho dù tâm trạng ra sao, bây giờ bỏ cuộc còn quá sớm.” Tôi nghĩ đây là câu nói thể hiện trọn vẹn con người tôi. Thế là tôi dần lấy lại tự tin và quyết định xăm nó lên lưng - GD&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;VIP! &lt;br /&gt;Dù rất nhiều thời gian đã trôi qua&lt;br /&gt;Hãy tiếp tục làm nhiều điều hơn cùng nhau trong tuơng lai nhé !&lt;br /&gt;Đừng khóc,phải mạnh mẽ lên và chúng ta hãy cười với nhau.&lt;br /&gt;- GD&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Phương châm của tôi là: Càng giữ được một tâm trí bình tĩnh thì càng có một trái tim bốc lửa - GD&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Một trong số họ, hoặc là tất cả, có thể trở thành hình mẫu cho bạn. Rồi một ngày, bạn cũng sẽ trở thành hình mẫu của một ai đó - TOP&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Một ngày mới bắt đầu và kết thúc bằng việc lau dọn phòng tập. Học nhảy bằng cách nhìn lén qua vai, học hát bằng cách lắng nghe. Nhiều lần nhỡ chuyến tàu cuối, tôi ngủ lại tầng hầm buốt giá. Khi đó niềm đam mê của tôi càng mãnh liệt hơn - TY&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Tôi thực sự không biết giấc mơ này to lớn hay nhỏ bé, nhưng tôi muốn được đứng trên sân khấu trong một thời gian dài và sẽ luôn cống hiến hết mình cho sân khấu, không bao giờ thay đổi - TY&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Vì con đường mà chúng tôi lựa chọn khác với con đường mà bạn bè cùng trang lứa đã lựa chọn,chúng tôi ko có đường quay trở lại. Chỉ có thế tiến bước lên phía trước và vượt qua chông gai thử thách - GD&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Cười không chỉ để cười mà còn để không phải khóc - DS&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Xóa đi ý nghĩ dừng lại và dậm chân tại chỗ. Nếu bạn chạy trốn khỏi tất cả, bạn có lẽ cũng chỉ tìm thấy thế giới của thất bại và thất vọng lặp đi lặp lại. Hãy đặt niềm tin vào bản thân mình và hãy cổ vũ, động viên mình. Lòng cam đảm đã giúp tôi trưởng thành. Sự tự tin trong con người bạn là điều duy nhất tạo nên sức mạnh lớn nhất trong những cuộc cạnh tranh - SR&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Hiện tại, Big Bang hoàn toàn không có khái niệm gì về việc một lúc nào đó sự nổi tiếng của chúng tôi sẽ bị lung lay. Bởi vì chúng tôi luôn xác định rằng sẽ xuất hiện những nhóm nhạc đàn em tài năng hơn chúng tôi, chính vì vậy chúng tôi không bao giờ dừng lại ở một chỗ mà thay vào đó, luôn tiếp tục làm việc chăm chỉ hơn - SR&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Cơ hội sẽ trở thành thất bại nếu bạn không biết nắm bắt và tôi nghĩ mình đã nắm bắt đúng lúc - TOP&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Tôi thề với lòng sẽ không bao giờ phải cúi đầu khi nhìn vào gương.Lịch làm việc dày đặt đến nỗi chưa bao giờ có đủ thời gian hoàn thành bài vở,nhưng âm nhạc là tất cả niềm mơ ước của tôi,nó trao cho tôi dũng khí để tiến tới - GD&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Đừng tin vào thành công. Hơn cả thế,hãy tin vào nỗ lực và đam mê của bản thân. Nếu bạn cố gắng đủ để không tiếc nuối sau này, thành công sẽ tự nhiên đến như là 1 kết quả tất yếu - SR&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Chúng tôi muốn sống như cỏ dại, sẽ chịu đựng và vượt qua được tất cả hơn là những bông hoa rực rỡ nhưng chóng tàn - TOP&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Những gì chúng ta làm đều vì chúng ta yêu âm nhạc và vì đam mê,đôi lúc chúng ta phải chịu đau đớn để trưởng thành - TOP&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/2628294040321999416-3321142553930992898?l=lanlimitless.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/2628294040321999416/posts/default/3321142553930992898'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/2628294040321999416/posts/default/3321142553930992898'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://lanlimitless.blogspot.com/2011/04/bigbang-quotes.html' title='BIGBANG Quotes'/><author><name>Lan Tran</name><uri>http://www.blogger.com/profile/14666368718475586806</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='32' height='31' src='http://2.bp.blogspot.com/-I-VjBET_ato/TyMQla-L32I/AAAAAAAABZI/bpmmK4cCUzg/s220/396880_10150488516336404_695916403_8777711_808789278_n.jpg'/></author></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-2628294040321999416.post-4577508448474784648</id><published>2011-04-20T13:30:00.000-07:00</published><updated>2011-04-20T13:30:04.422-07:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='Family'/><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='Vietnamese'/><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='Love'/><title type='text'>Nguyên tắc chọn chồng</title><content type='html'>Nguyên tắc chung: Ngu thì chết, bệnh tật không tự nhiên sinh ra.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Điều  này có nghĩa là đàn ông không "tự dưng xấu". Nhiều bạn lấy làm ngạc  nhiên rằng người chồng mình sao trước và sau khi cưới lại khác nhau đến  vậy. Trước kia anh ta dịu dàng, ga lăng, sạch sẽ, còn sau khi cưới anh  ta cục cằn, vô học, bẩn thỉu, một sự biến đổi “thần kỳ” chăng?&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Không,  cái người đàn ông cục cằn, vô học, bẩn thỉu ấy không tự nhiên sinh ra.  Anh ta vẫn ở đó, trong cái lớp vỏ dịu dàng, sạch sẽ, lãng mạn ấy, chỉ có  điều bạn không nhận ra thôi. Vì thế, lấy chồng tốt hay chồng xấu không  phải là sự may rủi, điều đó phụ thuộc vào chính bạn, và chỉ bạn mà thôi.  Bạn chọn đúng, bạn sẽ được "hàng tốt", bạn chọn sai, bạn vớ phải "hàng  dởm". Nếu bạn không biết cách làm "người tiêu dùng thông thái", thì  chẳng có gì ngạc nhiên khi bạn bị ngộ độc, bị thương tích, bị ốm đau vì  chính thứ hàng tự tay mình mang về.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Nếu bạn mua phải một con cá ươn, thì đó là do số phận, hay do bạn đoảng?&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Vâng, xin hãy nhớ nguyên tắc đầu tiên: Bệnh tật không tự nhiên sinh ra, ngu thì (phải) chết.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;a name='more'&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Nguyên tắc 2: Yêu là chọn lựa.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Nguyên tắc này còn được gọi là nguyên tắc: Không tin vào sự lãng mạn nhảm nhí.&lt;br /&gt;Yêu  là cái gì? Các nhà văn, nhà thơ từ xưa đến nay đã tô vẽ, thần thánh  hóa, huyền bí hóa, ngu xuẩn hóa tình yêu một cách triệt để, nào là yêu  là hy sinh, yêu là hết mình, yêu là không biết tại sao yêu thì mới là  yêu, yêu là không bao giờ nói lời hối tiếc vân vân... Tín đồ trung thành  nhất của những cái tuyên ngôn hũ nút này tất nhiên là các bạn gái.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Các bạn quên mất hai điều quan trọng:&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Thứ  nhất, nhà văn nhà thơ là những kẻ có tâm hồn khác người, và nói chung  là có cuộc sống không bình thường. Họ nhìn, đánh giá, cảm nhận cuộc sống  theo một cách khác chúng ta, và thông thường là cực đoan. Họ không có  cuộc sống bình thường chính là vì những suy nghĩ, cảm xúc có phần thái  quá, lệch lạc đó. Vì thế trừ phi bạn cũng muốn sống như họ, còn không  thì đừng có nghe họ.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Thứ hai, những kẻ hay tuyên truyền cho mấy  thứ yêu là hy sinh, yêu là hết mình, yêu là không biết tại sao yêu thì  mới là yêu, yêu là không bao giờ nói lời hối tiếc đó là ai? Là đàn ông.  Tại sao? Bởi vì những điều đó có lợi cho đàn ông.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Với bản năng  truyền giống của mình, đàn ông cần có những người đàn bà ngốc nghếch,  dâng hiến, mù quáng... để có thể dễ dàng thực hiện chức năng giống nòi  (cái này là do bản năng, không phải cố tình đâu). Những người phụ nữ  thông minh, biết cân bằng cảm xúc và lý trí tất nhiên không có lợi cho  việc reo rắc gen khắp nơi, vì thế cần ngu hóa họ, đánh vào cảm xúc của  họ, làm lạc lối họ. Cách tốt nhất là mang một thứ vô hình, khó xác định  là tình yêu ra để làm công cụ.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Những cô gái bị ảnh hưởng bởi sự  tuyên truyền một cách hoang tưởng về tình yêu này sẽ lao vào tình yêu  (và đàn ông) như một con thiêu thân mù quáng. Không nghĩ, và không dám  nghĩ, (sợ bị coi là "không biết yêu") đến việc tìm hiểu, đánh giá, nhận  xét, cân nhắc về cái người mà nhiều khả năng mình sẽ lấy làm chồng, cái  người có ảnh hưởng quyết định đến hạnh phúc cả đời mình. Yêu là không  thể lý giải được, yêu là không tính toán, yêu là đi theo tiếng gọi trái  tim … Ừ tốt thôi, đến lúc bị một thằng chồng vũ phu đánh đập, bị bà mẹ  chồng nanh ác chửi bới... thì mang trái tim ra mà đền nhé.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Tóm  lại: Yêu là quá trình phát triển cảm xúc, và đặc biệt là sự tìm hiểu,  chọn lựa cần thiết đối với người bạn yêu. Lý trí cần cho tình yêu cũng  như trái tim vậy. Kẻ nào nói với bạn tình yêu không cần lý trí, ấy là  bởi vì kẻ đó chẳng có tí trí óc nào. Còn nếu bạn cũng muốn mình không có  trí óc như vậy, thì hãy xem lại nguyên tắc số 1.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Nguyên tắc 3: Chuyện nhỏ là chuyện lớn.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Bạn  cho rằng điều gì là quan trọng ở người đàn ông đang tán tỉnh bạn? Đa  phần các bạn gái sẽ trả lời: Anh ấy tốt với tôi, anh ấy yêu tôi, thế là  đủ.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Câu trả lời phổ biến (và tâm đắc) này của các bạn, rất tiếc  hoàn toàn chả có tí giá trị nào trong việc tìm kiếm một người đàn ông  tốt để làm bạn đời. Khi đàn ông đi tán gái, tất nhiên anh ta phải tốt,  tất nhiên anh ấy nói anh ấy yêu bạn. Đem tiêu chuẩn "tốt với tôi, yêu  tôi" ra để chọn lựa, chẳng khác nào con cá trong đối thoại sau:&lt;br /&gt;- Cá, thế nào là một thợ câu giỏi?&lt;br /&gt;- À, theo tớ một thợ câu giỏi phải có cần câu, có mồi câu.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Đấy,  có buồn cười không? Đã đi câu, ai chẳng có cần, ai chẳng có mồi (loại  thợ câu đi người không đến hồ, xòe tay ra cho cá tự nhảy vào là siêu  nhân, không tính), cần và mồi chẳng là gì để chứng tỏ một tay thợ câu  tốt, tương tự "tốt với tôi, yêu tôi" chẳng nói lên được gì về người đàn  ông đang muốn có bạn.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Thế cái gì mới là "chuyện lớn" quan trọng  để bạn xác định được một ông chồng tốt? Đấy chính là những chuyện nhỏ.  Những hành động cử chỉ lặt vặt trong đời sống hàng ngày.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Những  chuyện lớn ai cũng chú ý, nên ai cũng cố gắng làm tốt, hoặc giả vờ làm  tốt. Những chuyện nhỏ ít được để ý đến mới hiển thị tốt nhất một con  người, đặc biệt là khi người ta lơ đãng, hoặc người ta cho rằng không có  ai để ý đến mình. Anh ta ngáp có che miệng không, ăn xong có ngậm tăm  đi ngoài đường không, gặp tai nạn trên đường có xúm vào xem không, khi  tức giận có chửi bậy không, về nhà có vứt quần áo bừa bãi không, bóng  đèn cháy có gọi thợ không, vay tiền bạn bè có trả đúng hạn không, ngồi  một chỗ có rung đùi như bị động kinh không? Đấy, bạn phải tìm hiểu người  đàn ông của đời mình thông qua những thứ "lặt vặt" đó.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Có bạn  hỏi: Chuyện nhỏ vớ vẩn ấy thì liên quan gì đến tình yêu vĩ đại? Chỉ là  những thói quen, sửa là được, quan trọng là yêu, tình yêu đủ lớn thì sẽ  vượt qua hết... la la la...&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Trả lời: Hành vi bắt nguồn từ thói  quen, thói quen bắt nguồn từ tính cách, văn hóa. Mà tính cách, văn hóa  chứ không phải tình yêu mới là sự đảm bảo cho hạnh phúc.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Ở cùng  với một anh chàng tốt tính, hòa hợp, bạn sẽ từ không yêu chuyển thành  yêu, từ yêu ít thành yêu nhiều. Ở với một anh chàng chẳng ra gì, tình  yêu sẽ chết nhanh thôi.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Còn dùng tình yêu để thay đổi tính cách? Chuyện hài nhất thế kỷ, giờ nào rồi mà còn nói đùa thế?&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Nguyên tắc 4: Đừng nghe đàn ông nói, hãy nhìn đàn ông làm&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Khoảng  90% những lời lẽ của đàn ông về tình yêu với bạn gái của mình là không  thể tin được. Đặc biệt là các thanh niên chim chíp tán gái thì thôi rồi,  toàn mang nhạc thị trường, nhạc sến, trà sữa tâm hồn, danh ngôn, trích  dẫn truyện tình ba xu, phim Hàn Quốc... ra ba hoa, thật là đến bò nghe  cũng phải phì cười (thế mà các cô gái lại rất thích, lạ ghê).&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;10%  lời lẽ còn lại thì có thể tin (chẳng hạn như "em ơi anh muốn x em")  nhưng lại không có giá trị lâu dài. Đây là điều phụ nữ dễ bị nhầm lẫn  nhất, vì 10% này ngay cả những người đàn ông tử tế nhất cũng thường nói.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Chẳng hạn: Anh yêu em mãi mãi. Anh sẽ đi bên em suốt cuộc đời. Anh sẽ....&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Họ  có nói dối không? Không. Không nói dối, vì khi nói ra câu đấy họ thực  sự nghĩ như thế. Chỉ có điều là còn một phần khác họ không nói ra, đôi  khi vì họ cũng không hiểu được chính mình.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Anh sẽ yêu em mãi mãi  ... nếu lúc nào em cũng ngoan ngoãn, thơm tho, nhàn rỗi ngồi nép vào bên  anh thế này này, như thế, tất nhiên là yêu. Nhưng sau này em đầy mùi  nước mắm với nước đái trẻ con, ăn mặc nhếch nhác, bụng béo đầy mỡ... xin  lỗi, anh không có ý lừa em, nhưng không hiểu sao anh... sorry.. tình  cảm của chúng ta không như cũ nữa.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Cô gái khóc nức nở: Tôi đã hy sinh vì anh, tôi già, béo, xấu, bẩn cũng vì anh... thế mà anh lại...&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Chồng  (nghĩ thầm): Công nhận là em tốt, công nhận là em đúng. Nhưng mà điều  kiện của tình yêu là phải thơm, sạch, mới, lạ. Bảo anh biết ơn em thì  được, nhưng bảo anh run rẩy yêu em như ngày nào thì khó quá, cái này sao  cố được.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Đàn ông khi yêu hay thích khẳng định mình, nói ra nhiều  câu có chủ ngữ là ngôi thứ nhất: Anh thế này, anh thế khác... Các cô  gái nghe say sưa, mắt chớp chớp miệng đớp đớp, tâm đắc ghê lắm. Mình yêu  anh ấy quá, anh ấy bảo là... anh ấy hứa là...anh ấy là người.... Đến  khi lấy về rồi, thỉnh thoảng lại nghẹn ngào, ôi mình bị lừa, ngày xưa nó  nói vậy mà bây giờ không phải vậy.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Vậy kết luận ở đây là gì?&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Nghe  đàn ông tán cho vui thôi. Chủ yếu là phải nhìn xem anh ta làm được cái  gì. Anh bảo anh lo được cuộc sống cho tôi, vậy phải xem anh có tháo vát,  kiếm tiền được không. Anh bảo anh có trách nhiệm với tôi, vậy phải xem  anh đối xử với bạn bè, người thân của mình thế nào. Anh bảo anh là người  tốt, vậy phải xem anh có ghét chó và trẻ con hay không, vay tiền bạn có  trả không...&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Bạn nào yêu không mở to mắt ra mà nhìn, chỉ chết vì  mấy câu văn hoa ba xu, đến lúc khổ lại đổ tại duyên số...xin mời xem  lại nguyên tắc số 1.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Nguyên tắc 5: Đức tính quan trọng nhất của chồng?&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Tôi  không nói là "đức tính quan trọng nhất của đàn ông", bởi vì mỗi người  đàn bà cần đến đàn ông theo một nhu cầu riêng của mình. Có người mê đẹp  trai, có người thích khỏe mạnh, có chị thích ga lăng, có bà thích phong  độ...tóm lại cái "nhất" đấy thiên biến vạn hóa, không sao tổng kết hết  được.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Nhưng với vai trò làm chồng thì lại khác. Làm chồng tốt  cũng cần nhiều tính chất khác nhau, lãng mạn, mạnh mẽ, giỏi giang, phong  độ, tháo vát, thông cảm, bao dung, chăm chỉ... gi gỉ gì gi, cái gì cũng  cần, cái gì cũng tốt. Nhưng tất nhiên là thật khó mà tìm được người  hoàn hảo như vậy. Mà nếu có kiếm được, thì chắc bạn cũng chả đủ hoàn hảo  để mà lấy được người ta. Thế thì, nếu như phải rút gọn, phải lựa chọn  và quyết định trong những đức tính ấy, trong số những người bạn "có thể"  lấy được, thì bạn sẽ lấy ai, lấy người như thế nào?&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Hỏi đến đây, cả lớp đồng thanh: Lấy người yêu mình và mình cũng yêu, tóm lại lấy nhau vì tình ạ!!!&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Cô giáo: Khổ quá, thế lúc chọn người yêu vậy, các em chọn ai, tìm người như thế nào?&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Cả lớp: Yêu thì sao chọn được ạ, duyên số rồi, yêu mà biết tại sao yêu thì đã không phải là yêu ạ !!!&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Cô giáo: Thật hết ý kiến...&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Đùa  vậy thôi, topic này mong được giúp đỡ những người nghĩ rằng lý trí cũng  cần thiết trong tình cảm. Còn với các tín đồ của yêu mê muội, cưới mù  quáng thì đến cô giáo cũng bó tay, nói gì đến tôi.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Trở lại với  câu chuyện đức tính quan trọng nhất của chồng, có lẽ cũng cần chú thích  thêm để các bạn đỡ thắc mắc, ấy là quan trọng nhất không có nghĩa là duy  nhất cần thiết, lại càng không có nghĩa đó là yếu tố đầu tiên cần được  đưa ra xem xét (cái đầu tiên, theo tôi nghĩ, là tìm hiểu xem đối tượng  có bị Gay, hoặc bất thường về sinh lý hay không). Quan trọng nhất có  nghĩa là, sau khi chúng ta đã có được hai ứng cử viên trước mặt, cả hai  đều nam tính, nội tiết ổn định, biết đọc biết viết, chỉ số IQ trên 60...  nhưng một anh thì biết đánh đàn ca hát múa rối nước còn một anh thì có  cái "quan trọng" ấy, vậy nên chọn anh nào?&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Cái đức tính đó là khả  năng tiếp thu, học hỏi, nhận thức những sai lầm, điểm yếu của mình và  cố gắng sửa chữa chúng. Nói cách khác, đó là khả năng tự hoàn thiện bản  thân.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Nếu lấy một người chồng biết nhận ra khuyết điểm, dám nhận  sai, sai dám sửa (không đảm bảo thành công 100%) thì các bạn có thể yên  tâm là cuộc sống càng ngày càng tốt đẹp. Giống như bạn “cưới” một chiếc  Kia Morning về nhà, mấy năm sau nó tự lên đời thành một chiếc Camry, rồi  ít lâu sau lại trở thành một con Mẹc hoành tráng... thế có sướng không?  Ngược lại, nếu lúc đầu lấy về một con Mẹc trông hoành tráng, rồi dần  dần nó xuống cấp thành cái xe công nông thì thật tai họa.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Vậy khi  chọn lựa, ngoài việc nhìn vào những gì đối tượng đang có, hãy để ý đến  những gì đối tượng thay đổi trong quá trình quen biết, yêu đương, để ý  đến cách anh ta tốt lên hay xấu đi xem anh ta có được khả năng tự hoàn  thiện bản thân hay không. Nếu có, thì đấy chính là đức tính quan trọng  nhất bạn cần ở chồng bạn&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/2628294040321999416-4577508448474784648?l=lanlimitless.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/2628294040321999416/posts/default/4577508448474784648'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/2628294040321999416/posts/default/4577508448474784648'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://lanlimitless.blogspot.com/2011/04/nguyen-tac-chon-chong.html' title='Nguyên tắc chọn chồng'/><author><name>Lan Tran</name><uri>http://www.blogger.com/profile/14666368718475586806</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='32' height='31' src='http://2.bp.blogspot.com/-I-VjBET_ato/TyMQla-L32I/AAAAAAAABZI/bpmmK4cCUzg/s220/396880_10150488516336404_695916403_8777711_808789278_n.jpg'/></author></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-2628294040321999416.post-4462637146766506446</id><published>2011-03-31T21:44:00.000-07:00</published><updated>2011-03-31T21:44:51.077-07:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='People'/><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='Film'/><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='Vietnamese'/><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='Japan'/><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='Love'/><title type='text'>Soujiro</title><content type='html'>&lt;div align="center" style="color: #333333; font-family: Verdana, Arial, Tahoma, Calibri, Geneva, sans-serif; font-size: 13px; margin-bottom: 0px; margin-left: 0px; margin-right: 0px; margin-top: 0px; padding-bottom: 0px; padding-left: 0px; padding-right: 0px; padding-top: 0px;"&gt;&lt;img alt="" border="0" src="http://i2.photobucket.com/albums/y41/Beggy/shota24mf7.png" style="border-bottom-width: 0px; border-color: initial; border-left-width: 0px; border-right-width: 0px; border-style: initial; border-top-width: 0px; max-width: 800px;" /&gt;&lt;br /&gt;Soujirou&lt;/div&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="color: #333333; font-family: Verdana, Arial, Tahoma, Calibri, Geneva, sans-serif; font-size: 13px;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="color: #333333; font-family: Verdana, Arial, Tahoma, Calibri, Geneva, sans-serif; font-size: 13px;"&gt;Một nhân phụ mà không phụ của manga Hana Yori Dango ( Boys Over Flower ). Rất nhiều người còn ấn tượng về Sou và chuyện tình yêu của cậu còn hơn cả những trắc trở của cặp đôi Tsukasha và Tsukushi.&lt;/span&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="color: #333333; font-family: Verdana, Arial, Tahoma, Calibri, Geneva, sans-serif; font-size: 13px;"&gt;&amp;nbsp;&lt;/span&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="color: #333333; font-family: Verdana, Arial, Tahoma, Calibri, Geneva, sans-serif; font-size: 13px;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="color: #333333; font-family: Verdana, Arial, Tahoma, Calibri, Geneva, sans-serif; font-size: 13px;"&gt;&lt;a name='more'&gt;&lt;/a&gt;&lt;/span&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="color: #333333; font-family: Verdana, Arial, Tahoma, Calibri, Geneva, sans-serif; font-size: 13px;"&gt;&lt;b&gt;1. Ngoại hình&lt;/b&gt;&lt;/span&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="color: #333333; font-family: Verdana, Arial, Tahoma, Calibri, Geneva, sans-serif; font-size: 13px;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="color: #333333; font-family: Verdana, Arial, Tahoma, Calibri, Geneva, sans-serif; font-size: 13px;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="color: #333333; font-family: Verdana, Arial, Tahoma, Calibri, Geneva, sans-serif; font-size: 13px;"&gt;Phải nói ngay đầu tiên, Sou là một playboy chính hiệu. Tôi tự hỏi không biết ở cái tuổi 18, bao nhiêu cô gái đã chết vì cậu ta. Điều gì tạo nên sức hút của Sou nhỉ ? Đầu tiên, Sou giàu có, người thừa kế tập đoàn Nishikado, nhân vật thứ 3 trong F4, đẹp trai, galant, và Sou biết rõ hơn ai hết những lợi thế đó. Về Shota, tôi thích cái vẻ dân chơi nhưng vẫn rất công tử của anh ( Ở Việt Nam có phân loại sành điệu và đú, nếu bạn muốn biết thêm ^^ ). Đặc biệt những lúc Shota đội chiếc mũ lệch, khoác măng tô , đeo găng tay đen, cười nửa miệng, ầy dà có cô gái nào không đổ như chuối chứ.&lt;/span&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="color: #333333; font-family: Verdana, Arial, Tahoma, Calibri, Geneva, sans-serif; font-size: 13px;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;div style="text-align: center;"&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="color: #333333; font-family: Verdana, Arial, Tahoma, Calibri, Geneva, sans-serif; font-size: 13px;"&gt;&lt;img alt="" border="0" src="http://i2.photobucket.com/albums/y41/Beggy/hyd2_backstage_014.jpg" style="border-bottom-width: 0px; border-color: initial; border-left-width: 0px; border-right-width: 0px; border-style: initial; border-top-width: 0px; max-width: 800px;" /&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div align="center" style="color: #333333; font-family: Verdana, Arial, Tahoma, Calibri, Geneva, sans-serif; font-size: 13px; margin-bottom: 0px; margin-left: 0px; margin-right: 0px; margin-top: 0px; padding-bottom: 0px; padding-left: 0px; padding-right: 0px; padding-top: 0px;"&gt;&lt;br /&gt;F3 - Hana Yori Dango&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;div style="text-align: left;"&gt;&lt;b&gt;2. Diễn xuất.&lt;/b&gt;&lt;/div&gt;&lt;/div&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="color: #333333; font-family: Verdana, Arial, Tahoma, Calibri, Geneva, sans-serif; font-size: 13px;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="color: #333333; font-family: Verdana, Arial, Tahoma, Calibri, Geneva, sans-serif; font-size: 13px;"&gt;Tôi nhớ Sou nói một câu với Yuki rằng " Tôi là một chàng trai nhưng chưa hẳn là một chàng trai tốt ". Sou quân tử, Sou rất manly ân cần và gentle nữa, Sou bảo vệ được Yuki, Sou là một người bạn tốt nhưng tuyệt đối không phải là một đối tượng tốt. Shota đã thể hiện được một Sou như thế. Soujirou Nishikado có thể làm cho Yuki "lên mây" với pha trả thù ngọt ngào tên bạn trai đểu cáng cùng với những xuýt xoa trầm trồ của các cô gái xinh đẹp xung quanh, thế nhưng cũng Soujiro Nishikado ấy có thể thay đổi thái độ đột ngột thành một con người hoàn toàn khác.&amp;nbsp;&lt;/span&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="color: #333333; font-family: Verdana, Arial, Tahoma, Calibri, Geneva, sans-serif; font-size: 13px;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;div style="margin-bottom: 0px; margin-left: 0px; margin-right: 0px; margin-top: 0px; padding-bottom: 0px; padding-left: 0px; padding-right: 0px; padding-top: 0px; text-align: center;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="border-color: initial; border-style: initial; color: #333333; font-family: Verdana, Arial, Tahoma, Calibri, Geneva, sans-serif; font-size: 13px;"&gt;&lt;img alt="" border="0" src="http://i2.photobucket.com/albums/y41/Beggy/sojiro1lo1iy2.jpg" style="border-bottom-width: 0px; border-color: initial; border-left-width: 0px; border-right-width: 0px; border-style: initial; border-top-width: 0px; max-width: 800px;" /&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;div style="text-align: left;"&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="color: #333333; font-family: Verdana, Arial, Tahoma, Calibri, Geneva, sans-serif; font-size: 13px;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="color: #333333; font-family: Verdana, Arial, Tahoma, Calibri, Geneva, sans-serif; font-size: 13px;"&gt;&lt;div style="text-align: left;"&gt;Ai cũng nói Rui lạnh lùng nhưng với tôi người lạnh lùng nhất lại là Sou. Bạn biết tại sao không ? Vì nhìn Rui thờ ơ với mọi việc nhưng Rui rất nhạy cảm. Nếu bạn bước một chân vào thế giới của Rui thì bạn sẽ thấy trái tim Rui nóng đến thế nào. Hơn nữa, vẻ lạnh lùng bên ngoài của Rui khiến người ta thường chú ý và đề phòng. Còn Sou, hoàn toàn khác, thậm chí trái ngược với Rui. Soujirou, cậu ta có thể nói những lời hoa mỹ đường mật ( mật ngọt chết ruồi mà ^^ ), có thể hành động cử chỉ dịu dàng khiến bạn cảm thấy ngây ngất. Thế nhưng trong tim Sou, cánh cửa lòng cậu hoàn toàn khóa chặt, im lìm. Sou có đủ điều kiện để cưa đổ bất kỳ cô gái nào, cậu ta thừa biết điều đó. Cậu ta càng thành thục hơn trong việc làm cho đối phương tưởng bở. Sou rất tuyệt vời nhưng nếu bạn có ý định đi sâu hơn nữa thì quên đi. Cậu ta sẽ ngay lập tức biến thành một Soujirou lạnh lùng, có phần phũ phàng nữa.&lt;span class="Apple-style-span" style="color: #333333; font-family: Verdana, Arial, Tahoma, Calibri, Geneva, sans-serif; font-size: 13px;"&gt;&amp;nbsp;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="color: #333333; font-family: Verdana, Arial, Tahoma, Calibri, Geneva, sans-serif; font-size: 13px;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;div align="center" style="color: #333333; font-family: Verdana, Arial, Tahoma, Calibri, Geneva, sans-serif; font-size: 13px; margin-bottom: 0px; margin-left: 0px; margin-right: 0px; margin-top: 0px; padding-bottom: 0px; padding-left: 0px; padding-right: 0px; padding-top: 0px;"&gt;&lt;img alt="" border="0" src="http://i2.photobucket.com/albums/y41/Beggy/shota52ic1.jpg" style="border-bottom-width: 0px; border-color: initial; border-left-width: 0px; border-right-width: 0px; border-style: initial; border-top-width: 0px; max-width: 800px;" /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Này thì Kawaii này ^^&lt;/div&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="color: #333333; font-family: Verdana, Arial, Tahoma, Calibri, Geneva, sans-serif; font-size: 13px;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="color: #333333; font-family: Verdana, Arial, Tahoma, Calibri, Geneva, sans-serif; font-size: 13px;"&gt;Shota thoắt cười nháy mắt rồi ân cần dịu dàng thoắt lạnh lùng nhẫn tâm quá đạt. Thông thường với playboy tôi không đời nào hứng thú, chuyện lăng nhăng tôi lại càng không ưa nổi. Vậy mà với Sou tôi vẫn thấy yêu quý cậu, vẫn nhiều khi tự nói với bản thân rằng " Sou à, cậu nhầm rồi cậu là một chàng trai tốt". Một chàng trai tốt nên cậu không muốn đi quá xa với Yuki để rồi làm tổn thương cô. Một chàng trai tốt nên cậu không bao giờ dứt được cái hối hận dầy lên từng ngày với Sara. Trái với background playboy và bảng thành tích cua gái của cậu; Sou sâu sắc, rất sâu sắc. "Nhất kỳ nhất hội". Một lần và mãi mãi không trở lại.&lt;/span&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="color: #333333; font-family: Verdana, Arial, Tahoma, Calibri, Geneva, sans-serif; font-size: 13px;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="color: #333333; font-family: Verdana, Arial, Tahoma, Calibri, Geneva, sans-serif; font-size: 13px;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="color: #333333; font-family: Verdana, Arial, Tahoma, Calibri, Geneva, sans-serif; font-size: 13px;"&gt;Tôi nhớ nhất lúc Shota - Sou chạy lên tầng thượng nhìn những biển quảng cáo lấp lánh dòng chữ ấy. Sou khóc, và tôi cảm thấy đau lòng. Nếu một ngày bạn để vụt mất người bạn yêu thương nhất bạn sẽ ra sao. Hẳn là đau lòng lắm. Sou khóc, một người như Sou mà lại khóc, rất nhiều, rất khổ sở. Dường như vết thương chưa bao giờ lành trong cậu, vết thương trước nay vẫn chỉ được che đậy qua quýt bằng lớp vỏ bọc lăng nhăng, những cuộc tình chớp nhoáng; vết thương ấy lại long ra nhức nhối. Ken cũng khóc, nhưng tôi không cảm thấy cái day dứt, dằn vặt nuối tiếc òa lên mạnh mẽ ở những giọt nước mắt ấy. Như tôi đã nói, Ken quá gentle, quá dịu dàng nên khi anh khóc nỗi đau như nhẹ bẫng. Còn Sota bình thường khi lia đến cảnh Sou chơi bời với một cô gái bạn sẽ thấy đây là một playboy chính hiệu. Thế nhưng mỗi lúc dính đến Sara, Sou của Shota thay đổi hoàn toàn, và bạn sẽ thấy đây là một chàng trai si tình chính hiệu.&lt;/span&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="color: #333333; font-family: Verdana, Arial, Tahoma, Calibri, Geneva, sans-serif; font-size: 13px;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="color: #333333; font-family: Verdana, Arial, Tahoma, Calibri, Geneva, sans-serif; font-size: 13px;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;div align="center" style="color: #333333; font-family: Verdana, Arial, Tahoma, Calibri, Geneva, sans-serif; font-size: 13px; margin-bottom: 0px; margin-left: 0px; margin-right: 0px; margin-top: 0px; padding-bottom: 0px; padding-left: 0px; padding-right: 0px; padding-top: 0px;"&gt;&lt;img alt="" border="0" src="http://i2.photobucket.com/albums/y41/Beggy/hana20yori20dango202202at3.jpg" style="border-bottom-width: 0px; border-color: initial; border-left-width: 0px; border-right-width: 0px; border-style: initial; border-top-width: 0px; max-width: 800px;" /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Sou - Yuki&lt;br /&gt;&lt;div style="text-align: left;"&gt;Dáng đi của Shota - Sou, không nghênh ngang như Tsukasha, không bâng quơ lơ đãng như Rui, không thoải mái như Akira. Dáng đi của Shota, cô độc. Sou cô độc trong thế giới của chính mình, cũng như Rui. Trong khi Rui thành thật với bản thân thì Sou lừa dối và ngụy tạo một lớp vỏ bọc khác. Hình ảnh Shota trong Sou luôn nhắc tôi ghi nhớ "Nhất kỳ nhất hội" để tôi trân trọng những gì đang có, để không bỏ lỡ rồi hối tiếc cả đời như Sou.&amp;nbsp;&lt;/div&gt;&lt;/div&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="color: #333333; font-family: Verdana, Arial, Tahoma, Calibri, Geneva, sans-serif; font-size: 13px;"&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="color: #333333; font-family: Verdana, Arial, Tahoma, Calibri, Geneva, sans-serif; font-size: 13px;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;Ngôi nhà cửa đẩy yên tĩnh đến lặng cả người, những mảng tường gỗ, một màu xanh ngắt lạnh băng, Shota ngồi pha trà. Chà Soujirou Nishikado chứ còn ai nữa. Tây Môn dù có mặc đẹp bao nhiêu đi chăng nữa mà thiếu cảnh bận Kimono và pha trà thì nhất định không phải là Soujirou. Càng trông vào cái khuôn viên lặng im tuyệt đối đó, tôi mới hiểu Sou đã cô đơn thế nào, đã nghẹt thở trong bầu không khí đó thế nào, tôi mới hiểu sự xuất hiện và nụ cười của Sara quan trọng thế nào, và từ đó biết rằng để mất Sara, Sou đã đau đớn đến thế nào.&lt;/span&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="color: #333333; font-family: Verdana, Arial, Tahoma, Calibri, Geneva, sans-serif; font-size: 13px;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="color: #333333; font-family: Verdana, Arial, Tahoma, Calibri, Geneva, sans-serif; font-size: 13px;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;div align="center" style="color: #333333; font-family: Verdana, Arial, Tahoma, Calibri, Geneva, sans-serif; font-size: 13px; margin-bottom: 0px; margin-left: 0px; margin-right: 0px; margin-top: 0px; padding-bottom: 0px; padding-left: 0px; padding-right: 0px; padding-top: 0px;"&gt;&lt;img alt="" border="0" src="http://i2.photobucket.com/albums/y41/Beggy/1209639368wxwy0unujncxbvx4.jpg" style="border-bottom-width: 0px; border-color: initial; border-left-width: 0px; border-right-width: 0px; border-style: initial; border-top-width: 0px; max-width: 800px;" /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/2628294040321999416-4462637146766506446?l=lanlimitless.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/2628294040321999416/posts/default/4462637146766506446'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/2628294040321999416/posts/default/4462637146766506446'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://lanlimitless.blogspot.com/2011/03/soujiro.html' title='Soujiro'/><author><name>Lan Tran</name><uri>http://www.blogger.com/profile/14666368718475586806</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='32' height='31' src='http://2.bp.blogspot.com/-I-VjBET_ato/TyMQla-L32I/AAAAAAAABZI/bpmmK4cCUzg/s220/396880_10150488516336404_695916403_8777711_808789278_n.jpg'/></author></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-2628294040321999416.post-3772237228785564366</id><published>2011-03-30T13:54:00.000-07:00</published><updated>2011-03-30T13:56:18.435-07:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='Vietnamese'/><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='BIGBANG'/><title type='text'>Fangirlism</title><content type='html'>Bản thân luôn muốn trau dồi các thể loại ngoại ngữ có thể update thông tin của các zai .&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;English đang cố gắng hoàn thiện nhưng vẫn không quên trau dồi sự phong phú và giàu đẹp của tiếng việt. &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Ngành học quá khô khan nhưng nhờ tình yêu với các zai mà cuộc sống đa dạng thêm nhiều màu sắc cũng như các cung bậc tình cảm mà có lẽ chỉ có fan gơ mới thấu hiểu. Hồi hộp refresh website liên tục để mong nhìn thấy các zai on airrrrrr hay cười ngẩn ngơ khi bất chợt lắng nghe được 1 giai điệu quen thuộc xxx &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Source: &lt;a href="http://www.facebook.com/topic.php?uid=113197255397283&amp;amp;topic=142&amp;amp;post=1037#post1037"&gt;Tự giới thiệu của Hang Nguyen&lt;/a&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/2628294040321999416-3772237228785564366?l=lanlimitless.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/2628294040321999416/posts/default/3772237228785564366'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/2628294040321999416/posts/default/3772237228785564366'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://lanlimitless.blogspot.com/2011/03/fangirlism.html' title='Fangirlism'/><author><name>Lan Tran</name><uri>http://www.blogger.com/profile/14666368718475586806</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='32' height='31' src='http://2.bp.blogspot.com/-I-VjBET_ato/TyMQla-L32I/AAAAAAAABZI/bpmmK4cCUzg/s220/396880_10150488516336404_695916403_8777711_808789278_n.jpg'/></author></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-2628294040321999416.post-8202357813746322138</id><published>2011-03-27T15:42:00.001-07:00</published><updated>2011-03-29T12:25:27.955-07:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='Family'/><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='Vietnamese'/><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='Poem'/><title type='text'>Thơ viết trên tường viện dưỡng lão</title><content type='html'>- “Con ơi! Khi con còn thơ dại&lt;br /&gt;Mẹ đã mất rất nhiều thời gian&lt;br /&gt;Mẹ dạy con cầm thìa, dùng đũa ăn cơm&lt;br /&gt;Mẹ dạy con buộc dây giày, chải tóc, lau nước mũi&lt;br /&gt;Những kỷ niệm về những năm tháng mẹ con mình sống bên nhau&lt;br /&gt;Làm mẹ nhớ thương da diết.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;a name='more'&gt;&lt;/a&gt; Vì thế, khi mẹ chóng quên, mẹ chậm lời&lt;br /&gt;Con hãy cho mẹ chút thời gian, xin con chờ mẹ chút&lt;br /&gt;Cho mẹ suy nghĩ thêm...&lt;br /&gt;Con ơi! Giờ mẹ thường quên cài nút áo, xỏ dây giày&lt;br /&gt;Ăn cơm vãi đầy vạt áo&lt;br /&gt;Chải đầu tay bần bật run&lt;br /&gt;Đừng giục giã mẹ&lt;br /&gt;Xin con nhẫn nại chút và dịu dàng thêm&lt;br /&gt;Mẹ chỉ cần có con ở bên&lt;br /&gt;Mẹ đủ ấm....&lt;br /&gt;Con ơi! Bây giờ mẹ đi chân không vững, nhấc không nổi bước&lt;br /&gt;Mẹ xin con nắm tay mẹ&lt;br /&gt;Dìu mẹ, chậm thôi&lt;br /&gt;Như năm đó&lt;br /&gt;Mẹ dìu con đi những bước đầu đời”.&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/2628294040321999416-8202357813746322138?l=lanlimitless.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/2628294040321999416/posts/default/8202357813746322138'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/2628294040321999416/posts/default/8202357813746322138'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://lanlimitless.blogspot.com/2011/03/tho-viet-tren-tuong-vien-duong-lao.html' title='Thơ viết trên tường viện dưỡng lão'/><author><name>Lan Tran</name><uri>http://www.blogger.com/profile/14666368718475586806</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='32' height='31' src='http://2.bp.blogspot.com/-I-VjBET_ato/TyMQla-L32I/AAAAAAAABZI/bpmmK4cCUzg/s220/396880_10150488516336404_695916403_8777711_808789278_n.jpg'/></author></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-2628294040321999416.post-7457618166827580043</id><published>2011-03-27T15:39:00.000-07:00</published><updated>2011-03-27T15:39:58.434-07:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='Japan'/><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='English'/><title type='text'>Yakuza among first with relief supplies in Japan</title><content type='html'>&lt;span id="articleText"&gt;&lt;span class="focusParagraph"&gt;(Reuters) - Tons of relief goods have been delivered to victims of &lt;a href="http://www.reuters.com/places/japan" title="Full coverage of Japan"&gt;Japan&lt;/a&gt;'s catastrophic earthquake and tsunami from a dark corner of society: the "yakuza" organized crime networks.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;span id="midArticle_1"&gt;&lt;/span&gt;Yakuza groups have been sending  trucks from the Tokyo and Kobe regions to deliver food, water, blankets  and toiletries to evacuation centers in northeast Japan, the area  devastated by the March 11 earthquake and tsunami which have left at  least 27,000 dead and missing.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;a name='more'&gt;&lt;/a&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span id="midArticle_2"&gt;&lt;/span&gt;Yakuza  are better known for making money from extortion, gambling, pornography  and prostitution, as well as for the often-elaborate tattoos covering  much of their bodies. But disasters bring out another side of yakuza, who move swiftly and quietly to provide aid to those most in need. As  with the devastating 1995 Kobe earthquake, government workers were slow  in reaching afflicted areas, and the 300,000 or so survivors, so yakuza  groups stepped in quickly, and in many cases, were first on the ground. Such  actions stem from yakuza knowing what it's like to have to fend for  yourself, without any government or community support, because they are  considered outcasts.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span id="midArticle_6"&gt;&lt;/span&gt;Many gang  members faced discrimination and come from minority populations such as  ethnic Koreans or "burakumin" - those who work in businesses seen as  related to death, such as butchers and leather tanners.&lt;br /&gt;&lt;span id="midArticle_7"&gt;&lt;/span&gt;"Yakuza  are dropouts from society," said Manabu Miyazaki, a prolific author who  has written more than 100 books about yakuza and minorities. "They've  suffered, and they're just trying to help other people who are in  trouble," said Miyazaki, himself the son of a former Kyoto yakuza boss.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span id="midArticle_9"&gt;&lt;/span&gt;Others see ulterior motives to the groups' charity. "If  they help citizens, it's hard for the police to say anything bad," said  Tomohiko Suzuki, a journalist who has written several books on Japan's  underworld. "The yakuza are trying  to position themselves to gain contracts for their construction  companies for the massive rebuilding that will come."&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span id="midArticle_12"&gt;&lt;/span&gt;One yakuza boss rejected such criticism. "It  takes too long for the arm of the government to reach out here so it's  important to do it now," the Weekly Taishuu magazine, which specializes  in yakuza affairs, quoted a top yakuza as saying. "Our honest sentiment right now is to be of some use to people," said the boss, who declined to be identified.&lt;br /&gt;&lt;span id="articleText"&gt;&lt;span id="articleText"&gt;&lt;br /&gt;Yakuza groups have so far dispatched at least  70 trucks to the quake zone loaded with supplies worth more than  $500,000, according to Jake Adelstein, an expert on yakuza who lives in  Tokyo and is writing two books on the &lt;a href="http://www.reuters.com/places/japan" title="Full coverage of Japan"&gt;Japan&lt;/a&gt;ese syndicates. The  gangs' charity is rooted in their "ninkyo" code, Adelstein says, which  values justice and duty and forbids allowing others to suffer. "In times  such as earthquakes, they put their money where their mouths are," he  said.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span id="midArticle_2"&gt;&lt;/span&gt;Atsushi Mizoguchi a freelance  writer and yakuza antagonize who has written about organized crime for  40 years, also gives the yakuza the benefit of the doubt. "Rather  than a PR effort, I think it's actually good intentions," said  Mizoguchi, who has angered the yakuza so much that he has been stabbed  twice in attacks by gang members.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span id="midArticle_4"&gt;&lt;/span&gt;But yakuza shun the spotlight regarding their relief work. Adelstein  explains that there is an informal understanding between yakuza and  police who tolerate the gangs carrying out such charitable work, but not  seeking publicity for it. "What they seek most is self-satisfaction," said Miyazaki, the son of the former yakuza boss. "It's not for pay, but for pride."&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span id="midArticle_7"&gt;&lt;/span&gt;There  are an estimated 80,000 yakuza in Japan. The Sumiyoshi-kai and  Inakawa-kai, the second and third biggest organized crime syndicates,  are believed to be the most active in the earthquake-tsunami disaster  relief. In a phone call to the  Inakawai-kai headquarters in Tokyo, a man from the gang's "general  affairs division" brusquely told Reuters: "We don't talk." A faxed  request to speak with the Inakawa-kai's No.2 leader went unanswered. Part  of the reason for the yakuzas' reluctance to receive attention stems  from stepped-up enforcement after a 1992 anti-gang law and increased  crackdowns by the National Police Agency over the past year, which have  heightened anti-yakuza sentiment among the public.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span id="midArticle_10"&gt;&lt;/span&gt;But there have been no reports of donations being refused -- perhaps because there is no indication who supplied them. And, says author Suzuki, this is not the time to nitpick over the origins of emergency goods. "When it's life or death, you don't care where your food comes from," he said.&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/2628294040321999416-7457618166827580043?l=lanlimitless.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/2628294040321999416/posts/default/7457618166827580043'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/2628294040321999416/posts/default/7457618166827580043'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://lanlimitless.blogspot.com/2011/03/yakuza-among-first-with-relief-supplies.html' title='Yakuza among first with relief supplies in Japan'/><author><name>Lan Tran</name><uri>http://www.blogger.com/profile/14666368718475586806</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='32' height='31' src='http://2.bp.blogspot.com/-I-VjBET_ato/TyMQla-L32I/AAAAAAAABZI/bpmmK4cCUzg/s220/396880_10150488516336404_695916403_8777711_808789278_n.jpg'/></author></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-2628294040321999416.post-5644262822724839487</id><published>2011-03-27T13:38:00.000-07:00</published><updated>2011-03-27T13:47:18.698-07:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='People'/><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='Music'/><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='Fun'/><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='Vietnamese'/><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='BIGBANG'/><title type='text'>BIGBANG dưới mắt một giáo viên cấp 1 sẽ là ...</title><content type='html'>&lt;div class="separator" style="clear: both; text-align: center;"&gt;&lt;a href="http://1.bp.blogspot.com/-EIPPtEO1jPs/TY-iNSiwZAI/AAAAAAAAAp0/rou8nuZeysQ/s1600/as.JPG" imageanchor="1" style="margin-left: 1em; margin-right: 1em;"&gt;&lt;img border="0" src="http://1.bp.blogspot.com/-EIPPtEO1jPs/TY-iNSiwZAI/AAAAAAAAAp0/rou8nuZeysQ/s1600/as.JPG" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;/div&gt;&lt;br /&gt;Hôm nay em tớ kể cho nghe một chuyện vô cùng là thú vị nhé :))))&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Chuyện là thế này: Hôm trước ở lớp cô nó có giao cho một bài văn đề là “Tả một ca sĩ đang biểu diễn”. Đối với một đứa mà chị nó là một VIP thì mọi người nghĩ nó tả ai? Dạ vâng, đó là anh TOP ạ :))))))  Bé tả anh TOP đang hát bài “Oh Mom”&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Đành là tả ca sĩ, dưng mà là ca sĩ nước ngoài, nên việc viết tên nhóm và tên ca sĩ phải dùng tiếng nước ngoài là điều đương nhiên, thế nên bé í tương ngay Big Bang, rồi GD, rồi T.O.P (có dấu chấm giữa chữ Top hẳn hoi nhé :D ). Và cô giáo của bé nói là cô không thích dùng tên tiếng Anh trong bài văn, rồi là trẻ con bây h chỉ biết đến ca sĩ Hàn Quốc,…. vân vân rồi cho em í 7 điểm.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Vâng, bé về và kể cho chị nghe, rồi chị em mới bảo nhau làm sao cho hợp ý cô.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Tức là Big Bang sẽ được viết thành Bích Beng.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;a name='more'&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;T.O.P sẽ được gọi là Tóp&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;G-Dragon sẽ là Di Đờ Ra Gôn, hay cho nó  “Việt Nam” là Gờ Rồng hay là ku Long như bạn Real vừa phát biểu&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Tae Yang sẽ là Tê yan (chữ “yan” còn chưa chắc có trong tiếng Việt)&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Dea Sung sẽ là Đê Sung&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Còn bé út Seung Ri sẽ là Sâng Ri (ặc!)&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Giáo viên cấp 1 thật là vui tính !!! :))))))&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Sourcee: ĐàoThảo fb&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/2628294040321999416-5644262822724839487?l=lanlimitless.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/2628294040321999416/posts/default/5644262822724839487'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/2628294040321999416/posts/default/5644262822724839487'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://lanlimitless.blogspot.com/2011/03/bigbang-duoi-mat-mot-giao-vien-cap-1-se.html' title='BIGBANG dưới mắt một giáo viên cấp 1 sẽ là ...'/><author><name>Lan Tran</name><uri>http://www.blogger.com/profile/14666368718475586806</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='32' height='31' src='http://2.bp.blogspot.com/-I-VjBET_ato/TyMQla-L32I/AAAAAAAABZI/bpmmK4cCUzg/s220/396880_10150488516336404_695916403_8777711_808789278_n.jpg'/></author><media:thumbnail xmlns:media='http://search.yahoo.com/mrss/' url='http://1.bp.blogspot.com/-EIPPtEO1jPs/TY-iNSiwZAI/AAAAAAAAAp0/rou8nuZeysQ/s72-c/as.JPG' height='72' width='72'/></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-2628294040321999416.post-5031854001153380059</id><published>2011-03-19T13:44:00.000-07:00</published><updated>2011-03-27T13:45:26.316-07:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='Writing'/><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='College'/><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='Inspiration'/><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='Advice'/><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='English'/><title type='text'>Writing instruction from Alan</title><content type='html'>I would advise you not to let this go until the last minute. It’s not a BS assignment by any means. You did a credible job on your mid-term reflection essay, and I expect an even better job on this last paper. You must get me to take what you say very seriously. That starts with taking yourself seriously. “Credibility” begins at home, but it must also reveal itself in the written word.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;a name='more'&gt;&lt;/a&gt;Your first writing assignment asked for a personal essay where you articulated your relationship with nature (“how you see yourself in relation to nature”). I want you to return to that piece. Print out a clean copy and read it again. Pretend it was written by someone else. Do you find the writer credible? Do you find mistakes in it? Do you find yourself on a soapbox? Do you find yourself “making claims that are so general as to be little of value”? You should highlight such passages. Be a ruthless editor. Write criticisms in the margins. Be accurately mean. Keep all of your criticisms in mind as you write your “integration paper”.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;…&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;I am asking you to do a serious reflective piece. You should be pleased with the results of your labors. If you are not, you probably haven’t taken yourself seriously, and you run the risk of having that problem emerge in your writing. (That’s bad).&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/2628294040321999416-5031854001153380059?l=lanlimitless.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/2628294040321999416/posts/default/5031854001153380059'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/2628294040321999416/posts/default/5031854001153380059'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://lanlimitless.blogspot.com/2011/03/writing-instruction-from-alan.html' title='Writing instruction from Alan'/><author><name>Lan Tran</name><uri>http://www.blogger.com/profile/14666368718475586806</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='32' height='31' src='http://2.bp.blogspot.com/-I-VjBET_ato/TyMQla-L32I/AAAAAAAABZI/bpmmK4cCUzg/s220/396880_10150488516336404_695916403_8777711_808789278_n.jpg'/></author></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-2628294040321999416.post-7935781055971315520</id><published>2011-03-19T13:38:00.000-07:00</published><updated>2011-03-27T13:43:03.216-07:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='Film'/><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='Vietnamese'/><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='Japan'/><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='Yamada Takayuki'/><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='Love'/><title type='text'>H2</title><content type='html'>Link: &lt;a href="http://krfilm.net/f/redirect.php?goto=findpost&amp;amp;ptid=44034&amp;amp;pid=2916408"&gt;http://krfilm.net/f/redirect.php?goto=findpost&amp;amp;ptid=44034&amp;amp;pid=2916408&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;div class="separator" style="clear: both; text-align: center;"&gt;&lt;a href="http://4.bp.blogspot.com/-FSeT6tr5NgQ/TY-hKmD8wcI/AAAAAAAAApw/0qXDmUqZA-A/s1600/h2yamada.jpg" imageanchor="1" style="margin-left: 1em; margin-right: 1em;"&gt;&lt;img border="0" height="235" src="http://4.bp.blogspot.com/-FSeT6tr5NgQ/TY-hKmD8wcI/AAAAAAAAApw/0qXDmUqZA-A/s320/h2yamada.jpg" width="320" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;/div&gt;&lt;br /&gt;Trước tiên mình xin cảm ơn sub team đã làm bộ phim này, đây thực sự là cai live action chuyển thể từ truyện tranh mà mình cho là khá nhất! Mình rất thích Yamada Takayuki, diễn xuất của anh trong Sekai Chuushin De, Ai Wo Sakebu và Byakuyakou thật sự là không có lời nào có thể chê được, cũng rất thích Ishihara Satomi.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Điều làm mình cảm thấy biết ơn nhất ở bộ phim này là nó đã cho H2 một cái kết đỡ gây ức chế hơn. Mình nói đỡ ức chế hơn là ức chế về cái kết quả trận chung kết, trong truyện thì chỉ thấy cái xe bus chở cả đội Senkawa đến sân vận động còn không biết kết quả thế nào, trong phim thì đã có kết quả. Không phải mình nói mình không biết “đằng nào Senkawa chẳng thắng?” nhưng mình rất thích đọc những đoạn Adachi-sensei vẻ trận đấu, có những trận đấu kéo dài, 2, 3 tập như trận với Eikyou, đọc sướng hết cả mắt! Vậy nên mới có cảm giác: “Sao bác không tiện tay vẽ nốt trận cuối chứ, làm con người ta tò mò quá đi! Đối thủ sẽ là một đội như thế nào, có ai nổi bật, Senkawa sẽ thắng như thế nào? v… v…”. Còn về chuyện tình cảm giữa bốn người tên bắt đầu bằng bốn chữ H này, mình không hề có gì bất mãn về cái kết, dù là trong phim hay trong truyện, mình cảm thấy đó là cái kết hợp lý và rất Adachi.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;a name='more'&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;Về trong truyện nhé (xin lỗi bạn mod, mình cũng không muốn biến đây thành diễn đàn truyện tranh nhưng mình vẫn muốn nói một chút!), mình nghĩ không phải tình cảm của Hiro hay Hikari vẫn là chưa rõ ràng đâu, mình cảm thấy ở những tập trước đó, cho dù Hiro và Hikari vẫn có đôi chút confused nhưng bản thân họ đã luôn xác định rõ cái kết cho tình cảm ấy, không ai trong hai người họ có ý định thay đổi cái kết đó cả. Hiro hiểu rõ mình thích Hikari, và Hikari cũng quá thích mình, Hikari cũng vậy, nhưng không ai trong hai người họ muốn tiến đến với nhau và bắt đầu một mối quan hệ lãng mạn cả. Vì vậy nên Hiro, dù đã thổ lộ rằng mối tình đầu là Hikari nhưng cậu chưa một lần có ý định kéo Hikari về phía mình hay trang giành gì cả. Còn Hikari, cô cũng đã nói: “Thật là may vì Hiro là bạn thân của mình trước!”, câu này, theo mình hiểu thì có ý là: Thật may vì Hiro đã là bạn thân của Hikari trước khi Hikari thích Hiro, vậy nên Hikari mới có thể kiềm chế tình cảm của mình dành cho Hiro, vì khi ấy, Hikari sẽ có cái cớ rằng “không muốn thay đổi mối quan hệ vốn là quá tốt đẹp giữa hai người để chuyển sang mối quan hệ khác” để tự thuyết phục bản thân từ bỏ. Cũng vì thế mà Hikari đã khóc khi Hiro bảo cô nói: “Cố lên, đừng thua” với mình, vì Hikari hiểu việc kiềm chế tình cảm của mình là rất khó, cân bằng là rất mong manh, nếu bây giờ Hiro cho Hikari cơ hội, tình cảm sẽ tuôn trào ra không giữ lại được, giống như khi nói một câu “Cố lên, đừng thua!”, Hilari sẽ không ngăn được mình nói thêm cả chục, cả nghìn câu như thế nữa. Và Hiro hiểu rõ điều đó, nên đã nói; “Xin lỗi!”. Hikari và Hiro, tuy họ thích nhau thật nhưng giữa họ, dù ở bất cứ đâu, trong bất cứ hoàn cảnh nào, mình đều thấy chỉ là mối quan hệ còn hơn cả bạn bè, rất khó có thể diễn tả bằng lời, nó giống như đối phương đã là một phần của cuộc đời mình, giống như một bộ phận trên cơ thể, vị trí của đối phương luôn luôn là không đổi trong mắt mình kể từ khi mình biết nhận thức, cho dù tình cảm mình dành cho đối phương có sự thay đổi đi chăng nữa thì đối phương vẫn luôn ở một vị trí giữ sự cân bằng cho cuộc sống của mình, và nếu đối phương rời khỏi vi trí đó, cuộc sống của mình sẽ không còn được cân bằng nữa, sẽ sụp đổ, mình nghĩ là vậy đó, phức tạp quá nhỉ? Nhưng cho dù Hiro có quan trọng và là không thể thiếu đến thế nào với Hikari, và ngược lại cũng như vậy với Hiro thì mối quan hệ đó vẫn không thể nào di chuyển đi chố khác được, vị trí bạn thân của Hiro trong mắt Hikari, vị trí bạn thân của Hikari trong mắt Hiro, mình cảm giác như bản thân họ, một cách vô thức và bản năng, chưa bao giờ có ý định thay đối cả.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Vậy giữa Hiro và Hikari vốn không có vấn đề gì cả, đôi lúc cái cân bằng mà hai người đó dựng lên cũng có sự rung rinh nhưng họ vẫn đủ bản lĩnh để quay mọi thứ về chỗ cũ. Nhưng vấn đề nằm ở Hideo, Hideo yêu Hikari, nhưng cậu cũng lại là một chàng trai quá tốt. Hideo không hiểu được chuyện Hiro và Hikari vốn sẽ không thể thay đổi nên vẫn cho rằng mình không có quyền được giành Hikari cho riêng mình, phải cho Hikari cơ hội được chọn lại, và cứ như thế, sự cố chấp khiến Hideo không những khiến Hikari khó xử không biết phải phản ứng ra sao mà còn gây đau khổ và tổn thương cho chính cậu. Hiro nhận ra điều đó, và vì quá yêu quý cả hai người này, Hiro muốn tìm cách để Hideo nhận ra là trong chuyện này cậu phải ích kỷ. Vậy nên Hiro mới không hề nương tay với Hideo trong trận bán kết đó, không hề cố tình thua. Cậu còn cố tình nói cho Hideo nghe thấy tình cảm thật của mình: “Biết gì không? Tao rất thích Hikari!”, để khích cho Hideo nóng máy. Khi ấy, Hideo sẽ chợt nhận ra cái áp lực rằng cậu có thể mất Hikari bất cứ lúc nào, sợ hãi, căng thẳng, sợ thua. Ở một góc nào đó, có lẽ Hideo vẫn luôn cho rằng nếu biết thì Hiro sẽ cố tình thua vì nể mặt mình, vì khi bảo Hikari chọn lại, Hideo không hề nghĩ xem tình cảm của Hiro là như thế nào mà chỉ quan tâm đén tình cảm của Hikari thôi. Thế nhưng việc Hiro đã biết mà vẫn chơi hết sức khiến Hideo chợt nhận ra Hiro đáng sợ đến thế nào, đó là người có thể cướp Hikari đi. Và khi ấy, cậu mới nhận ra được Hikari quan trọng đối với cậu đến thế nào, rằng cậu cần Hikari đến như thế nào. Nếu giải thích như vậy, ta có thể hiểu được những câu nói là Hikari nói với Hideo khi trận đấu kết thúc: “Phần trong tim Hideo nơi mà Hikari có thể tồn tại được, Hiro đã muốn mở nó ra!”, “Hiro thắng, đó chỉ là trong bóng chày thôi! Vì ngay từ đầu, Hikari đã không có gì để mà lựa chọn rồi!”.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Đúng là đoạn này mình thấy thương Hiro vô cùng, cái câu: “Biét gì không?” ấy được lặp đi lặp lại như thể Hiro muốn nói với Hideo: “Thằng ngốc này! Mày có biết mày may mắn đến thế nào không? Mày chỉ lo cho cái sự cao thượng ngốc nghếch của mày và tình cảm của Hikari nhưng mày có biết đến tình cảm của tao không mà lại thử thách kiểu này? Tao rất thích Hikari!”. Thế nhưng Hiro cũng đã để cho mối tình đầu của mình ra đi khi ném xong cú cuối cùng trong trận bán kết đó. “Strike three! Batter out!” và nước mắt chảy ra từ khoé mắt cậu, mối tình đầu đẹp đẽ đã khiến Hiro không biết bao lần phải day dứt và đau khổ, cậu đã để nó ra đi như vậy đó. Trận đấu đó, Hiro đấu hết mình không chỉ vì muốn Hideo nhận ra, mà còn cho chính cậu nữa. Hiro chưa từng một lần đứng lên giành lấy tình yêu đó cho mình, và vì vậy, trận đấu đó có lẽ cũng là lần đầu tiên, và là lần cuối cùng Hiro nỗ lực vì tình yêu đó, bộc lộ tình yêu đó, sau đó, có thể cho nó ra đi mà không hề hối tiếc. Mình cảm thấy nếu đúng là Hiro yêu Hikari, đến cái phút cuối khi nước mắt cậu rơi đó, thì tình cảm mà cậu dành cho Haruka lại là một sự trân trọng đặc biệt. Mình cảm thấy Hiro luôn rất biết ơn Haruka, luôn trân trọng Haruka, cố gắng bảo vệ cô hết sức có thể. Cho dù đúng là nhiều lúc với bản tính trẻ con của mình, Hiro vẫn làm Haruka tổn thương, thế nhưng mình chắc chắn không bao giờ Hiro cố tình làm thế. Hiro yêu Haruka, nhưng tình cảm mà cậu dành cho cô khác với tình cảm mà cậu dành cho Hikari, đối với cậu, Haruka cũng là rất quan trọng, là không thể thay thế, cậu trân trọng nụ cười của cô, vậy nên dù rất tức giận khi hiểu lầm Haruka đã nói chuỵện của mình cho người khác, khi thấy Miyoshi là người tốt và Haruka có vẻ thích cậu ta, Hiro vẫn thật lòng cổ vũ cho cô. Câu “I Love You” mà Hiro nói với Haruka hoàn toàn không phải là nói dối, đó là những lời thật tâm của cậu. Hiro đã không muốn Haruka phải tổn thương đến mức mà khi nhớ rằng ngày trước mình và Hikari đã từng làm lều tuyết với nhau, cậu muốn Haruka cũng được như thế, khi nằm mơ thấy mình ôm lấy Hikari, cậu cũng cảm thấy sợ và có lỗi với cô, khi thấy Yanagi vẽ Haruka rất đẹp, Hiro cũng cũng đã thử vẽ, Hiro đã cố gắng hết sức để dành trọn lòng mình cho Haruka. Hiro chỉ nói thích Haruka duy nhất một lần nhưng những câu nói mà Hiro nói với Haruka luôn rất dịu dàng, nhẹ nhàng: “Vì có Koga Haruka ở đây nên mình đã không hối hận khi tới Senkawa, không hối hận vì đã từ bỏ (tình yêu với Hikari)”, “Koga, hãy sống cho thật lâu vào nhé!” và mình thích nhất là câu: “Nhất định phải trở thành tiếp viên hàng không nhé!”. Mình cảm giác như Hiro luôn cho rằng mình đang phải nương tựa vào Haruka để có thể từ bỏ mối tình đầu: vì đó là Haruka nên cậu mới từ bỏ tình cảm với Hikari, nếu không phải là Haruka thì không được, vậy nên Haruka nhất định phải sống lâu, vậy nên Haruka nhất định phải trở thành tiếp viên hàng không để luôn ở bên cậu. Suy nghĩ có phần ích kỷ nhưng rất dễ thương, và nó cũng chính là tình yêu, vì nó, Hiro mới có thể từ bỏ trong trận bán kết ấy.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Mình thấy phim cũng đã cố gắng có một sự giải thích, diễn giải cho dễ hiểu hơn ý đó của sensei, vậy nên mới phải thêm vào đoạn Hiro và Hideo đấu trận cuối trên sân bóng chày cấp 2 Seinan và đoạn Hiro tỏ tình với Haruka để làm cho rõ tình cảm của cậu, vì quả thực với thời lượng chỉ có 11 tập, thêm vào đó là ý của sensei quá khó hiểu, nếu không làm rõ như thế sẽ khiến nhiều người bất mãn. Vậy nên hầu hết mọi người ở đây đều hài lòng với cái kết trong phim hơn là trong truyện đúng không? Mình nghĩ về mặt tình cảm, H2 đã có một cái kết đẹp và gọn ghẽ, cũng như tất cả những bộ truyện khác của Adachi-sensei: Rough cũng vậy: dù Keisuke có thắng hay không thì Amy cũng đã dành tình cảm cho cậu rồi, kết quả trận đấu đó cũng không có ý nghĩa gì ngoài việc để Keisuke cảm thấy đỡ áy này vì mình đã không kịp cứu Amy ở bãi biển đó (nhưng mà mình thì muốn biết kết quả!!!!), Touch cũng vậy, Niijiro Togarashi cũng vậy, …&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/2628294040321999416-7935781055971315520?l=lanlimitless.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/2628294040321999416/posts/default/7935781055971315520'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/2628294040321999416/posts/default/7935781055971315520'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://lanlimitless.blogspot.com/2011/03/h2.html' title='H2'/><author><name>Lan Tran</name><uri>http://www.blogger.com/profile/14666368718475586806</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='32' height='31' src='http://2.bp.blogspot.com/-I-VjBET_ato/TyMQla-L32I/AAAAAAAABZI/bpmmK4cCUzg/s220/396880_10150488516336404_695916403_8777711_808789278_n.jpg'/></author><media:thumbnail xmlns:media='http://search.yahoo.com/mrss/' url='http://4.bp.blogspot.com/-FSeT6tr5NgQ/TY-hKmD8wcI/AAAAAAAAApw/0qXDmUqZA-A/s72-c/h2yamada.jpg' height='72' width='72'/></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-2628294040321999416.post-5742760679456087545</id><published>2011-03-18T13:48:00.000-07:00</published><updated>2011-03-27T13:49:32.774-07:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='Vietnamese'/><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='Japan'/><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='Inspiration'/><title type='text'>Thư Fukushima &amp; Bài học làm người của một công dân bé nhỏ Nhật Bản</title><content type='html'>Xin chào anh Nguyen Hung&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Em là Minh Thành đây. Anh và gia đình khỏe không ? Mấy ngày nay mọi sự đều quay cuồng lên cả. Mở mắt cũng thấy xác chết, nhắm mắt cũng thấy xác chết. Mỗi thằng tụi em mỗi đứa phải trực 20h/một ngày. Ước gì thời gian dài 48 tiếng một ngày để mà còn đi tìm cứu người. Điện nước không , thực phẩm gần như số không ? Di tản dân chưa xong thì lại có lệnh đưa dân đi di tản tiếp.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;a name='more'&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Em đang ở Fukushima, cách nhà máy điện Fukushima 1 khoảng cách 25km, có rất nhiều chuyện có thể viết nên thành sách về tình người trong hoạn nạn.  Ngày hôm kia em đã tìm thấy và cứu được một người gốc VN. Anh ta tên là Toàn đến từ Mỹ, kỹ sư nguyên tử lực làm việc tại nhà máy điện hạt nhân Fukushima 1, anh ta bị tai nạn ngay cơn động đất đầu tiên, mọi thứ hỗn loạn nên chẳng ai giúp anh ta liên lạc cả.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Tình cờ biết được em đã liên lạc với Đại sứ quán Mỹ và phải công nhận tụi Mỹ nó nhanh, ngay lập tức trực thăng của quân đội Mý đến bệnh viện bốc anh ta đưa thẳng ra hạm đội&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Còn lại một số tu nghiệp sinh VN ở trong vùng này thì em đang tìm vẫn chưa có thông tin rõ ràng. Nếu có thông tin chính xác tên tuổi, nơi làm việc của họ thì dễ tìm kiếm hơn. Ở Nhật cảnh sát không có quản lý gắt gao về hộ tịch như ở VN và luật bảo hộ thông tin cũng khiến cho việc tìm thông tin của họ cũng khó. Em gặp một phụ nữ Nhật có làm việc chung với 7 cô gái đến từ VN làm việc với tư cách tu nghiệp sinh, chỗ họ làm cách bờ biển khoảng 3km, bà ta nói rằng họ không biết tiếng Nhật và lúc chạy loạn thì họ chạy theo bà ta, nhưng sau đó thì không biết chạy đi đâu còn sống hay là chết.Trong đó bà ta chỉ nhớ tên một cô gái tên là Nguyễn Thị Huyền (Có thể tên là Hiền) vì làm việc chung nhau.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Nhân viên Đại sứ quán và chính phủ VN vẫn chưa thấy xuất hiện ở đây, dù đọc trên báo mạng của VN thấy họ nói lo lắng cho dân VN rất tốt, toàn xạo cả. Ngay cả cảnh sát tụi em còn đói khát tả tơi thì huống chi tới mấy đứa nhỏ tu nghiệp sinh VN. Nỗi khổ nhất ở vùng này bây giờ là Lạnh, Đói, Khát, không có điện, thiếu thông tin. Dân chúng thì vẫn bình tĩnh, lòng tự trọng và luân lý của họ tốt nên chưa đến nỗi loạn nhưng nếu tình hình này kéo dài thêm chừng 1 tuần nữa thì có khả năng tình hình an ninh không thể kiểm soát nổi. Họ cũng là con người mà, khi cơn đói khát đã vượt quá lòng tự trọng và nhân cách thì cái gì cũng phải làm thôi. Chính phủ đang lập cầu không vận thực phẩm và thuốc men vào vùng này nhưng chỉ như muối bỏ biển. Có nhiều chuyện muốn kể cho anh nghe để đăng trang tin của anh nhưng mà nhiều đến độ bây giờ em cũng chẳng biết gì mà viết nữa. Có một câu chuyện cảm động ngày hôm qua một đứa bé Nhật đã dạy cho một người lớn như em một bài học làm người.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Tối hôm qua em được phái tới một trường tiểu học phụ giúp hội tự trị ở đó để phân phát thực phẩm cho các người bị nạn. Trong cái hàng rồng rắn những người xếp hàng em chú ý đến một đứa nhỏ chừng 9 tuổi, trên người chỉ có chiếc ao thun và quần đùi. Trời rất lạnh mà nó lại xếp hàng cuối cùng, em sợ đến phiên của nó thì chắc chẳng còn thức ăn. Nên mới lại hỏi thăm.Nó kể nó đang học ở trường trong giờ thể dục thì động đất  và sóng thần đến, cha của nó làm việc gần đó đã chạy đến trường, từ ban công lầu 3 của trường nó nhiìn thấy chiếc xe và cha nó bị nước cuốn trôi, 100% khả năng chắc là chết rồi. Hỏi mẹ nó đâu, nó nói nhà nó nằm ngay bờ biển, mẹ và em của nó chắc cũng không chạy kịp. Thằng nhỏ quay người lau vội dòng nước mắt khi nghe em hỏi đến thân nhân. Nhìn thấy nó lạnh em mới cởi cái áo khoác cảnh sát trùm lên người nó. Vô tình bao lương khô khẩu phần ăn tối của em bị rơi ra ngoài, em nhặt lên đưa cho nó và nói: ” Đợi tới phiên của con chắc hết thức ăn, khẩu phần của chú đó, chú ăn rồi, con ăn đi cho đỡ đói”.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Thằng bé nhận túi lương khô của em, khom người cảm ơn. Em tưởng nó sẽ ăn ngấu nghiến ngay lúc đó nhưng không phải, nó ôm bao lương khô đi thẳng lên chỗ những người đang phát thực phẩm và để bao lương khô vào thùng thực phẩm đang phân phát rồi lại quay lại xếp hàng.Ngạc nhiên vô cùng , em hỏi nó tại sao con không ăn mà lại đem bỏ vào đó. Nỏ trả lời: ” Bởi vì còn có nhiều người chắc đói hơn con. Bỏ vào đó để các cô chú phát chung cho công bằng chú ạ”. &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Em nghe xong vội quay mặt đi chỗ khác để khóc để mọi người không nhìn thấy. Thật cảm động. Không ngờ một đứa nhỏ 9 tuổi mới học lớp 3 đã có thể dạy em một bài học làm người trong lúc khốn khó nhất. Một bài học vô cùng cảm động về sự hy sinh.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Một dân tộc với những đứa trẻ 9 tuổi đã biết nhẫn nại, chịu gian khổ và chấp nhận hy sinh cho người khác chắc chắn là một dân tộc vĩ đại. Đất nước này đang đứng ở trong những giờ phút nguy cấp nhất của sự điêu tàn, nhưng chắc chắn nó sẽ hồi sinh mạnh hơn nhờ những công dân biết hy sinh bản thân ngay từ tuổi niên thiếu.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Nghĩ lại câu nói của ông già Fuwa nguyên chủ tịch Đảng CS Nhật giáo sư dạy em về Tư bản luận đã nói rằng: “Nếu Mac sống lại, ông ta sẽ thêm một câu vào trong cuốn Tư bản luận đó là ” Chủ nghĩa CS chỉ thành công trên đất Nhật”. &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Vài dòng gửi cho anh, chúc anh khỏe. Tới giờ em vào phiên trực nữa rồi. &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Chúc anh và gia đình vạn sự an khang.    &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Hà Minh Thành&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/2628294040321999416-5742760679456087545?l=lanlimitless.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/2628294040321999416/posts/default/5742760679456087545'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/2628294040321999416/posts/default/5742760679456087545'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://lanlimitless.blogspot.com/2011/03/thu-fukushima-bai-hoc-lam-nguoi-cua-mot.html' title='Thư Fukushima &amp; Bài học làm người của một công dân bé nhỏ Nhật Bản'/><author><name>Lan Tran</name><uri>http://www.blogger.com/profile/14666368718475586806</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='32' height='31' src='http://2.bp.blogspot.com/-I-VjBET_ato/TyMQla-L32I/AAAAAAAABZI/bpmmK4cCUzg/s220/396880_10150488516336404_695916403_8777711_808789278_n.jpg'/></author></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-2628294040321999416.post-2134668641130958766</id><published>2011-03-12T13:50:00.000-08:00</published><updated>2011-03-27T13:52:17.371-07:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='College'/><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='Vietnamese'/><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='Vietnam'/><title type='text'>Về cái chết của mẹ con người dì ghẻ trong truyện Tấm Cám - Chu Xuân Diên</title><content type='html'>1. VẤN ĐỀ&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Truyện Tấm Cám nằm trong một kiểu truyện thuộc loại phổ biến nhất trên thế giới. Cô Tấm trong truyện của nhiều nước phương tây có tên là cô Tro Bếp (Cendrillon ở Pháp, Cinderella ở Anh, Cenerentola ở Ý, Cenusotca ở Rumani, Cernuska hay Doluska ở Nga…), vì vậy kiểu truyện này có tên là kiểu truyện cô Tro Bếp. Kiểu truyện cô Tro bếp trên thế giới đã được nghiên cứu nhiều, các vấn đề về nguồn gốc và sự di chuyển của cốt truyện được chú ý tới nhiều hơn cả.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;a name='more'&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;Trong di sản truyện dân gian Việt Nam, truyện Tấm Cám cũng thuộc số những truyện tiêu biểu, được yêu thích nhất. Trong nghiên cứu truyện dân gian ở Việt Nam, đã lưu hành phổ biến tên gọi kiểu truyện Tấm Cám.&lt;br /&gt;Kiểu truyện Tấm Cám ở Việt Nam và Đông Nam Á là một kiểu truyện có từ lâu đời. Bản kể của Vũ Ngọc Phan và của Nguyễn Đổng Chi là những bản kể truyện của người Việt, được công bố chỉ mới cách đây trên 30 năm. Những bản kể ấy là những biến thái của những bản kể đã được ghi chép và công bố từ xưa hơn nữa của Đỗ Thận (1907), của A.Landes (1886), của G.Jeanneau (1886). Theo các tài liệu sưu tầm và nghiên cứu của các nhà phônclo học Trung Quốc được Kiều Thu Hoạch giới thiệu trên tạp chí Văn hóa dân gian gần đây (Kiều Thu Hoạch, 1996, tr. 17 - 23), thì một bản kể của kiểu truyện này có tên là truyện nàng Diệp Hạn mà nhiều người đã biết, vốn là một bản kể được ghi chép theo lời kể của một người dân ở động Ung Châu, tức vùng người Choang ở Quảng Tây hiện nay. Bản kể này có từ thế kỷ thứ IX. Gần đây nhà phônclo học Choang nổi tiếng là Lam Hồng Ân đã sưu tầm và ghi chép được một truyện của người Choang ở Quảng Tây hiện nay có tên là truyện Ta Gia Ta Luân. Ở Việt Nam, năm 1963, Đỗ Thiện và An Ly cũng đã công bố một văn bản một truyện của người Tày có tên là Tua Gia Tua Nhi. Đối chiếu hai bản kể đó, ta thấy bản kể của người Tày ở Việt Nam và bản kể của người Choang ở Quảng Tây rõ ràng là cùng một gốc. Còn Lam Hồng Ân thì nhận xét rằng bản kể truyện Ta Gia Ta Luân của người Choang hiện nay có thể là ”bản biến dị của truyện nàng Diệp Hạn của người Lạc Việt, tổ tiên của người Choang” đã từng lưu hành ở vùng người Choang hiện nay muộn nhất cũng là từ thế kỷ IX trở về trước. &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Kiểu truyện Tấm Cám cũng đã từng được nghiên cứu nhiều ở Việt Nam. Có thể coi công trình nghiên cứu của Đinh Gia Khánh nhan đề Sơ bộ tìm hiểu những vấn đề của truyện cổ tích qua truyện Tấm Cám, xuất bản năm 1968, là công trình nghiên cứu có tính chất toàn diện hơn cả, đề cập gần như hầu hết các vấn đề chính của kiểu truyện Tấm Cám ở Việt Nam.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Tuy nhiên không phải mọi vấn đề nghiên cứu về truyện Tấm Cám ở Việt Nam đã được đề cập tới hết. Nhiều vấn đề chưa được nghiên cứu kỹ. Trong cách giải đáp về một số vấn đề còn có nhiều ý kiến khác nhau, thậm chí trái ngược hẳn nhau.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Vấn đề về cái chết của mẹ con cô Cám thuộc số những vấn đề chưa được nghiên cứu kỹ và có những ý kiến khác nhau nhiều.&lt;br /&gt;Bản kể của Vũ Ngọc Phan (trong Truyện Tấm Cám, NXB Kim Đồng, Hà Nội - 1966) kể về cái chết của mẹ con cô Cám như sau:&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;“[Sau khi nhận ra vợ mình ở quán bà cụ bán hàng nước nhà nghèo, vua cho đón Tấm về cung] Cám thấy chị trẻ đẹp hơn xưa, sinh lòng ghen ghét, ao ước cũng được trắng, được tươi giòn như Tấm. Nó giả vờ như không biết chuyện gì, hỏi Tấm:&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;- Chị Tấm ơi, chị Tấm, chị dầm sương giãi nắng, đi vắng khá lâu, sao giờ chị trắng?&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Tấm đáp:&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;- Có muốn trắng để chị giúp cho.&lt;br /&gt;Cám hí hửng bằng lòng ngay. Tấm sai người đào một cái hố, bảo con Cám tụt xuống rồi sai người đem nước sôi giội vào con Cám, con Cám chết còng queo dưới hố. Tấm đem xác con Cám làm mắm gửi cho dì ghẻ, nói là quà của con gái mụ gửi biếu. Mẹ con Cám tưởng là quà của con thật, lấy làm sung sướng, ngày nào mụ cũng giở mắm ra ăn, khen lấy khen để.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Một con quạ bén hơi, bay đến đậu trên nóc nhà, nhìn xuống kêu:&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;- Ngon gì mà ngon, mẹ ăn thịt con, có còn xin miếng.&lt;br /&gt;Mụ chửi bới quạ, xua đuổi con quạ bay đi. Đến ngày mắm gần hết, nhòm vào chĩnh, mụ mới nhìn thấy đầu lâu con mình…, uất lên, ngã vật xuống đất mà chết.”&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Vấn đề về cái chết của mẹ con cô Cám như được kể lại trên đây, đã được Đinh Gia Khánh nêu lên thành ”vấn đề nên trừng phạt kẻ thù như thế nào” (Đinh Gia Khánh, 1968, tr. 97).&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Về vấn đề này có thể dẫn ra một ý kiến thuộc loại sớm nhất của một người Pháp. Đó là ý kiến của A. Leclère trong một bài viết đăng trên tờ tạp chí Những truyền thống dân gian (Revue des traditions populaires) số ra ngày 6 – 8 - 1898. Theo Leclère, chi tiết Tấm cho giội nước sôi giết em đã khiến cô có tính chất một kẻ phạm tội ác. So sánh với truyện Neang Kantoc của Campuchia, ông cho rằng truyện này hay hơn truyện Tấm Cám của Việt Nam vì cô Kantoc đã không có hành động trừng phạt như cô Tấm đã làm (theo Đinh Gia Khánh, 1968, tr.96 - 97). Truyện Neang Kantoc của Campuchia, theo bản kể của Leclère (in trong tập Truyện cổ và truyền thuyết của nước Campuchia - Contes et légendes du Cambodge, Paris - 1895) kết thúc như sau: [Khi biết được Kantoc đã sống lại, cô gái con gì ghẻ là Chong Angkaat] sợ quá… chạy vào rừng. Vua bảo lính đừng đuổi nữa. Từ đó người ta thấy mất hút Angkaat”. Nguyễn Xuân Kính cho biết: ”Một học giả thực dân đã so sánh sự khác nhau này rồi kết luận: Người Việt là dã man, cần phải được khai hóa văn minh.” (Nguyễn Xuân Kính, 1998, tr.5).&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Cách đánh giá có tính chất phê phán như vậy về hành động trừng phạt của cô Tấm cũng thấy có trong giới nghiên cứu Việt Nam, và không phải chỉ là một vài trường hợp hiếm hoi.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Phan Hải Triều, trong bài Thử phân tích vài biểu hiện của đặc điểm nhân ái trong truyện cổ tích Việt Nam đăng trên tạp chí Văn hóa dân gian số l năm 1996, cho rằng: “Cách nghĩ của người Việt trong đối nhân xử thế khi có mặt kẻ đại diện cho cái ác, là thiên về tính chủ quan, thụ động. Sự cảm hóa cái xấu phải bắt đầu từ sự thành thật và bao dung của chính mình. Người Việt trong loại truyện cổ tích này ít khi dùng tới tư duy “hồi cố” để suy xét sự việc.” Trên cơ sở nhận định về cách nghĩ của người Việt như vậy, tác giả bài báo cho rằng đoạn kết trong truyện Tấm Cám là “môtip quá xa lạ với tư duy xử thế của người Việt, nó xuất hiện duy nhất có một lần trong toàn bộ kho tàng truyện cổ tích Việt Nam”. Tác giả dẫn một đoạn trong một giáo trình đại học về văn học dân gian do tập thể tác giả Lê Chí Quế, Võ Quang Nhơn và Nguyễn Hùng Vĩ biên soạn, in năm 1990, nói rằng “Điều này đã gây nên sự tranh luận trong việc đánh giá phẩm chất của cô gái nông dân hiền lành, đức độ, nhưng bị vùi dập chà đạp đến cùng cực” (Phan Hải Triều, 1996, tr.29). Tham gia vào sự tranh luận ấy, Phan Hải Triều nghiêng về phía không công nhận cách miêu tả tính cách Tấm như đã biểu lộ ra qua hành động của cô ở đoạn kết truyện và cho rằng “Cách kết trong truyện Tấm Cám vẫn là một “nghi án” về sự chắp nối khiên cưỡng, pha trộn yếu tố ngoại lai” (Phan Hải Triều, 1996, tr.29).&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Ý kiến như trên đây của Phan Hải Triều cũng đã từng được Nguyễn Đổng Chi nêu lên trong bộ sách lớn, biên soạn công phu của ông qua nhiều năm, bộ Kho tàng truyện cổ tích Việt Nam. Ở tập 5 của bộ sách này, trong phần thứ ba nhan đề Nhận định tổng quát về kho tàng truyện cổ tích Việt Nam, ông viết: “Trong truyện cổ tích Việt Nam cũng không phải là không có những yếu tố “ác”, - những cách xử lý sát phạt và những kết cục khốc liệt cho nhân vật - chẳng hạn truyện Rạch đùi dấu ngọc (số 159) hay truyện Tấm Cám (số 154); nhưng cái ác trong kết cục Tấm Cám - một hành vi trả đũa có phần hả hê nhưng cũng gớm ghiếc - lại gần như là một môtip du nhập từ ngoài tới chứ không phải “nội sinh”. (Nguyễn Đổng Chi, 1993, tập 5, tr. 2467). Theo ông sở dĩ như vậy là vì “tính chừng mực về “độ” là một nét trong tâm lý của dân tộc chúng ta…, nghệ thuật truyện cổ tích Việt Nam không cho phép đẩy tình tiết tới những kết cục không có hậu” (Nguyễn Đổng Chi, 1993, tập 5, tr. 2463 – 2464 và 2466).&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Có lẽ do “đoạn trả thù của Tấm ở cuối truyện có thể gây cho học sinh chấn thương về tình cảm chăng ?”, nên phần viết về văn học dân gian trong sách giáo khoa chỉnh lý, môn văn học, năm 1995 - 1996, đã “bỏ truyện Tấm Cám trong chương trình trung học cơ sở” - một nhà giáo, đồng thời cũng là một nhà nghiên cứu văn học dân gian, ông Nguyễn Xuân Lạc, đã đặt câu hỏi như vậy trong một bài viết nhan đề Phần văn học dân gian Việt Nam trong sách giáo khoa chỉnh lý trung học cơ sở đăng trên tạp chí Văn hóa dân gian số 4 năm 1995. Nguyễn Xuân Lạc không đồng ý với cách giải quyết vấn đề như vậy, nhưng trong bài báo nói trên ông chưa trình bày đầy đủ ý kiến của mình, mà chỉ đặt ra câu hỏi: “Lẽ nào lại bỏ đi một câu truyện từ lâu đã trở thành niềm say mê, thích thú, ước mơ đẹp đẽ của tuổi thơ… chỉ vì một chi tiết trả thù ở cuối truyện?” (Nguyễn Xuân Lạc, 1995, tr. 79).&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Đối lập với xu hướng đánh giá có tính chất phê phán về hành động của cô Tấm, như vậy là có xu hướng bảo vệ truyện Tấm Cám, xu hướng này thường gắn liền với xu hướng đánh giá có tính chất khẳng định về hành động ấy.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Sự khẳng định này cũng có nhiều biểu hiện và mức độ khác nhau với những lý do khác nhau.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Theo Đinh Gia Khánh, “trong truyện Việt Nam phải để cô Tấm trừng phạt Cám như vậy thì mới được chân thực”. Bởi vì “trong cuộc đấu tranh dai dẳng và quyết liệt, cô Tấm nhất định phải rút ra được kinh nghiệm xương máu là nếu mụ dì ghẻ và con Cám còn sống thì chúng sẽ không để cho cô sống. Giữa hai cách xử sự sau đây, phải chọn lấy một: để cho chúng sống rồi lại giết mình lần thứ năm, hay là giết chúng đi để có thể sống yên lành. Cô Tấm bắt buộc phải chọn cách thứ hai. Việc Tấm giết Cám và mụ dì ghẻ không hề làm giảm đạo đức của cô, làm giảm cái đẹp của hình tượng nhân vật”. Nhưng sau đó ông lại viết: “Tuy vậy, cô Tấm sẽ còn đẹp hơn nữa nếu cô không dùng những hình thức tàn khốc (giết bằng nước sôi, làm mắm thịt con cho mẹ ăn) để trừng trị bọn tội phạm…”(Đinh Gia Khánh, 1968, tr. 97 - 98).&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Trong bài viết Văn hóa dân gian thể hiện bản sắc văn hóa dân tộc đăng trên tạp chí Văn hóa dân gian số 2 năm 1998, Nguyễn Xuân Kính cũng cho rằng “việc Tấm phải trả thù và tiêu diệt mẹ con Cám là tất yếu”. Ông còn cho rằng hành động đó “không có gì là xa lạ với cách nghĩ và tâm lý dân tộc”. Song ông cũng tỏ ra dè dặt khi nói thêm: “Ở thời điểm hiện tại, có thể chúng ta chưa tán thành cách thức trả thù của Tấm, nhưng việc Tấm trả thù là cần thiết và chính đáng” (Nguyễn Xuân Kính, 1998, tr. 5 - 6).&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Phạm Xuân Nguyên trong một bài viết nhan đề Đôi điều suy nghĩ về truyện Tấm Cám, đăng trên tạp chí Văn hóa dân gian số 2 năm 1994, có kể lại: “Nhân một lần chuyện phiếm văn chương, tôi nhắc đến truyện Tấm Cám với Nguyễn Quang Lập. Nghe tôi bảo đang có ý kiến cho là phải xét lại hành động trả thù của Tấm vì như thế là độc ác, man rợ, không phù hợp với tính cách dân tộc Việt, không thích hợp với ngày nay, Lập tỏ ý bực tức. Theo Lập, hiểu như thế là hiểu sai tinh thần truyện”. Tác giả bài báo tán thành cách hiểu tinh thần của truyện là “Cái thiện thắng, cái ác phải bị trừng trị. Đây là quy luật đấu tranh khi sự sống của bên này nghĩa là cái chết của bên kia và ngược lại… Tinh thần của truyện là như thế. Còn hành động của Tấm giết Cám làm mắm cho mẹ Cám ăn chỉ là cái thể hiện, nói theo ngôn ngữ học, là cái biểu đạt, không nên hiểu nó theo nghĩa đen cụ thể. Hành động đó không phải là man rợ, nó chỉ nhằm thể hiện tư tưởng ác giả ác báo” mà thôi… Hành động trả thù đó là điều không có thật… sự báo thù của Tấm… là một biểu trưng, nó mang ý nghĩa cảnh tỉnh cái ác”. Theo tác giả “Truyện Tấm Cám dạy trong nhà trường không nên cắt đoạn báo thù và cũng không nên lảng tránh chuyện đó… Thầy cô giáo phải giúp các em hiểu rõ tinh thần của sự trả thù của Tấm” (Phạm Xuân Nguyên, 1994, tr. 50 - 52).&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Dễ nhận thấy là những người bảo vệ truyện Tấm Cám, bảo vệ hành động trừng phạt (hay trả thù ) của cô Tấm, đã rất chú trọng đến việc phân tích con người Tấm với tư cách là một nhân vật văn học, một hình tượng nghệ thuật. Phạm Xuân Nguyên đã coi hành động của nhân vật này là một biểu trưng nghệ thuật. Nhiều người khác đã phân tích các nguyên nhân dẫn Tấm từ là một cô gái hiền lành, nhân hậu ở phần thứ nhất của truyện, dần dần trở thành một cô gái có tinh thần đấu tranh ở phần thứ hai của truyện và cuối cùng dẫn đến hành động trừng phạt của cô ở đoạn kết. Tất cả quá trình ấy làm thành cái mà Hoàng Tiến Tựu gọi là “lôgic phát triển tính cách của nhân vật Tấm”. Ở bài bình giảng truyện Tấm Cám trong sách Bình giảng truyện dân gian (NXB Giáo dục, 1994), ông đã phân tích các tình tiết của truyện Tấm Cám để chỉ rõ “mối quan hệ và sự phù hợp giữa hành động trả thù với lôgic phát triển tính cách của Tấm” (Hoàng Tiến Tựu, 1994, tr. l 13). “Lôgic phát triển tính cách” ấy của Tấm được Đinh Gia Khánh gọi là “sự phát triển của nhân vật cô Tấm từ thế thụ động sang thế chủ động” (Đinh Gia Khánh, 1968, tr. 84). Ông cho rằng cũng như trong truyện kiểu Tấm Cám ở các nước khác, cô Tấm là nhân vật lý tưởng của truyện cổ tích… Cô Tấm vừa xinh đẹp vừa nết na. Nhưng cái đẹp nổi bật nhất của cô là tinh thần đấu tranh kiên cường… Cô gái ngây thơ đó, khi cần thì đã biết căm thù, cô gái dịu hiền đó khi cần thì đã biết đấu tranh. Biết yêu và biết ghét, đó là hai mặt khăng khít trong tình cảm của nhân dân” (Đinh Gia Khánh, 1968, tr. 94, 95, 96).&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Nhận xét về nhân vật Tấm như một con người có những khía cạnh khác nhau về tính cách và những biến đổi về tính cách như trên, đã được tác giả một bài viết nhan đề Bàn về cách ứng xử nghệ thuật của truyện cổ tích Tấm Cám đăng trên tạp chí Văn hóa dân gian số 4 năm 1996, phát triển thành một quan niệm về cô Tấm như là “một nhân cách chưa toàn vẹn”. Theo tác giả, “chính sự khiếm khuyết này làm nên một cái độc đáo của Tấm Cám”. Ông kể lại: “Mỗi lần đọc lại Tấm Cám, không hiểu sao tôi cứ bị ám ảnh bởi ý kiến sau đây của L. Tolstoi: Một trong những lầm lẫn vĩ đại nhất khi xét đoán về con người là chúng ta hay gọi và xác định người này thông minh, người kia ngu xuẩn, người này tốt, người kia ác, người thì mạnh mẽ, người thì yếu đuối, trong khi con người là tất cả: tất cả các khả năng đó, là cái gì luôn luôn biến đổi”. Được gợi ý bởi ý kiến đó, tác giả bài báo cho rằng “do xuất phát từ quan niệm về con người như là một cái gì luôn biến đổi và hàm chứa tất cả khả năng khôn ngu, thiện ác…, tác giả Tấm Cám đã hư cấu nên một nhân vật Tấm không chỉ có dịu hiền, không phải mãi dịu hiền như ngày xưa còn bé.” Đánh giá hành động của Tấm (lấy xác Cám làm mắm rồi bỏ vào chĩnh gửi về cho mẹ Cám), ông cho rằng “đây là chỗ thiếu nhân văn nhất trong cách ứng xử nhân sinh của Tấm, nhưng lại là chỗ nhân văn hơn cả trong cách ứng xử nghệ thuật của tác giả Tấm Cám. Thì ra một người hiền dịu đến như Tấm vẫn có thể trở thành cực kỳ độc ác; vì thế, muốn tự hoàn thiện nhân cách, con người phải hết sức cảnh giác với nguy cơ tha hóa do những tác động của hoàn cảnh khách quan. Phải chăng đấy là bức thông điệp mà người nghệ sĩ dân gian xưa, thông qua cách ứng xử nghệ thuật độc đáo của Tấm Cám, muốn gửi tới các thế hệ mai sau?” (Bùi Văn Tiếng, 1996, tr. 24 - 25).&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;2. PHƯƠNG PHÁP GIẢI QUYẾT VẤN ĐỀ&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Ở đoạn l trên đây, tôi đã nêu lên một số khía cạnh chính của vấn đề về cái chết của mẹ con cô Cám. Tôi cũng đã nêu lên một số cách giải quyết đối với những khía cạnh ấy. Tôi cũng lại đã cố ý trích dẫn hơi dài một chút các ý kiến tiêu biểu để bạn đọc có thể dễ dàng nhận ra được các tác giả của những ý kiến ấy đã giải quyết vấn đề bằng những phương pháp nào.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Ở đây tôi không phân tích các phương pháp ấy, mà chỉ nêu lên hai xu hướng chính có thể nhận ra một cách không khó khăn lắm trong các phương pháp ấy.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Xu hướng thứ nhất là xu hướng quan tâm chủ yếu đến các yếu tố tâm lý - đạo đức trong hành động của nhân vật. Xu hướng này thường gắn với mục đích quan trọng là đánh giá nhân vật. Hơn nữa, sự đánh giá này lại thường dựa trên những đặc điểm tâm lý và tiêu chuẩn đạo đức của con người hiện đại. Xu hướng thứ hai là xu hướng áp dụng các nguyên lý và phương pháp phân tích văn học thành văn vào việc phân tích truyện cổ tích. Hơn nữa, phương pháp phân tích này lại thường là phương pháp phân tích các tác phẩm văn học cận hiện đại.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Không phải là không có việc áp dụng một vài nguyên tắc cụ thể của phương pháp nghiên cứu đặc thù đối với văn học dân gian, như phương pháp so sánh, phương pháp phân tích kiểu truyện và môtip… Những phương pháp này đã từng được bàn đến và trở nên quen thuộc đối với giới nghiên cứu văn học dân gian ở Việt Nam (xin xem, thí dụ: Lê Chí Quế và Nguyễn Tấn Đắc trong Viện văn hóa dân gian, 1990, các trang 193 đến 22S và 266 đến 309; Chu Xuân Diên, 1994; v.v…). Nhưng khi áp dụng những phương pháp như vậy để phân tích nhân vật Tấm, đáng tiếc là nhiều người vẫn còn bị vướng víu trong cái lưới của các phạm trù văn học thành văn, như so sánh để bình giá hơn kém, hoặc môtip được phân tích đơn thuần như một tình tiết văn học xuất hiện trong tác phẩm do “quyền tự do sáng tạo của tác giả dân gian”.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Đoạn kết nói về cái chết của mẹ con cô Cám là một thành phần của cốt truyện Tấm Cám, mang tính chất của đơn vị môtip trong truyện dân gian. Vì vậy nghiên cứu
